Sam Sam == Part 22.2 ==

Part 22.2

Sam Sam ngây người nửa ngày mới run rẩy hỏi: “Đại Boss, ở… ở… ở nhà anh ?”

Phong Đằng cũng chẳng để tâm cô nói gì mà trả lời. Anh dừng xe, suy nghĩ gì đó rồi đột nhiên vòng xe đi về hướng ngược lại.

Sam Sam ngồi đó ngẩn người, chẳng nói được gì cả.

Đi qua khỏi 2 đoạn đường thì mọi thứ xung quanh dần trở nên tối tăm. Hai bên đường đều là cây cối, chỉ lác đác vài ngôi nhà, âm thanh ồn áo náo động của thành phố cũng không còn. Đi 1 lúc chiếc xe lại quẹo vào 1 con đường nhỏ, 2 bên là bờ tường dài. Sam Sam nhìn thấy cửa sắt khắc hoa, cô vội hoàn hồn: “Tôi… tôi vẫn chưa đồng ý mà!”

Phong Đằng ngồi yên bất động nói: “Em muốn xuống xe ở chỗ này sao?”

Sam Sam nhìn chung quanh chẳng có lấy 1 căn nhà nào nữa, cũng chẳng có ai quanh đây … Cô nuốt nước miếng, thầm nghĩ cái gan lớn khi cự tuyệt Đại Boss đã bay đi đâu mất rồi ? Sam Sam buồn bực nói:  “Đại Boss, anh ngày nào cũng đi làm xa vậy sao?”

“Đây là nhà cũ, bình thường tôi không ở đây.”

Nhà cũ?

Sam Sam chợt nhớ đồng nghiệp từng kể cho cô nghe rằng ba mẹ Đại Boss đã mất mười mấy năm trước do tai nạn xe hơi. Sau đó Đại Boss và em gái sống cùng ông nội, nhưng vài năm trước đây ông ấy cũng đã qua đời. Bởi vì như thế, nên anh cũng ít khi trở về đây.

Sam Sam bỗng nhiên không biết phải nói gì.

Bên trong xe không khí trở nên tĩnh lặng. Xe từ từ đi qua cửa sắt khắc hoa, bên trong nhà đèn đuốc đang sáng trưng. Sam Sam bị hấp dẫn bởi ngôi nhà tráng lệ trước mặt, cô hết nhìn đông lại nhìn tây.

Phong Đằng ngừng xe: “Xuống xe đi.”

Sam Sam xuống xe cùng Đại Boss, lon ton đi theo anh trên 1 con đường nhỏ, tuy rằng 2 bên con đường nhỏ xây theo lối cổ xưa này đều có đèn chiếu sáng nhưng vẫn khó để nhìn được toàn cảnh. Trong nhất thời Sam Sam cảm thấy rất hồi hộp… Nhìn thấy quản gia đứng ở cửa lớn nghênh đón thì tim Sam Sam như muốn rớt ra ngoài.

Sam Sam nhìn quản gia của Đại boss và liên tưởng tới những quản gia nhà giàu mà cô xem trên TV thật không khác gì, ăn bận sang trọng hơn quản gia bình thường…

Vào đến bên trong, ngay lập tức có người đến hầu hạ Sam Sam thay dép rất chu đáo. Cô tiến đến hỏi Phong Đằng: “Tôi có dùng điện thoại được không? Tôi muốn gọi cho mẹ.”

Phong Đằng gật đầu, đem điện thoại của anh đưa cho cô.

Ách… Cô muốn mượn điện thoại bàn mà… Sam Sam đành nhận lấy, ngồi xuống và gọi. Điện thoại reo được 1 lúc liền có người bắt máy… Người đó là mẹ Tiết….

“Alo, mẹ hả !”

“Sam sam?” Mẹ Tiết thấy có gì đó là lạ nên hỏi,“Con sao lại gọi về nhà, đang trên xe lửa hả?”

“Không…”

Sam Sam buồn bực đem mọi chuyện kể lại 1 lần cho mẹ Tiết, đương nhiên cô cũng không ngốc đến nỗi kể chuyện mình bị bắt đến đồn cảnh sát, cô chỉ kể chuyện mình bị mất ví tiền và điện thoại. Mẹ Tiết nghe xong liền mắng, Sam Sam chỉ biết ngoan ngoãn mà nghe.

Mẹ Tiết mắng xong liền hỏi: “Vậy hiện giờ con đang ở đâu?”

“Con đang ở nhờ nhà của đồng nghiệp.”

Nhà của đồng nghiệp? Đang cùng Vương quản gia nói chuyện, Phong Đằng đột nhiên lặng người, Vương quản gia lập tức dừng lại. Phong Đằng hoàn hồn: “Ông nói tiếp đi.”

Sam Sam gọi điện thoại xong, nhớ tới chuyện phải về nhà, cô nắm di động bối rối. Hiện tại nếu vé xe lửa mất rồi thì chỉ còn cách mua vé máy bay thôi, nhưng làm sao mua được vé chứ? Cô có biết số điện thoại đâu mà gọi tới chỗ bán vé L

Cô ngồi chờ Phong Đằng nói chuyện với Vương quản gia xong, đi đến bên anh câu nệ nói: “Đại Boss, anh có biết đặt vé máy bay sao không?”

Phong Đằng từ trước tới giờ không cần quan tâm những chuyện nhỏ nhặt thế này, đều là có người làm cho anh. Anh nhìn Tiết Sam Sam đầy vẻ mệt mỏi, nói, “Đi nghỉ ngơi đi. Chuyện đặt vé em không cần quan tâm.”

Anh xoay qua phân phó Vương quản gia: “Ngày mai ông đi mua vé máy bay đi.”

Sam Sam ngượng ngùng nhìn Vương quản gia: “Làm phiền ông.”

Quản gia tỏ vẻ nghiêm túc như đây là việc ông phải làm, ông lấy giấy ghi lại cẩn thận số chứng minh thư của cô rồi gọi 1 cô gái còn trẻ: “Tiểu Chu, dẫn Tiết tiểu thư lên phòng dành cho khách trên lầu 2 đi.”

“Gian phòng phía đông.” Phong Đằng chêm thêm 1 câu.

Cô gái có khuôn mặt bầu bĩnh đi đến bên cô, vừa nghe được lời nói của Phong Đằng liền tỏ vẻ kinh ngạc, khách sáo nói với Sam Sam: “Tiết tiểu thư, xin mời theo tôi.”

Tiểu Chu kéo hành lý của Sam Sam lên lầu 2, đẩy cửa phòng ra và cười nói: “Đến rồi”

Cô gái bật đèn, căn phòng hào nhoáng hiện lên trước mắt làm Sam Sam thốt lên: “Đẹp quá !”

Tiểu Chu mỉm cười: “Phòng này đối diện với phòng của cậu chủ.”

Sam Sam sửng sốt một chút: “Thật sao?”

“Đúng vậy, phòng cậu chủ ở lầu 3, đối diện với phòng này.” Tiểu Chu chỉ lên trần nhà, “Phòng này có phong cảnh tốt nhất, buổi sáng Tiết tiểu thử có thể mở cửa sổ nhìn thử xem. Đáng tiếc giờ đang là mùa đông, tuyết vẫn còn rơi rất nhiều nếu không sáng mai mà nhìn ra từ cửa số phong cảnh tuyệt đẹp.”

Tiểu Chu vừa nói vừa nhanh nhẹn thu dọn hành lý, sau đó lại đi xuống dưới lầu đem cho Sam Sam một ly sữa nóng.

“Tiết tiểu thư, cô còn cần gì nữa không?”

Sam Sam vội vàng lắc đầu: “Không, cám ơn cô.”

Tiểu Chu cười nói: “Tiết tiểu thư đừng khách sáo như vậy. Tôi xin phép ra ngoài, có chuyện gì cô cứ dùng điện thoại trong nhà gọi tôi.”

Chờ cô gái đi rồi, Sam Sam mới đi loanh quanh nhìn căn phòng. Đúng là một căn phòng rộng rãi đầy đủ tiện nghi, bàn đọc sách, tủ đựng quần áo đều có đủ, còn có ban công rất lớn, ngay đó có để 1 cái ghế sofa. Nhìn cái ghế sofa màu trắng to to bự bự ở ban công làm Sam Sam chỉ muốn nhào lại mà nằm.

Sam Sam đi ra ban công, ngồi lên sofa, giương mắt nhìn xung quanh, trong lòng đột nhiên thấy phiền não.

Aizzzz, ban công của nhà Đại Boss so với nhà cô bự hơn rất nhiều… Thực làm cho người ta tủi thân…

Trong vài giây, cô có chút buồn phiền vì sự chênh lệch giữa 2 người. Nhưng cấu tạo sinh lý từ trước tới nay của Tiết Sam Sam làm cô rất khó buồn bực vì chuyện gì quá lâu. Đầu óc cô giờ cũng chẳng nghĩ tới chuyện đó nữa bởi cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến. Sam Sam ngáp dài ngáp ngắn, đứng lên đi về phía giường ngủ.

Nháy mắt cô đã chìm vào giấc ngủ.

Phòng khách dưới lầu vẫn sáng trưng như lúc nãy.

Phong Đằng cũng không thường ở chỗ này, nhưng lúc này lại là Tết, nên không ít chuyện phải xử lý. Xử lý mọi thứ xong, anh bước lên lầu, đột nhiên dừng lại, xoay qua nói với Vương quản gia: “Đặt vé máy bay của Tiết tiểu thư vào đầu năm mới.”

Vương quản gia ngây người một lúc, lập tức gật đầu tỏ vẻ hiểu được ý tứ của Phong Đằng: “Vâng, cậu chủ.”

Phong Đằng nói xong thản nhiên đi lên lầu, đi ngang qua lầu 2, khóe miệng anh cong lên đầy ngụ ý.

End Part 22.

***** Cháp sau sẽ xuất hiện tình địch của Sam Sam áh ! Lát tối mình sẽ post luôn cháp 23….

Advertisements

32 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s