Sam Sam ==Part 25.1 ==

Part 25.1

******** Đây là fb của mình… mí bạn có gì add nhé  http://www.facebook.com/elvieyuen

Sam Sam yên lặng ngồi xổm bên cạnh vườn củ cải xem xét nửa ngày mới bắt đầu hái, sau đó quay đầu nhìn về phía đám người đang câu cá bên hồ, cô đột nhiên cảm thấy không công bằng. Nhà tư bản đúng thật là hủ bại, nói câu cá là đi câu cá, còn có căn nhà gỗ nhỏ để trú, một đám người ngồi đó vừa uống trà vừa câu cá vừa cười nói với nhau, trong khi cô ngồi hái củ cải trong trời gió lạnh thế này !

Người hầu còn có bị như vậy đâu !

Sam Sam còn tính bãi công không thèm hái nữa… Nhưng lại nhớ tới chuyện mình đang ở nhờ nhà Đại Boss, lại nhờ người ta mua vé máy bay dùm, tinh thần khởi nghĩa vũ trang giành lại công bằng của Sam Sam tắt ngấm… Quên đi, quên đi, hái củ cải cũng chẳng có gì phí cả… Sam Sam dù ngồi hái củ cải nhưng lâu lâu lại liếc nhìn về phía bên hồ, đến lần thứ n nhìn lén thì vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Đại Boss.

Ánh mắt Phong Đằng chợt lóe, đứng dậy đi đến vườn rau.

Sam Sam liền cúi đầu ra vẻ chuyên tâm hái củ cải.

“Tiết Sam Sam, đây là thành quả nửa ngày hái củ cải của em sao?”

Dù đã quen với giọng nói trầm bổng, đôi mắt dài đen huyền nhưng Sam Sam vẫn cảm thấy tủi thân, cũng chẳng để ý đến anh, ngón tay lay bùn đất, rầu rĩ trả lời: “Đất cứng quá, hái không được.”

“Tiết sam sam.” Phong đằng hơi hơi cúi người, quan sát biểu tình của cô: “Em nói sẽ không câu cá.” (cái nì k phải ý câu cá bên hồ đâu nhá ^^ )

“……Tôi có thể học.”

“Phải không?” Phong Đằng lên giọng cuối câu, tràn ngập hoài nghi: “Vậy là em không có hứng thú thả dây dài câu cá lớn àh?”

Sam Sam sửng sốt, những lời này nghe rất quen tai…. Bên tai văng vẳng câu nói của anh: “Tiết Sam Sam, em sẽ không có hứng thú thả dây dài câu cá lớn àh?”

Lúc nãy còn mơ hồ không hiểu gì, nhưng giờ phút này đầu óc chậm chạp của Sam Sam đã được khai sáng.

Sao anh ta lại nhắc đến chuyện này chứ? Sam Sam chân tay luống cuống, nhìn chằm chằm vào đống củ cải, cố lấy dũng khí lắp bắp trả lời: “Hiện tại, hiện tại có hứng thú rồi.” (^0^)

Nhưng nghĩ đến Lệ Trữ thì trong lòng cô lại buồn bực: “Nhưng bến câu này đã có người tới trước rồi….” (hàm ý thật J)

Đây là ghen tị sao? Phong Đằng ánh mắt nheo lại, mỉm cười gian xảo, anh đột nhiên hỏi: “Tiết Sam Sam, em có muốn cảnh báo những người câu cá khác?”

Sam Sam nghi hoặc, “Cảnh báo gì?”

“Nói cho người khác biết, bến câu này đã có người nhận thầu.”

A?

Sam Sam khó hiểu ngửa đầu nhìn anh, sau đó tầm mắt bị che khuất, môi cô bị cái gì đó ấm áp chạm vào…. (ta khoái😀 )

Cô cô cô… giống như…. Bị hôn ???!!!!

Đại Boss cuối xuống, vòng tay ôm bả vai Sam Sam, hôn phớt qua môi cô như chuồn chuồn lướt nước, sau đó nhìn bộ dáng cô ngơ ngơ ngác ngác, anh nhẹ giọng cười: “Đây là bản ký kết hợp đồng nhận thầu.”

……… Sam Sam làm rơi củ cải đang nắm trong tay…. Cô cuối cùng cũng không đi câu cá, mà ngồi xổm như tượng bên vườn củ cải….

Nguyên Lệ Trữ câu được vài con cá nên rất cao hứng, còn Sam Sam chỉ miễn cưỡng cười lấy lệ. Đến lúc trở về, Nguyên Lệ Trữ đi nhờ xe họ, lúc nãy cô còn vui mừng vì câu được cá nhưng giờ lại ngồi thất thần. So với Lệ Trữ thì Sam Sam lại càng thất thần hơn.

Trong đầu Sam Sam cứ nghĩ tới chuyện xảy ra ở vườn củ cải… Đến nỗi dù ăn cơm tất niên món ăn rất phong phú, nhưng cô chỉ luôn nghỉ đến củ cải… Thật ra cũng không thể trách cô, bị đánh cắp nụ hôn đầu của người con gái ở vườn củ cải,  thì làm sao mà hoàn hồn nhanh như vậy được !

Khi nghe Phong Nguyệt nói muốn về nhà, Sam Sam mới hồi phục lại tinh thần, theo bản năng mà giữ chặt Phong Nguyệt: “Cô không ở lại đây ngủ sao?”

Phong Nguyệt nghĩ trước kia đương nhiên sẽ ở đây, nhưng năm nay anh cô đã có người bầu bạn rồi. Phong Nguyệt tủm tỉm cười; “Đúng vậy, ngày mai 7h sáng chúng tôi phải đáp máy bay đến nhà Ngôn Thanh, đồ đạc còn chưa sắp xếp xong nữa.”

“Kia… kia…” Sam Sam không biết nói gì, đột nhiên muốn gói gem hành lý ra sân bay qua đêm.

Phong Nguyệt nháy mắt mấy cái: “Tốt quá rồi còn gì.”

Tốt cái gì mà tốt chứ ! Cô đang khẩn trương muốn chết đây nè.

Người hầu dọn dẹp bàn ăn xong đều về nhà, trong nhà to như vậy chỉ còn 2 người bọn họ, trong lòng Sam Sam cảm thấy chua xót. Giao thừa đương nhiên phải ở bên cạnh người thân, nhưng giờ chẳng ai bên cạnh cô cả. Cho dù có Đại Boss bên cạnh nhưng cô vẫn thấy buồn và cô đơn.

Giọng nói Sam Sam hơi khẩn trương, cô lắp bắp hỏi: “Buổi tối chúng ta làm gì?”

Phong Đằng hỏi lại: “Em muốn làm gì?”

Sam Sam suy nghĩ nửa ngày: “Xem pháo bông?”

Phong Đằng không nói gì nhìn cô một cái, hai người cùng đi vào phòng khác, mở TV và chờ xem pháo bông.

****** Chiều nay sẽ tiếp cháp 25….

31 Comments

  1. Không bõ công ngồi ở cty lượn qua lượn lại fb và wp bao nhiêu lần cũng hóng đc. Có ai 25t mà như t ko trời. Ah quên tks chủ nhà nhiều nhiều, Den Q dịch để xuất bản sách vậy bạn có tiếp tục edit nữa k ?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s