Sam Sam == Part 25.2 ==

Part 25.2

Sam Sam nhìn đồng hồ treo tường, còn 15 phút nữa là đến giờ bắn pháo bông, chỉ cần thuận lợi vượt qua 15 phút này thôi, đến lúc bắn pháo bông thì cô sẽ không còn bộ dạng xấu hổ và ngây ngốc không biết nói gì cả.

Đấy đấy ! Thế giới này có pháo bông thật là tốt quá.

Sam Sam nhìn về nhà bếp, “Tôi đi làm ít trái cây ăn.”

Lục đục nửa ngày trong nhà bếp, Sam Sam mới đi ra, trên tay bưng 2 dĩa đầy trái cây.

“Trái cây đến đây !”

Phong Đằng ngồi yên lặng trên sofa, ánh mắt nhìn di động trên tay.

“Tiết Sam Sam, anh mới nhận được 1 tin nhắn.”

“Sao?” Sam Sam không hiểu sao anh lại nói điều này với mình.

“Có người chúc anh năm mới vui vẻ.”

Sam Sam vẫn mờ mịt. Điều này rất bình thường mà, ai mà chẳng muốn nịnh Đại Boss chứ, đợi chút… Cô giống như quên mất cái gì…

Phong Đằng bật ra 2 chữ: “Là em.”

Sam Sam rốt cuộc cũng hiểu ra… Đặt dĩa trái cây lên bàn trà, Sam Sam ủ rũ nghe Đại Boss hỏi: “Không phải di động em mất rồi sao?”

“Là tin nhắn hẹn giờ thôi.” Sam Sam nhỏ giọng trả lời.

“Gửi đi khi nào?”

“Mấy ngày hôm trước.”

Phong Đằng dừng một chút. “Em gửi cho tất cả mọi người sao?”

“Không có.” Sam Sam càng nhỏ giọng: “Chỉ gửi cho mình anh.”

Phong Đằng gật gật đầu, không nói gì nữa. Trên TV sắp bắn pháo bông, Sam Sam cứ thế mà nhìn chằm chằm TV, trong lòng rất rối loạn, y như tội phạm bị phát giác.

Bỗng nhiên “Ba” một tiếng, Phong Đằng tắt TV. Trong phòng khác nhất thời tĩnh lặng, ngay cả một cây kim rớt xuống cũng còn nghe được.

“Tiết Sam Sam, cái này cũng là lạt mềm buộc chặt?”

“Vậy còn anh?” Sam Sam không biết lấy dũng khí ở đâu mà hỏi lại, “Anh lúc ở vườn củ cải, như vậy…. cũng là lạt mềm buộc chặt sao?”

Phong Đằng không ngờ cô sẽ hỏi lại, cười cười, giọng nói có chút ý vị: “Không, chỉ là dụ địch xâm nhập.” (giống câu dụ rắn vào hang ấy)

Cô đã ở nhà anh, chẳng lẽ còn chưa đủ xâm nhập hay sao, nếu đối phương còn cảm thấy chưa đủ xâm nhập, như vậy….

“Phong… Phong Đằng”

Lần đầu tiên cô gọi thẳng tên anh, Sam Sam không được tự nhiên cho lắm, nhưng vào lúc này, không thể nào kêu Đại Boss được cả.

“Tôi chưa từng thích ai, cho nên không biết cảm giác thích là như thế nào. Lúc cuối năm, do bận rộn kiểm kê sổ sách nên tôi không nghĩ đến chuyện này, nhưng sau đó thì…..”

Cô ngẩng đầu lên, dũng cảm nhìn thẳng anh.

“Mấy ngày trước không nhìn thấy anh, trong lòng tôi có chút mất mát, nhìn anh ở ngoài đồn cảnh sát chờ tôi, tôi cảm thấy thực mất mặt, nhưng cũng rất vui. Anh dẫn tôi tới đây, tôi tuy rằng cảm thấy không nên, nhưng cũng muốn ở gần anh. Lúc nãy cùng anh ăn cơm tất niên, tôi còn… rất vui vẻ. Tôi không biết mật mã thẻ tín dụng của anh, nhưng tôi có thể đem mật mã thẻ của tôi nói anh biết. Tôi nghĩ hình như tôi đã thích anh, như vậy, còn chưa rõ ràng sao?”

Cô cái gì cũng đều không hiểu, cho nên đối mặt với người thông minh thì chỉ có biện pháp này. (ối giào, thì ra chị chỉ xảo biện, thế mà em cứ tưởng chị tỏ tình thiệt chứ =.=  )

Sam Sam ôm đầu gối, dịch qua dịch lại trên sofa, chớp chớp mắt nhìn anh. Cô thoạt nhìn nhát gan mà lại dung cảm, ánh mắt chờ mong nhìn anh. Tiết Sam Sam cho tới bây giờ đều làm những việc khiến người ta dở khóc dở cười. Nhưng Phong Đằng chưa bao giờ thấy Sam Sam như vậy cả, bỗng dưng trong lòng xao động.

“Tiết Sam Sam.” Anh vòng tay qua vai cô, chậm rãi cuối đầu hôn lên trán cô một cái, nói: “Chúng ta thử xem đi.” (ôi… ta khoái khoái nhá!)

******* Ta đang edit tiếp cháp 26😀

28 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s