Sam Sam == Part 28.2 ==

Part 28.2

****** Ta khoái cháp 29… há há…. Boss ghen….

Không biết qua bao lâu, nghe thấy phía đối diện có tiếng đồ sứ va chạm rất nhỏ, Sam Sam mơ màng tỉnh dậy, vừa ngẩng đầu lên, đập vào mắt là áo sơmi phẳng phiêu màu đen. Cô bật dậy, hai mắt trợn tròng thấy khuôn mặt anh tuấn của Đại Boss.

Anh một tay bưng chén trà uống, một bên xem tạp chí.

“Tỉnh rồi à?”

“……..”

Sam Sam hoàn toàn tỉng, cô nhìn anh đầy vẻ ngạc nhiên,  “Anh xuống máy bay khi nào vậy ?”

“Nửa giờ trước.”

Ách, Sam Sam ngượng ngùng nói : “Sao anh không gọi điện thoại cho tôi ?”

“Tôi nghĩ ra khỏi sân bay thì sẽ có người nghênh đón.”

“……” Sam Sam xấu hổ, “Tôi, tôi chỉ ngủ quên thôi.”

“Ngủ ngon lắm à ?” Phong Đằng không chút để ý hỏi.

“……Ngon = =”

“Đi thôi, xe sắp đến rồi.” Phong Đằng buông chén trà, cầm túi và hành lý của Sam Sam.

“A, đợi chút.” Sam Sam dừng lại, sốt ruột tìm tới tìm lui dưới đất, cô vừa nãy khi đứng lên phát hiện đôi cúc tay áo chỉ còn lại 1 cái.

Phong Đằng nhìn cô tìm lung tung rồi mới vươn tay, “Tìm cái này sao ?”

“………” Sam Sam nhìn cúc tay áo trong tay Phong Đằng, “Cái đó…… làm sao có thể…….”

“Tôi nhặt được ở dưới chân em. Còn một cái đâu?”

Sam sam 囧 囧 đem cúc tay áo còn lại đang nắm trong tay đưa cho anh. Ai nha, vốn tính tìm dịp nào đưa cho anh, tự nhiên lại bị phát hiện = =

“Cái này hình như cho tôi thì phải.”

“……Phải, là cho anh.”

“Quà?”

“….Đúng vậy t__t”

Phong Đằng không nói thêm gì, cất bước ra khỏi quán cafe. Sam Sam yên lặng đi theo anh, vào trong thang máy, Phong Đằng bỗng nhiên nói : “Sao em lại tặng quà cho tôi ?”

“Ách, vì sắp đến lễ……..”

“Lễ tình nhân?” Phong đằng cười cười, “Nhà chúng tôi có truyền thống không theo lễ tiết phương Tây.”

A ? Sam Sam ngạc nhiên.

“Ba mẹ tôi lúc còn trẻ rất thích những ngày lễ thế này, nhưng ông nội thì lại cực kỳ ghét ngày lễ Phương Tây, không chỉ một lần la ba mẹ tôi về chuyện này. Cho nên vào những dịp lễ tình nhân, ba mẹ thường giả bộ nói dẫn tôi và Phong Nguyệt đi chơi, nhưng thật ra sau đó đem chúng tôi đưa cho bảo mẫu giữ, 2 người họ lén lút đi chơi.”

Sam Sam biết ba mẹ anh đã qua đời trong 1 tai nạn xe, tuy rằng lúc anh nói đến họ, anh không có biểu hiện gì cả, nhưng trong lòng cô biết rất rõ anh rất nhớ họ. Sam Sam bỗng nhiên muốn nắm tay anh, nhưng lại ngượng ngùng. Nhưng cuối cùng cũng chạm vào ngón tay anh, nhưng tay cô mới vừa chạm vào thì đã bị anh nắm chặt.

Tuy rằng họ đã từng thân thiết hơn so với bây giờ, nhưng nắm tay trước bàn dân thiên hạ như vậy vẫn làm Sam Sam cực kỳ khẩn trương, lòng tràn đầy lo sợ, đành phải lãnh sang chuyện khác: “Chúng ta thì sao? Hay là lễ tình nhân này, chúng ta lén lút đi chơi đi!”

Phong Đằng quay đầu nhìn cô, nắm chặt bàn tay nhỏ bé như đang muốn chạy trốn của cô, môi dưới cong lên.

“Được.”

******** Chính thức thay đổi xưng hô nhá há há há….. anh anh em em… em em anh anh….

Có lẽ do bàn tay anh rất ấm áp, có lẽ do anh nắm tay cô làm lòng cô rối loạn, Sam Sam đến bãi đỗ xe thấy lái xe mới sực tỉnh, hỏi: “Chúng ta đi đâu?”

“Tới nhà anh ở trong thành phố, em tắm rửa thay đồ, rồi chúng ta ra ngoài ăn cơm.”

Tắm rửa thay đồ gì chứ…. Sam Sam có chút không được tự nhiên nói: “….. À, đúng rồi, chúng ta đi đến cửa hàng điện thoại đi, em muốn mua điện thoại.”

“Được.” Phong Đằng cầm tay cô và nhẹ nhàng hôn lên môi cô, “Em thực phiền toái!”

Đến giờ cơm chhiều, Sam Sam cảm thấy hơi tay anh vẫn còn lưu lại trên tay mình. Cô ngẩng đẩu, lén nhìn người đàn ông đang ăn cơm ở đối diện. Về đến nhà thì anh thay quần áo, cài đôi cúc tay áo mà cô tặng anh. Cô vốn cảm thấy đôi cúc tay áo này rất tinh xảo nhưng khi anh cài vào thì vẻ tinh xảo chẳng còn thấy đâu nữa, thay vào đó là 1 đôi cúc tay áo rất đỗi bình thường.

“Nhìn cái gì? Luyến tiếc đã tặng anh sao?”

“Không có.”

Sam Sam vội thu hồi ánh mắt, ngượng ngùng cúi đầu ăn. Sau đó cô bỗng nhiên ý thức đc, 2 người  đã chân chính ở cùng nhau sau lần đầu tiên tỏ tình.

Vô luận thế nào thì đây cũng được xem như buổi hẹn hò đầu tiên hoàn hảo.

Nhưng mà, còn bạn học của Tiết Sam Sam…….. = = cơm nước xong, Phong Đằng đưa cô đến nhà bạn học. Phong Đằng dừng xe, nói: “Ngày mai buổi sáng anh đến đón em.”

Sam Sam khoát tay, “ Không cần, gần đầy có xe điện ngầm, đi lại rất tiện. Từ nhà anh đến đấy rất xa, rồi còn kẹt xe nữa.”

Nhà của Phong Đằng ở gần công ty, lại chạy qua đây đón cô thì quá bất tiện.

Phong Đằng gật gật đầu, không miễn cưỡng cô, “Vậy mai trưa nhớ lên lầu ăn cơm.”

“Không được.” Sam Sam thốt ra.

“Vì sao?” Luân phiên bị cự tuyệt, giọng nói Phong Đằng có vẻ tức giận.

“Trước kia chúng ta ăn cơm khi chưa có quan hệ gì hết, nhưng hiện tại, chúng ta đang yêu nhau, vậy nên….. anh phải làm gương tốt chứ !!!!”

Phong Đằng nhíu mày, “Cái gì làm gương tốt? Em nói rõ xem.”

“Ách, anh không biết sao?” Sam Sam giật mình nhìn anh, “Công ty chúng ta không cho phép nhân viên yêu đương trong công ty.”

****** Tối nay ta sẽ post tiếp cháp 29 nhá 😀 😀 😀

Advertisements

23 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s