Sam Sam == Part 29.2 ==

Part 29.2

******* Mọi người ngủ ngon nhá…. ta thăng thiên gặp chú Cuội đây 😀 mai ta lại tiếp tục sự nghiệp ^^ thanks mọi người đã ủng hộ…..
Sam Sam cảm thấy thực kì lạ.

Cô mới đăng ký tìm phòng với người môi giới kia, vậy mà mới đi có vài trăm mét thì liền nhận được điện thoại của chủ thuê nhà?

“Xin hỏi có phải là Tiết tiểu thư không?”

“Vâng, anh là….?

“À à, xin chào Tiết tiểu thư, tôi họ Tương, cô cứ gọi tôi Tiểu Tương là được, cô muốn thuê phòng phải không? Tôi vừa vặn có 1 căn phòng muốn cho thuê, phù hợp với yêu cầu của cô.

“Ách, làm sao anh biết số tôi mà gọi?

“Tôi thấy trên mạng.”

“Nhưng tôi không đăng tin thuê phòng trên mạng!”

“Có có.” Im lặng một lát, đối phương khẩn trương nói.

“…….” Phải không? Sam Sam cũng chẳng biết có thật hay giả, chẳng lẽ người môi giới đó nhanh như vậy đã đem thông tin của cô đăng lên mạng?

“Nhưng mấy cái này không phải môi giới liên hệ sao?

“Ơ…. Ha ha ha, kì thật lúc nãy tôi ở công ty địa ốc nhìn lén số điện thoại của cô.” Đầu dây bên kia không muốn dây dưa vấn đề này nữa nên liền lãng sang chuyện khác: “Khi nào cô rảnh tới xem phòng của tôi?”

Sam Sam do dự nói: “Hiện giờ tôi đang rảnh.” Vì cô chỉ có 1 ngày để tìm phòng thôi.

“Thật tốt quá, tôi cũng đang rảnh, tôi sẽ lái xe đến đón cô xem phòng nhé.”

…… Chắc là kẻ lừa đảo rồi ! Sam Sam không nói thêm gì nữa, quyết đoán ngắt điện thoại. (sao lúc này chị thông minh thế? Còn với anh Đằng thì @___@)

Một lúc sau, cô nhận được điện thoại của Phong Đằng hỏi chuyện tìm  phòng. Sam Sam liền  đem chuyện lúc nãy nói cho anh nghe, “Anh ta có phải là kẻ lừa đảo không?”

“Không phải,” Phong Đằng vừa coi văn kiện vừa nói, “Vậy đi, em  đưa anh số điện thoại của người đó, hoặc anh cho tài xế đến đón em?”

“Được rồi, em đưa anh số điện thoại người đó, không cần phiền Tiểu Trương đâu, em chỉ nhất thời lo sợ thôi, có gì em sẽ gọi anh ngay. Đợt chút, em nhắn cho anh số người kia đã.”

Sau một lát, Phong Đằng nhận được tin nhắn của Sam Sam, bên trong tin nhắn là dãy số điện thoại rất quen thuộc, anh không khỏi lắc đầu cảm thấy buồn cười. Xem ra dù là nhà cố vấn quản lý tài sản chuyên nghiệp cũng chưa chắc sẽ là môi giới bất động sản xuất sắc. (2 lãnh vực khác mừ ca… anh khó dễ người ta k áh :”< )

Cảnh cáo Tương tiên sinh một phen xong, Sam Sam mới yên tâm mà xem phòng. Căn phòng mà cô xem rất tốt, khoảng 30 thước vuông, có luôn cả bàn ăn và ban công, bày trí tao nhã, nhìn mà phát mê, hơn nữa lại rất gần công ty, Sam Sam cực kì vừa lòng.

“Phòng này thuê bao nhiêu 1 tháng?”

Chủ nhà tự xưng là Tiểu Tương suy nghĩ hồi lâu: “Bốn ngàn… àh không, hai ngàn rưỡi !”

Giá này thực sự rất thấp, vì thế sự nghi ngờ anh là kẻ lừa đảo lại càng tăng thêm, chắc anh ta muốn lừa tiền cô đây này…. “Tôi có thể xem giấy tờ nhà chứ?”

Tiểu Tương khó xử, “Kỳ thật phòng này không phải của tôi, là của người bạn đang sống ở nước ngoài, phòng này chưa từng cho thuê bao giờ, nhưng hôm qua bạn tôi gọi điện thoại nhờ nên tôi mới kiếm người đến thuê, tôi không có giấy tờ nhà này, nếu cô không tin thì……”

Tiểu Tương vẻ mặt bi tráng, “Như vậy đi, cô thử ở trước đi, nếu thấy được thì trả tiền thuê.”

Sam sam trợn mắt há hốc mồm.

Cuối cùng cô cũng ký hợp đồng thuê nhà, đưa trước 2 tháng tiền nhà. Chờ cho chủ thuê nhà đi rồi, Sam Sam đi qua đi lại trong phòng, càng xem càng hài lòng, lấy di động gọi cho Phong Đằng.

“Phong Đằng, Phong Đằng, em vừa mới ký hợp đồng thuê nhà nè, nhà đầy đủ tiện nghi nhưng giá thuê lại không mắc, ở gần công ty, anh tan ca thì tới giúp em chuyển nhà đi. !”

Dám sai anh chuyển nhà dùm cô, Phong Đằng ngắt điện thoại, sắc mặt hơi tối sầm. Nửa giờ sau, Phong Đằng kêu Linda vào phòng, đưa văn kiện vừa coi xong cho cô, hỏi: “Hôm nay còn chuyện gì nữa không?”

Linda lật xem nhật ký và trình bày: “Đã không còn việc gì nữa.”

Phong Đằng vuốt cằm, tắt máy vi tính đứng dậy.

Linda ôm văn kiện hỏi anh: “Phong Tổng, hôm nay anh tan ca sớm à?”

“Ừh, chuyển nhà.”

Linda đi theo anh ra khỏi phòng, trong lòng có chút nghi ngờ, cô chưa từng nghe Phong Tổng nói muốn chuyển nhà, chẳng lẽ anh chuyển đến biệt thự cao cấp hơn? Nếu không sao mặt anh lại rạng rỡ như thế ! (đấy đấy, vừa mới bực thì lại quay ngoắt 180* trở nên vui sướng =]] )

32 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s