Sam Sam == Part 36.2 ==

Part 36.2

Buổi sáng tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong khuôn ngực rắn chắc trần trụi của Phong Đằng, gối đầu lên tay anh, môi cách thân thể cường tráng chỉ trong gang tấc, tay còn ôm lưng anh, nên làm gì bây giờ?

Phản ứng của Tiết Sam Sam là – nhắm ngay mắt lại. Ai da, sao lại là mộng xuân chứ? Mà đã mộng xuân sao cảm giác lại thật tới như vậy, nhất định phải nhắm mắt ngủ tiếp, mơ thêm 1 tí.

Sau đó, đầu óc Sam Sam dần dần tỉnh táo….. Tỉnh táo… Sam Sam phát hoảng….

Tay run run lùi lại phía sau, chậm rãi ngẩng đầu, từ từ rời khỏi hiện trường phạm tội, nhưng mà chưa bước được xuống giường thì đã bị ai đó kéo lại, ôm chặt cứng.

“Chạy cái gì?” Người nào đó vừa tỉnh lại  nên giọng nói trầm thấp mà khàn khàn.

“Em em có chạy gì đâu.” Phòng hờ anh lại hỏi cô nữa, Sam Sam đánh đòn phủ đầu trách cứ anh: “Sao anh ngủ mà không mặc áo thế!”

Phong Đằng nheo nheo con mắt, cười tủm tỉm: “Như thế nào là không mặc, em cảm giác được sao?”

Nói xong chân anh liền động đậy, lập tức đem Sam Sam lâm vào tình huống quẫn bách.

Này này, cô nói là áo ngủ, chứ không phải quần…. (ý là anh í k mặc áo, chứ có mặc quần, mà động động cái chân làm cô tưởng anh đang cởi quần ra ấy mà😀 ta cũg “trong sáng” lém cô =]] ) Hơn nữa anh như vậy, làm cho người nghĩ rằng quần của anh…. Cảm nhận anh vận sức chờ hoạt động, 2 gò má Sam Sam nóng lên, nhỏ giọng nhắc nhở anh: “Anh hôm qua hứa là không say rượu làm bậy mà….”

“Em còn nhớ rõ vậy sao.” Tay đang để ở mông cô, anh không chút khách khi mà đánh mạnh 1 cái, “Ngày hôm qua là ai bắt đầu trước?”

“Mặc kệ là ai, nhưng đã hứa thì phải làm.”

“Đương nhiên rồi.”

Sam Sam mới vừa yên tâm thì người nào đó chậm rãi nói: “Nhưng mà, Sam Sam, hiện tại chúng ta có say rượu đâu.”

“……” Sam sam hết chỗ nói rồi. Kinh nghiệm cho cô biết, hôm nay không cho anh vận động một chút, chắc chắn anh sẽ không tha cho cô, Sam Sam chỉ biết cam chịu, ngoan ngoãn chui rúc vào lòng anh.

“Vậy anh làm gì thì làm đi, nhưng mà một chút thôi đó nha T___T”

Kỳ thật cô biết anh cuối cùng sẽ không làm gì cả, nên mới để anh làm gì thì làm….. Từ phòng ngủ chạy vô toilet, mặt Sam Sam đã đỏ bừng bừng !

Đại Boss tuy rằng vừa mới làm gì đó…. Nhưng mà căn bản là chưa thỏa mãn…. Lại nói tiếp, Đại Boss đúng thật là quân tử, tính tới thời điểm 2 người ở cùng với nhau hơn nửa năm, thật nhiều lần cô cảm giác được dục vọng của anh gần như bạo phát, nhưng cuối cùng anh lại kiềm chế, chẳng có phát sinh chuyện gì cả. Cô không biết vì sao anh lại nhẫn nại, nhưng mà nhìn anh đối với mình như thế làm cô vô cùng an tâm.

Sam Sam rửa mặt xong, trợn tròn 2 mắt nhìn mình trong gương….

Ngày hôm qua thi xong CPA cô chưa gọi điện thoại cho cả nhà biết, trọng điểm chính là…. Đây cũng là lúc cô phải nói ba mẹ nghe chuyện cô và Phong Đằng. Tuy rằng cô quyết định nói cho ba mẹ nghe, nhưng mà phải cân nhắc xem nói thế nào, vậy mà Sam Sam cân nhắc đúng 1 ngày. Ở trong nhà cùng Phong Đằng đến tối muộn, thừa dịp anh ở phòng sách coi tư liệu hội nghị, Sam Sam gọi điện thoại về nhà. Báo cáo tình trạng thi cử xong, Sam Sam khẩn trương nhập đề.

“Đúng rồi, mẹ, con nói mẹ nghe chuyện này.”

“Chuyện gì?”

“Con có bạn trai rồi.”

Vừa nói xong, Sam Sam theo quán tính đưa di động ra xa một chút. Quả nhiên, di động bỗng vang lên giọng nói của mẹ Tiết, “Cái gì ?!!! Con có bạn trai ?”

Mẹ Tiết vui sướng nói : “Có phải đồng nghiệp của con, trợ lý Phương không ?”

Xem đi xem đi, không gọi điện thoại trước mặt Đại Boss thật là sáng suốt !

“Không phải ! Nhưng mà cũng coi như là đồng nghiệp…”

Mẹ Tiết an ủi cô, “Không phải cũng không sao, trợ lý Phương nhìn rất tốt, nhưng mà chính vì quá tốt nên con không xứng với anh ta, đồng nghiệp bình thường thì điều kiện cũng không khác nhau mấy, môn đăng hộ đối.”

“……” Sam sam trầm mặc.

Mẹ Tiết hết nói cái này đến cái nọ, kết quả đầu dây bên kia lại không có tiếng động gì cả, cảm thấy kì lạ liền hỏi, “Đâu rồi? Làm gì mà im re vậy? Mới nói vài câu mà con thẹn thùng rồi hả?”

“Không có = =, cái kia, mẹ, con nghĩ….. Chức vị của anh ta cao hơn trợ lý Phương một chút, là, là ông chủ của con.”

Lúc này đến phiên mẹ Tiết im lặng, ông chủ của Sam Sam…. Im lặng cả nửa ngày, mẹ Tiết liền quát lớn: “Sam Sam không phải con gặp kẻ lừa đảo chứ?”

“….. Mẹ, chẳng lẽ là ông chủ của con mà con còn không biết hay sao?”

“Cái này khó nói lắm, con hồi đó con nhận lầm người khác là mẹ nữa mà”

Sam Sam bực bội, “Khi đó con mới có mấy tuổi mà, làm sao mà nhớ rõ được chứ.”

“Ba tuổi đã vậy, bây giờ cũng vậy.”

“Thật sự không phải là lừa đảo mà.”

Nói đến khan cả cổ họng mà mẹ Tiết thủy chung vẫn không tin, Sam Sam bất đắc dĩ nói: “Quên đi, để anh ta nói chuyện với mẹ.”

Vừa nói xong cô liền chạy vọt vào phòng sách, cầm di động đưa cho Phong Đằng: “Mẹ em, làm ơn, mau chứng minh anh không phải lừa đảo.”

Phong Đằng nhận điện thoại, không vội vã cùng mẹ Tiết nói chuyện, phân phó Sam Sam: “Em xuống lầu pha cho anh ly cafe đi.”

Gần nửa đêm rồi mà uống cafe gì chứ, rõ ràng là muốn cô đi ra ngoài, không cho cô nghe lén đây mà ! Sam Sam bằng mặt không bằng lòng ngồi xổm trước cửa phòng sách, dán lỗ tai lên tường, đáng tiếc là cái gì cũng không nghe được.

*********** hì hì còn cháp 36.3😀

29 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s