Sam Sam == Part 36.3 ==

Part 36.3

Được một lúc, Sam Sam bỗng nhớ tới chuyện Phong Đằng đã giúp đỡ gia đình mình, đáng lẽ cô phải nói mẹ nghe chứ. Ai nha! Sao lại quên mất việc này, cô thật sự bị mẹ làm cho hồ đồ.

Cô vội vàng đẩy cửa ra, định nhắc nhở Phong Đằng thì đã thấy anh vừa mới cúp điện thoại.

Sam Sam chờ mong hỏi: “Thế nào? Mẹ em tin anh không?”

“A?”

“Dù sao điều đó cũng không quan trọng.”

“Sao lại không quan trọng ? Mẹ em nghĩ anh là kẻ lừa đảo !”

“Tiết Sam Sam, bây giờ là mấy giờ ?”

Hỏi cái này làm gì chứ? Sam Sam nhìn đồng hồ trên tường rồi trả lời, “10 giờ 20.”

“Buổi tối?”

“Vô nghĩa!”

Phong Đằng gật gật đầu, “Hiểu rồi chứ?”

“Hiểu được cái gì?”

“Buổi tối, 10h, em ở nhà của anh…. Cho nên, hiện tại anh có phải là kẻ lừa đảo hay không không còn quan trọng.” Phong Đằng bình tĩnh nói, “Mẹ em bây giờ chắc cũng đã biết, nếu như anh mà lừa em, thì cũng đã lừa hết rồi.”

……….Sam Sam rốt cuộc hiểu được, sau đó cầm lấy di động, “A a a, phải gọi lại cho mẹ, không được, em phải nói rõ, em trong sạch mà!”

Phong Đằng bất thình lình ôm cô vào lòng, “Không cần, lập tức sẽ không còn trong sạch.”

“A?”

Sam Sam cảm giác nguy hiểm đang ở trước mắt, có bàn tay ôm chặt eo cô, làm cho cô không thể nào động đậy, hơi thở nam tính phả lên mặt cô….

“Tiết Sam Sam, em nói với mẹ rằng em rất tin tưởng anh?”

Sam Sam yếu ớt trả lời: “Em làm sao mà không tin tưởng anh.”

Phong Đằng “ừ” 1 tiếng, bàn tay khẽ vuốt ngực cô, “Chỗ này.”

Tuy rằng cách 1 lớp quần áo, nhưng tay anh nóng rực như bàn ủi, làm Sam Sam bủn rủn tay chân….

Không cần nhân cơ hội này giở trò lưu manh chứ ! Tay chân luống cuống nắm tay anh, kết quả khiến cho quần áo càng thêm lộn xộn, nút áo đều bung ra hết.

Phong Đằng cười cười, dừng lại động tác, “Chuyển qua đây ở đi.”

“A?”

“Hôm nay.”

“…..Nửa đêm rồi mà.”

“Chuyển người trước.”

Ba chữ cuối cùng làm cô mơ hồ không hiểu rõ, anh tiến lại gần, đôi môi nóng bỏng khẽ in lên cổ cô 1 nụ hôn, trực giác Sam Sam biết sắp có chuyện gì xảy ra, cả người bủn rủn, vô lực chống cự.

Mỗi lần anh như thế, cô lại thấy anh quá đáng, nhưng cuối cùng anh vẫn chẳng làm gì cả, giống như sáng nay vậy đấy. Nhưng mà…. Lần này…. Không giống như những lần trước….. Có lẽ, Đại Boss, anh luôn chờ đợi ngày này…. Chờ cô dẹp bỏ mọi băn khoăn, tin tưởng anh và lớn tiếng tuyên bố với mọi người là họ đang yêu nhau. Anh là người kiêu ngạo mà lại nhẫn nhịn tới ngày hôm nay thì đâu phải chuyện dễ gì !

“Phong Đằng….” Khoảng cách thân mật rất gần, Sam Sam thở hổn hển gọi tên anh.

“Sao?”

“Ngày mai giúp em chuyển nhà, còn phải đi gặp chủ nhà nữa.”

Đây là câu trả lời sao? Phong Đằng cười: “Không cần, chủ nhà của em là anh.”

Cái gì, cái gì? Sam Sam thật lâu mới phản ứng, tuy bị vây trong tình cảnh thân mật thế này, cô cũng không nhịn được mà căm phẫn chỉ trích anh: “Đúng thật là nhà tư bản hủ bại! Phát lương cho em rồi mà còn lén lút thu lại 1/3 số tiền nữa !”

Phong Đằng cười khẽ, “Hiện tại nhà tư bản có thể thu luôn cả người không?”

Sam Sam rúc vào trong lòng anh, “Không cần ở phòng sách.”

Sau đó cô nhẹ nhàng nói: “Có thể.”

****** tại sao chị ấy lại kêu “có thể” thì mọi người tự hiểu nhá….. mình “trong sáng” lắm…. giải thíx k đc đâu =))

30 Comments

  1. Bạn ơi cái câu : ” Mẹ em bây giờ chắc cũng đã biết, nếu như anh mà lừa anh, thì cũng đã lừa hết rồi . ” . Cái chô ” anh mà lừa anh ” ~> ” anh mà lừa em “

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s