Sam Sam == Part 37.2 ==

Part 37.2

Vẻ mặt ủ rũ ra khỏi cửa hàng, Sam Sam thành khẩn đề nghị : “Nếu không anh về nhà trước đi.”

Phong Đằng tỏ vẻ không đồng ý : “Là ai kêu anh chở đi dạo phố ?”

Tự mình nhảy vào cái hố mà mình đào, cô đúng thật là ngốc ! Sam Sam theo anh vào cửa hàng tiếp theo, hung hăng cảnh cáo ai đó, “Ngoại trừ chuyện quẹt thẻ, anh cái gì cũng không được cho ý kiến đó.”

Nói xong vừa quay đầu lại đã thấy nhân viên cửa hàng kính sợ nhìn nàng. (lần đầu đc oai phong nhá =]] )

T__T Phong Đằng ngồi ở 1 bên nhìn Sam Sam tràn đầy sức sống thử hết cái này đến cái kia, rồi lại ngắm nghía trước gương, quay đầu hỏi nhân viên cửa hàng xem đẹp không, và đương nhiên nhân viên cửa hàng đều gật đầu nhất trí toàn bộ đều đẹp.

Vì thế cô cũng rất do dự, chẳng biết chọn cái nào. Cô quay đầu, ánh mắt giống như đang trưng cầu ý kiến của ai đó, nhưng lại rất nhanh phụng phịu quay đầu lại.

Phong Đằng trong lòng cảm thấy buồn cười không thôi. Kỳ thật quần áo nãy giờ cô mặc cũng đều rất đẹp, chỉ là anh cố ý soi mói, muốn xem bộ dạng muốn làm cho anh thích mà cô lo lắng buồn rầu thế nào mà thôi.

Phong Đằng vẫn ngồi đó nhìn bộ dáng buồn bực của ai kia, vừa liếc mắt, đã thấy ai kia cầm một đống quần áo chạy tới.

“Phong Đằng, mấy cái áo này hợp với anh nè !”

Cô đúng thật là không thể giận ai quá 3 phút, Phong Đằng bật cười, cũng không thử  áo, trực tiếp bảo nhân viên cửa hàng gói lại.

“Anh không thử xem vừa hay không sao ?”

“Em chọn chẳng lẽ không vừa với anh ?” (hố hố…. cái nì hiểu nghĩa bóng nhá, chứ k phải nghĩa đen nhá =]] có ai nghĩ giống ta k nhỉ ???? )

Lời nói của anh mang đầy hàm ý, đáng tiếc người trước mắt hiển nhiên không hiểu, còn tưởng anh khen cặp mắt sáng suốt của cô, đắc ý hề hề.

“Cửa tiệm đằng trước cũng không tệ.” Phong Đằng nói.

“Hả ?”

“Chúng ta đi mua tiếp đi.”

“Hả ?”

“Nhiêu đó quần áo vẫn chưa đủ.”

…… Sam Sam yên tâm, Đại Boss quả nhiên vẫn bình thường.

Đại Boss bỗng nhiên không thèm soi mói nữa… Sam Sam chạy nhanh nắm bắt cơ hội mua vài món đồ = = loáng cái cô thu hoạch được rất nhiều, nhưng mà so với tủ quần áo của Phong Đằng thì còn cách xa lắm >,<

Đi ra khỏi trung tâm thương mại, Phong Đằng  thuận tiện giúp cô cầm túi quần áo mới mua.

“Mấy cái áo đó anh không thử, làm sao biết mặc vừa hay không ?”

“Không vừa ?” Phong Đằng ra vẻ tư lự (tự hỏi) một chút rồi nói, “Vậy thì cởi ra.”

…… Sam Sam lần này đầu óc cũng thông minh được tí, hiểu được ý anh nói là gì, ngượng ngùng liếc nhìn nhân viên cửa hàng, lập tức kéo anh chạy đi.

T__T Tuy rằng nhân viên cửa hàng khẳng định không nghe được 2 người nói gì, nhưng cô cũng không dám đến đây lần sau đâu !

****** còn 37.3 nhá…. ta càng edit càng thấy H của chị Mạn quá thâm sâu =)) cháp sáu há há há

27 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s