Sam Sam == Part 41.1 ==

Part 41

Cuối tuần, Phong Đằng đưa Sam Sam về nhà cũ coi căn phòng trang trí thế nào, thuận tiện đồng chí Sam Sam cũng muốn kiểm duyệt phòng cô dâu chú rể.

Đồng chí Tiết Sam Sam bắt đầu phát huy thiên tính phụ nữ nghiệp dư của mình, toàn chọn mấy thứ trang sức long lanh lóng lánh = = thật ra mấy thứ này đều được tặng kèm theo hiệp nghị.

Sờ sờ mấy thứ trang sức ấy, Sam Sam cảm thấy hài lòng mà trả lại cho Phong Đằng, “Hay là anh giúp em bảo quản đi!”

Phong Đằng quét mắt nhìn trang sức mà Sam Sam đưa anh, tùy tiện cầm một cái lắc lên, sau đó kết luận: “Tầm nhìn cần phải cải thiện.”

Vì thế cũng thuận miệng mà dạy cô một chút. Anh nói cô nghe về lịch sử gia đình anh. Gia đình anh có truyền thống là thân sĩ, đương nhiên là hạ bút thành văn, Sam Sam đáng thương nghe mà cứ mây mù sa mưa, còn lấy làm hứng thú nữa chứ. Phong Đằng không khỏi cảm thấy thống khổ.

May mắn bác Vương báo là có Phong tiểu thư và Ngôn Thanh đến đây, Sam Sam vội vàng chạy xuống lầu.

“Phanh” một tiếng, Sam Sam dừng lại, một đống tư liệu dày cộm đưa lên trước mắt cô, Phong tiểu thư hào hứng nói: “Này, đây là kế hoạch sơ bộ cho lễ cưới!”

Sam Sam bàng hoàng nhìn độ dày của đống tư liệu này, quả thực đống này còn dày hơn hiệp nghị trước khi kết hôn của Phong Đằng nhiều. Bọn họ không hổ danh là anh em T___T Tùy tiện cầm một quyển màu sắc rực rỡ, hình như là giới thiệu về quần áo, thì Phong tiểu thư ngăn cản: “A, không cần xem này, đây là quần áo tôi muốn mặc trong lễ cưới.”

……. “Này cũng không cần coi, là giầy của tôi muốn mua.”

Sam Sam: “………..”

Phong Đằng từ trên lầu đi xuống, tức giận nói: “Em muốn kết hôn?”

Ngôn Thanh đứng bên cạnh vẻ mặt lo lắng: “Bà xã, người em tái hôn có phải là anh không đó?”

Phong Nguyệt trừng mắt nhìn Ngôn Thanh, phẫn nộ nói: “Em cũng không muốn, không bột đố gột nên hồ, 2 người cũng chưa định ngày, thì làm sao em đặt khách sạn được, mà không đặt khách sạn thì làm sao biết lễ đường thế nào, mà lễ đường không biết thì làm sao mà em biết cách bố trí….”

“Được.” Phong Đằng đau đầu nhìn Phong Nguyệt, “Em cũng đừng hối thúc, chờ anh cùng ba mẹ Sam Sam bàn bạc đã. Bác Vương cũng đã chuẩn bị hết rồi, tuần sau chúng ta đi tỉnh G được không?”

Câu sau là hỏi Sam Sam.

Sam Sam há to miệng, “Cái kia, em chợt nhớ 1 chuyện…. em còn chưa nói với ba mẹ chuyện kết hôn.”

Mọi người đều im lặng……

“Đưa di động đây.”

Phong Đằng nghiêm mặt cầm lấy di động của Sam Sam, tìm kiếm danh bạ, sau đó bấm gọi. Điện thoại rất nhanh có người tiếp máy, Phong Đằng lễ phép nói: “Xin chào bác, cháu là Phong Đằng.”

Sam Sam sau đó đương nhiên là bị mẹ Tiết mắng cho 1 trận, đường đường là mẹ mà trước hôn lễ 1 tháng mới biết là con gái mình sẽ kết hôn, ai mà không nổi điên chứ. Nhưng mà Sam Sam cũng cảm thấy mình thật vô tội, ai ngờ lại xảy ra chuyện mang thai rồi đột nhiên kết hôn, cô cũng biết có biết làm sao đâu!

Nhưng mà con gái mình sắp kết hôn, mẹ Tiết rất phấn khích, ngày hôm sau liền gọi điện thoại cho Sam Sam, “Sam Sam, ba con trước kia may đồ đẹp lắm, nói cho mẹ biết, dáng người bạn trai con thế nào, mẹ kêu ba con làm cho nó một bộ âu phục.”

“A?” Sam Sam ngẩn người, sau đó liền cự tuyệt: “Không cần, quần áo của Phong Đằng đều có rồi, đã đặt thợ may rồi, không cần ba may đâu.”

Đồng chí Sam Sam đã thực uyển chuyển từ chối, nhưng mẹ Tiết nghe con gái chê tay nghề của chồng mình, mẹ Tiết tức giận nói, “Con thì biết cái gì. Tay nghề ba con rất giỏi, mấy cửa hàng bán quần áo cũng không có áo nào đẹp bằng ba con may đâu, mẹ sẽ nói với ba con, thuận tiện may một bộ váy cho mẹ luôn….”

Mẹ Tiết hăng say nói, việc ba Tiết may âu phục cho con rể là điều tất nhiên. Nghe lý luận logic đó của mẹ Tiết, Sam Sam không thể nào cự tuyệt được nữa, đành phải đáp ứng. Trong lòng cô nghĩ, cứ để ba Tiết may âu phục cho Phong Đằng, đến lúc ba Tiết thấy anh mặc quần áo ông may thì mọi thứ đều sẽ rõ ràng, chẳng lẽ còn bắt anh phải mặc nữa hay sao… Kệ đi, cứ ứng phó như vậy trước đã, chuyện gì thì tính sau.

“Ngày mai đưa số đo của bạn trai con cho mẹ, ba con muốn may sớm sớm.”

“Dạ.”

Vì thế buổi tối, Phong Đằng sau khi tắm xong, nghênh đóng anh là một cuộn thước dây.

“Đến đây đến đây, để em đo người anh.”

Phong Đằng nhíu mày, “Làm cái gì?”

Sam Sam nghiêm túc nói: “Đương nhiên là để biết thêm về anh rồi!”

Phong Đằng híp mắt lại, “Thế à? Em còn muốn biết gì? Cái gì của anh em cũng biết rồi mà!”

…….. Lời này có vẻ mờ ám, chẳng lẽ cô suy nghĩ bậy bạ sao? Sam Sam chưa kịp hoài nghi thì đã bị ai đó nhấc bổng lên, thước dây bị ném xuống dưới giường, lại một lát sau, trong phòng vang lên âm thanh kháng nghị: “Này… em không phải nói đo chỗ đó…”

Sáng sớm hôm sau, Sam Sam ôm chăn ngồi trên giường, vẻ mặt tối sầm nhìn thước dây dưới giường.

Chẳng lẽ hôm nay còn muốn đo nữa sao?

Sam Sam trong lòng rên rỉ một tiếng, ngã sấp xuống giường, kéo chăn trùm lên người.

Sam Sam vượt qua bao nhiêu khó khan gian khổ trong thời gian này để lấy số đo, cuối cùng thì cô cũng thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ của mẹ Tiết, đem số đo của Phong Đằng báo cáo lại với bà.

***** Lát nữa tiếp 41.2 nhá

Advertisements

29 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s