Mĩ Nam == Part 1.3 ==

Part 1.3

Một lúc sau, anh từ phòng tắm đi ra – khăn tắm màu trắng quấn quanh thân hình cao ráo, rắn chắc màu đồng của anh, chỉ để lộ ra khuôn ngực vạm vỡ, mái tóc đen lòa xòa trước trán, mơ hồ che khuất đôi mắt đen dài của anh.

“Mặc quần áo.” Cô ra lệnh cho anh, sau đó đem ly nước tới đầu giường.

Phí Kiệt đi đến tủ lấy quần áo của mình. Anh đưa lưng về phía cô, thay quần đùi. ( @__@ anh anh í anh í giữa thanh thiên bạch nhật mà nờ u nu dờ e de chết ngất mất)

Phí Kiệt thay xong quần đùi, cầm máy sấy, đi đến trước mặt cô.

“Uống nước.” Cô lại ra lệnh cho anh, biết anh không có người nhắc nhở, tuyệt đối sẽ không động tới ly nước.

Phí Kiệt cầm ly nước uống một hơi cạn sạch, ôm lấy thắt lưng cô trực tiếp đi đến bên giường, “Giúp anh sấy tóc.” Nói xong, anh ấn người cô ngồi xuống giường, còn mình thì tựa đầu trên đùi cô.

Hứa Ân Ân nhìn anh giống như con nít, cô hy vọng anh cứ mãi như bây giờ. Cầm lấy máy sấy, sấy mái tóc bồng bềnh của anh. Anh từ từ nhắm hai mắt, khóe môi lộ ra vừa lòng tươi cười.

Lúc anh say rượu, chỉ biết xoay quanh tìm cô, một khi tìm không thấy thì sẽ giận dữ lên, chạy đi tìm cô, ai mà ngờ đầu bếp nổi tiếng lúc uống rượu lại trở thành đứa con nít 3 tuổi hay dỗi hờn như bây giờ chứ.

“Xong rồi, ngủ đi!” Cô đem đầu anh đặt lên gối.

Phí Kiệt nằm trên gối cô, thỏa mãn hít sâu 1 tiếng, nhìn cô mà cười: “Đều là hương vị của em.”

Hứa Ân Ân kéo mền đắp cho anh, chuẩn bị đi đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ.

“Này….” Phí Kiệt nghiêng người, nắm lấy tay cô. Hứa Ân Ân nhìn anh chờ đợi, cô thở dài, để mặc anh cầm chặt tay mình, tiếp tục ngồi ở mép giường.

“Hôm qua anh mơ thấy mình trở về lúc 20 tuổi, lúc đó anh mới tới nhà em, liền bị ba em rượt đuổi. Làm anh sợ đến nỗi tỉnh dậy lăn cả xuống giường.” Anh cười nói.

“Đáng đời. Ai bảo anh lúc đó mới đến nhà em, liền có ý đồ dụ dỗ em.” Cô nhớ lúc đó bị anh đè sát vào tường mà tim đập loạn xạ, cảm giác không thở nổi.

“Bởi vì lúc đó em cứ nhìn chằm chằm vào anh, rõ ràng là rất mê anh.”

“Bộ dạng của anh so với con gái còn đẹp hơn, người bình thường thì đương nhiên ai cũng phải nhìn, chẳng lẽ anh muốn dụ dỗ mọi ánh mắt của con gái sao?” Cô vỗ vỗ hai má anh, nếu như lúc anh tỉnh rượu, cô tuyệt đối sẽ không làm hành động này.

Phí Kiệt áp tay cô vào má mình, ngây ngốc cười nói: “Anh khi đó chỉ muốn gần gũi em thêm chút, dù gì lúc đó anh cũng ở nhờ nhà em, mà dù sao lúc đó anh dựa vào khuôn mặt không sợ chết này đánh khắp thiên hạ vô địch thủ.”

“Ba anh đời này làm được chuyện tốt duy nhất, chính là quăng anh đến nhà em. Ba em chính là siêu cấp ân nhân của anh, anh muốn làm tấm biển cho ông.” Phí Kiệt đột nhiên nghiêm trang nói.

“Ba em nhất định sẽ kêu là nhảm nhí.”

“Sau đó sẽ kêu anh xuống bếp nấu cho ông anh.”

Hai người nhìn nhau cười, Phí Kiệt kéo cô nằm kế anh, cảm thấy hài lòng, cười mỹ mãn.

Ba cô Hứa Tinh Tiến là ông chủ của một công ty dệt may lớn, cũng rất thích ăn uống. Năm đó khi nhận nuôi Phí Kiệt, ông liền đưa anh đến nhà hàng Pháp làm việc, còn cùng Phí Kiệt cá 10 vạn tệ rằng anh sẽ không làm việc ở nhà hàng này quá 3 tháng. Phí Kiệt vì 10 vạn tệ mà phải cắn rắn chịu đựng. Thấy sự kiên trì cùng tài năng của anh, một đầu bếp Pháp muốn nhận anh làm học trò và đề nghị anh cùng ông ấy đi Pháp để học nghệ. Phí Kiệt ngay lập tức gật đầu, mang theo hành lý tiêu sái rời đi.

Năm năm sau, khi anh quay lại Đài Loan, anh không chỉ đã học hết trù nghệ của vị đầu bếp đó mà còn trở thành một trong số ít người trẻ tuổi đảm nhiệm chức vụ đầu bếp chính của nhà hàng lớn.

“Anh hối hận học làm đầu bếp sao?” Cô nhẹ giọng hỏi, biết anh còn chưa ngủ.

“Hỏi cũng như không hỏi. Khi ở nước Pháp, không quen biết ai cả, lại phải ngồi trong phòng bếp nóng hừng hực mà học tiếng Pháp, anh hối hận muốn chết.” Anh nói rồi yên lặng nhìn cô.

“Khó trách khi đó lỗ tai em mỗi ngày đều rất ngứa. Nhất định là anh ở đâu đó nguyền rủa em với ba đày đọa anh, đúng không?”

“Hiện tại nghĩ lại tất cả đều rất đáng.” Phí Kiệt giơ tay cô lên, hôn nhé lên đó. “Hai người là sinh mệnh của anh, là người thân quan trọng nhất của anh.”

Hứa Ân Ân ngừng thở, cảm giác lâng lâng giống như  là cầu hôn. Ngay sau đó, Phí Kiệt nhắm mắt lại, an ổn đi vào giấc ngủ, hô hấp rất nhanh trở nên đều đều.

Hứa Ân Ân nhìn anh cứ như là thiên sứ, tay phải cô nắm tay anh, nhưng tay trái lại dùng hết sức nắm chặt ngăn chặn đau đớn trong lòng.

Cô biết ngày mai anh tỉnh dậy, anh sẽ không còn nhớ những gì của tối này.

Tửu lượng của anh rất dở, uống có một tí thôi là đã say. Việc này một năm có thể xảy ra một hay hai lần, mà chỉ cần anh say, anh sẽ giống như thiêu thân lao đầu vào lửa chạy đến bên cô. Khoa trương nhất là một lần anh đi xe taxi 3 tiếng đồng hồ đến Nhật Nguyệt Đàm để tìm cô, bởi vì lúc ấy cô đang cùng đồng nghiệp nghỉ phép ở đó. Hứa Ân Ân cắn môi, nhịn xuống một tiếng thở dài.

Anh là người cô yêu, cô tùy ý anh sai bảo, giận dữ với cô. Cô có thể thành công quản lý chuỗi nhà hàng nổi tiếng lẫn tài chính, nhưng sao cô vẫn không quản được lòng mình?

Nếu có một ngày, chân mệnh thiên nữ của anh xuất hiện, thì cô phải làm sao?

Hứa Ân Ân đau lòng bắt mình dời tầm mắt khỏi người đàn ông đang ngủ kia, cô buông tay anh ra, cẩn thận kéo mền đắp cho anh, rồi xoay người ra khỏi phòng.

Yêu một người suốt 10 năm vậy là quá đủ !

Ngày mai cô nhất định phải nhận lời theo đuổi của Kỉ Đại Vũ, nếu không bỏ được tảng đá trong lòng, cô cả đời sẽ cứ vướng vào nó mãi, cả đời này đừng mong yêu ai nữa.

Cô muốn có bạn trai, cô muốn kết hôn!

Cô phải có gia đình và đứa con !

Chỉ đơn giản vậy thôi !

**** End part 1 **** (1 part thui mà dài ơi là dài !)

16 Comments

  1. Ta thích cách xưng hô này nàng ah. Mặc dù chưa chính thức yêu nhưng thế này mới phù hợp vs 10 năm quen thân của 2 người, phải thân thiết mà
    Nàng tiếp tục cố gắng nha. Thanks! ^ ^

  2. quá hay c ạ * iu * * tung hoa* trời ạ. a Kiệt sao mà đáng yêu vậy. lâu rùi mới có 1 a zai vừa đẹp vừa ác vừa trẻ con như zầy à. ngày nào đó, ng iu e được 1/2 của a thì có phải tốt rùi k? huhu. part 2 lun đi c.

  3. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s