Lão Công == Part 2.1==

Part 2.1

Sao ánh mắt người đàn ông kia lại nguy hiểm vậy?

Không biết phải cô nghĩ nhiều hay không, hay là anh ta cố ý, từ đầu hội nghị tới giờ, anh ta nhìn cô không dưới 20 lần. (oh, thế là chị cũng nhìn anh í k dưới 20 lần ư????)

Cô trước kia không phải chưa từng tới dự hội nghị, lúc đó ngay cả nhìn anh ta cũng chẳng nhìn cô 1 cái, hiện tại bị làm sao vậy? Chẳng lẽ muốn kiếm cơ hội trả thù vụ cô nói anh ta mắc bệnh sao?

Không có khả năng, tập trung vào họp !

Tập đoàn Lôi Dương tập trung kinh doanh chủ yếu ở các mảng khách sạn 4-5 sao, siêu thị và cửa hàng bách hóa, hai năm nay chuyển qua đầu tư phát triển làng du lịch trong và ngoài nước, phạm vi kinh doanh rất rộng.

Hôm nay là hội nghị tổng kết mỗi một quý, công ty các nghành đều tụ họp ở đây, anh hẳn sẽ không ở hội nghị gây sự với cô chứ?

Ôn Gia Hình buộc mình đừng suy nghĩ lung tung, lại ngẩng đầu, cố gắng tập trung nghe giám đốc phòng kế hoạch ngồi bên phải Quý Tiệp đang thao thao bất tuyệt phát biểu. Nhưng mặc kệ cô cố gắng bao nhiêu, tầm mắt vẫn không tự chủ liếc nhìn anh, mà anh lại ngồi đó vừa vặn dùng ánh mắt mỉa mai nhìn cô.

Nhất thời cô rung mình, ngực như có gì đó đè nén, làm cho hô hấp ngưng đọng, bên tai còn nghe rõ tiếng tim mình đập, hai má nóng bừng.

Quý Tiệp chết tiệt! Anh dường như cảm thấy cô lúng túng, khóe miệng anh lại càng nhếch lên, cô lập tức cúi đầu.

Đợi đến lúc thủ trưởng báo cáo xong, Quý Tiệp rốt cuộc cũng lên tiếng, “Ý Giám đốc Trần nói là, bởi vì khách sạn lúc trước quy hoạch ở vị trí không được thuận lợi làm cho mấy khách sạn kinh doanh không có hiệu suất phải không?”

“Đúng vậy, điểm tham quan càng hấp dẫn, du khách sẽ tới nhiều, khách sạn sẽ ngày ngày đầy phòng, đương nhiêu trí địa lý là một lợi thế, cho nên…..”

“Cho nên, ông muốn nói tôi biết rằng, khách sạn không có ưu thế về vị trí địa lý thì làm sao mà kinh doanh? Trực tiếp nói cho tôi đáp án, các người định xử lý thế nào?”

“Này…. Có lẽ chúng ta nên xem xét, khách sạn hiện giờ kinh doanh lỗ lã, tạm thời nên ngừng kinh doanh….”

Quý Tiệp bỡn cợt cười: “Ngừng kinh doanh? Đó là phương án tốt nhất của ông sao?”

Sắc mặt giám đốc Trần thoáng chốc trở nên khó coi. Tuy nói ông là nguyên lão cấp cao nhưng nghe những lời chỉ trích của tổng giám đốc trẻ tuổi, ông chỉ biết im lặng, không nói được lời nào.

Phòng họp đột nhiên yên tĩnh lạ thường, Ôn Gia Hinh thấy sợ thay cho vị giám đốc của mình, đồng thời không thể không khâm phục Quý Tiệp – nhà lãnh đạo đầy mị lực, trong phòng họp có mấy chục người, toàn bộ đều im lặng, không dám hó hé gì, chờ anh xử lý.

Nhìn giám đốc Trần mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cô thật sự không nhịn được, nghiêng người góp ý với giám đốc mình , hy vọng có thể giải cứu được giám đốc Trần. Nhưng mà cô mới vừa nghiêng đâu, còn chưa kịp nói gì thì đã nghe tiếng nói truyền đến, lập tức làm cô rùng mình 1 cái.

“Ôn trợ lý, hình như cô có ý kiến gì thì phải !”

Cả phòng họp đều đồng loạt quay sang cô, y như bầy sói háu đói đang nhìn con cừu non. Cô nói cũng không phải, mà không nói cũng không được, nếu cô đứng lên nói, nói đúng thì công lao sẽ thuộc về cô, nhưng nếu nói sai thì chỉ tổ rước thêm mất mặt, mà nếu không đứng lên thì mọi người cứ nhìn mãi làm cô xấu hổ.

Quý Tiệp chết tiệt! Quả nhiên là muốn nhân cơ hội này trả thù cô mà !

Quý Tiệp thay đổi tư thế, chậm rãi ngồi thẳng lên, “Ôn trợ lý, cô không đứng lên thay giám đốc Trần bổ sung gì sao?”

Tên cũng kêu rồi, không thể không đứng dậy, Ôn Gia Hinh lặng lẽ thở dài một hơi rồi đứng lên, thong dong mỉm cười, tận lực không làm mình không mất bình tĩnh.

“Trên thực tế, giám đốc Trần vừa nói là ngừng kinh doanh cũng không gì là sai….” Cô hy vọng câu nói này cũng giữ mặt mũi cho giám đốc Trần, nếu mà không thì chắc cô chỉ có nước về nhà húp cháo.

“À, cô cũng cho rằng không sai? Vậy là tôi sai sao?” Anh tựa tiếu phi tiếu (cười như k cười), nheo nheo con mắt khủng bố cô.

“Không, tổng giám đốc cũng không sai, chỉ là tổng giám đốc hiểu lầm ý của giám đốc Trần thôi, không tiếp tục kinh doanh chỉ là cho chúng ta thêm thời gian để quy hoạch lại. Nếu khách sạn đã nằm ở vị trí không thuận lợi là một thực tế không thể chối cãi. Vậy sao chúng ta xem xét phương án khác, ví dụ như thu hút các du khách thuộc tầng lớp khác nhau.”

“Cái gì là du khách thuộc tầng lớp khác nhau.”

“Đối với những khách sạn nằm ở những điểm thu hút khách du lịch thì đương nhiên du khách sẽ thích, nhưng với những khách sạn nằm ở khu vực hẻo lánh thì chúng ta có thể phát triển những khu nghỉ dưỡng cao cấp, du khách không phải nhất thiết lúc nào cũng thích ở gần những điểm du lịch nổi tiếng, họ đơn thuần thích ở khách sạn có cách phục vụ ân cần chu đáo và quan trọng hơn chính là họ có thể thư giản hoàn toàn.”

“Cho tôi một ví dụ đi.”

“Khách sạn Vân Hi đã lỗ suốt 2 năm nay, chúng ta hẳn là đi sai phương hướng, không nhất thiết chúng ta phải quảng cáo là khách sạn cách những điểm du lịch bao nhiêu km, mà chúng ta nên quảng cáo cho du khách biết, họ sẽ có một bầu không khí trong lành, yên tĩnh thế nào, rồi họ ở sẽ ở nơi thế ngoại đào nguyên, hơn nữa….” Phòng họp to như vậy nhất thời chỉ còn lại âm thanh của Quý Tiệp và Ôn Gia Hinh, mỗi khi anh đưa ra vấn đề gì, cô đều thông minh đối đáp.

Quý Tiệp nhìn cô vẻ đầy khen ngợi và thưởng thức. Cô gái này so với tượng tưởng của anh còn lợi hại hơn, xem ra anh không cần phiền não tìm thư ký làm gì nữa, anh sắp có một thư ký có năng lực siêu việt.

Sau khi nghe cô báo cáo xong, anh ra lệnh, “Như vậy, cứ theo ý kiến của Ôn trợ lý mà làm, giám đốc Trần tuần sau đưa tôi một bản kế hoạch đầy đủ. Biểu hiện của Ôn trợ lý rất tốt, vừa vặn tôi đang thiếu một thư ký, bắt đầu từ ngày mai Ôn trợ lý sẽ được bổ nhiệm thành thư ký của tôi, các ngành khác tiếp tục báo cáo.” Anh thừa nhận là cố ý ở hội nghị khó dễ cô, anh muốn biết Ôn Gia Hinh có bao nhiêu năng lực, đương nhiên cũng còn một dụng ý khác – nếu cô có biểu hiện tốt thì anh cũng quanh minh chính đại bổ nhiệm cô làm thư ký cho anh, với lại cũng né được cuộc trưng tuyển thư ký đầy tẻ nhạt.

Hội nghị vừa chấm dứt, Ôn Gia Hinh liền ôm văn kiện chạy đến bên Quý Tiệp, “Quý tổng, tôi muốn nói chuyện với ngài.”

“Nói.” Vẫn như thường ngày, anh không dừng lại mà vẫn đi tới thang máy.

“Tôi nghĩ, việc tôi thăng chức, có thể không thích hơp. Tôi rất hài lòng với chức vị hiện giờ, huống hồ ngài điều tôi đi, thì giám đốc Trần sẽ thiếu một trợ lý.” Không phải cô không hứng thú với việc thăng chức, cô cũng chẳng mặn mà gì với chức vụ hiện giờ, mà cô có dự cảm nếu làm thư ký cho anh thì thập phần nguy hiểm.

“Tôi sẽ kiếm trợ lý khác cho giám đốc Trần.”

“Nhưng Quý tổng, tôi mới vô công ty chẳng được bao lâu, chưa có kinh nghiệm gì nhiều, chỉ sợ tôi làm không được.”

Anh đột nhiên đứng lại, xoay người, vì anh bất thình lình dừng lại, làm cô bất ngờ tông vào anh, mặt áp vào ngực anh.

Anh buồn cười nhìn cô vội vàng lùi về sau hai bước, “Tôi chỉ điều cô làm thư lý, cô có cần sợ vậy không?”

“Tôi mà sợ?” Ừ, cô sợ đấy, nhưng tuyệt đối sẽ không thừa nhận trước mặt anh.

“Không phải sao?” Anh nhíu mày, giống như hoang mang, “Hay là cô không dám chấp nhận thử thách này?”

“Quý tổng, đừng dùng cách khích tướng với tôi, tôi rất hài lòng với chức vụ hiện giờ.”

“Khích tướng vô dụng, vậy thì tôi dùng cách khác. Nếu cô làm thư ký cho tôi, tôi đây sẽ tăng lương cho cô, còn nếu không, tôi cũng không ép buộc, cô làm hết tháng này thì nghỉ được rồi, tôi sẽ nói với phòng kế toán tính tiền lương cho cô.” Anh không cần dùng chiêu này ép cô, nhưng cô càng muốn chạy trốn, anh càng cảm thấy hứng thú.

Ôn Gia Hinh bỗng thấy mây đen che phủ, quả nhiên tên đại ma đầu này muốn trả thù cô mà !

Vừa mới nói có chết chứ không chịu khuất phục, nhưng giờ cô lại tươi cười rạng rỡ đầy dối trá: “Ha ha, nếu Quý tổng đã trọng dụng tôi như vậy, nếu tôi từ chối thì quả là không phải phép. Cám ơn Quý tổng, tôi sẽ nhận chức vụ này, ngày mai sẽ đúng giờ lên gặp ngài.”

“Vậy là cô đồng ý rồi?”

“Đương nhiên, được làm thư ký của ngài, tôi vạn phần vinh hạnh. Công việc của Quý tổng bề bộn, tôi không cản trở thời gian quý báu của ngài nữa, Quý tổng đi thong thả, hẹn gặp lại.” Nói xong, Ôn Gia Hinh còn cúi mình chào.

Chính là lúc cô quay người, lập tức sắc mặt thay đổi, cô nhất định phải tìm ngày sinh tháng đẻ của Quý Tiệp, sau đó làm một hình nhân ghi ngày sinh của anh lên đó rồi cầm dép đánh đánh đánh…. Đánh cho chết luôn !

Trái lại với vẻ căm thù của cô, Quý Tiệp bộ dáng chậm rãi bước vào thang máy tươi cười sáng lạn.

Advertisements

13 Comments

  1. chà ! em khoái cách trả thù của chị Ôn à nha: “cô nhất định phải tìm ngày sinh tháng đẻ của Quý Tiệp, sau đó làm một hình nhân ghi ngày sinh của anh lên đó rồi cầm dép đánh đánh đánh…. Đánh cho chết luôn ! ” hahahaha “”))

  2. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s