Phóng Vương gia == Chương 7 ==

Chương 7: Nhị tiểu thư

Tắm rửa thay quần áo chỉ là việc nhỏ, không mất nhiều thời gian, nhưng mà giờ việc làm cô đau đầu chính là mặc quần áo gì cũng bị nha hoàn Tiểu Mễ giựt lại cả.

“Nhị phu nhân nói, quần áo này là do chính tay đại phu nhân thêu cho tiểu thư, đại phu nhân muốn chờ khi cô xuất giá sẽ mặc bộ quần áo này. Nhị phu nhân đã nhờ thợ may ở cửa hiệu gấm vóc giỏi nhất để làm, cửa hiệu đó vì nể mặt lão gia mà làm ra bộ quần áo độc nhất vô nhị này.”

Ngư Ấu Trần chỉ thích mặt những bộ quần áo đơn giản, như thế mới thấy thoải mái, biết rõ điều này, cho nên Tiểu Mễ rất kiên nhẫn giải thích lai lịch của bộ quần áo lộng lẫy này. Nhắc tới mẹ ruột của mình, Ngư Ấu Trần cảm thấy nao nao, nhịn không được tiếp nhận quần áo trong tay Tiểu Mễ, nhìn đóa hoa đỏ tươi trên cái áo, cô cầm lòng không được áp chiếc áo vào má. Mẹ cô qua đời khi cô mới lên ba, tuy rằng lúc đó còn rất nhỏ, nhưng cô vẫn nhớ rõ dáng vẻ của mẹ. Những năm gần đây, Nhị nương tuy đối đãi cô như là con ruột, nhưng cô vẫn luôn tưởng niệm đến mẹ ruột.

Cô cũng từng trước mộ phần của mẹ lập chí lớn, trở thành niềm tự hào của Ngư gia, muốn cho mọi người biết nữ nhi cũng không thua kém gì nam nhi. Thế nhưng, cô bây giờ chỉ mới là chưởng quầy của 1 quán trọ nho nhỏ, còn cách mục tiêu cô đặt ra rất xa.

Kiềm nén cảm xúc của mình, Ngư Ấu Trần hít một hơi thật sau, khôi phục dáng vẻ cứng cỏi, sau đó phản bác lại Tiểu Mễ : “Nếu như mà trân quý như vậy, thì lấy ra mặc làm gì ? Còn nữa, không phải nói đến khi xuất giá mới mặc sao ?”

“Đó là vì nhị phu nhân muốn cô mặc cho Phó thiếu gia xem.” Tiểu Mễ luôn luôn nhanh mồm nhanh miệng, không chút suy nghĩ liền nói ra, “Nhị phu nhân biết cô ngày thường hiếu thắng, nếu muốn cô chủ động đi vãn hồi (thay đổi) tâm ý của Phó thiếu gia, cô nhất định sẽ không chịu. Cho nên, liền lấy bộ quần áo này ra, vốn định chờ Phó thiếu gia vào phủ thấy cô mặc bộ quần áo này, thì hắn sẽ thay đổi tâm ý, ai biết…..”

Ai biết sáng sớm cô đã tới quán trọ ? Ngư Ấu Trần có chút bất đắc dĩ thở hắt ra, vào ngày nạp sính lễ (hiện đại kêu là lễ đính hôn) của Thần Sương, nếu bắt cô ăn mặc quá long trọng, tất nhiên cô sẽ nghi ngờ, nhưng nếu nói đây là bộ quần áo của mẹ cô, chắc chắn cô sẽ không cực tuyệt.

Chiêu này quả thật chỉ có Nhị nương mới nghĩ ra mà thôi, mà con rể đã tới cửa, còn an bài cô đi phỗng tay trên, cô thật không biết cô với Thần Sương ai mới là con ruột của Nhị nương nữa.

“Được rồi, dù sao sính lễ cũng đã đưa đến, quần áo cũng nên cất vào đi, về sau sẽ có cơ hội mặc thôi.” Bộ quần áo này dù gì cũng là của mẹ cô làm cho, cô cũng luyến tiếc, nhưng nếu cô mà mặc vào, rồi không cẩn thận làm rách, thì lại còn tệ hơn.

Tiễu Mễ tự trách bản thân nhiều chuyện làm chi làm cho Ấu Trần chạnh lòng chứ, cô cầm bộ quần áo cất đi rồi lấy bộ quần áo màu xanh nhạt, không cam lòng lẩm bẩm nói : “Cô không biết đó thôi, nha đầu Thải Hà chết tiệt kia hôm nay rất kiêu ngạo, cứ ở trước mặt em khoe nhị tiểu thư có bao nhiêu sính lễ, nhà cô gia dài thế nào, nhà cô gia giàu thế nào, làm em bực cả mình. Em mà là cô, em sẽ mặc bộ quần áo này mà lượn qua lượn lại trước mặt tên Phó Thiếu Dương kia, để hắn biết cô xinh đẹp dường nào, hắn thực là có mắt không tròng.”

Nha hoàn tị nạnh lẫn nhau cũng không hiếm thấy, cho dù là ở phủ tướng quân cũng không ngoại lệ. Ngư Ấu Trần là đại tiểu thư của phủ tướng quân, là người Ngư Diệu Thiên thương yêu nhất, ngay cả nhị nương cũng đối xử cô tốt hơn cả con ruột mình. Hơn nữa, là nha hoàn bên cạnh Ấu Trần, trong phủ không ai dám khi dễ Tiểu Mễ cả. Nhưng từ khi cô bị từ hôn, đại cô gia lại thành nhị cô gia, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Tuy rằng chưa nhìn tận mắt bắt tận tay, nhưng những lời đàm tiếu trong phủ quả thật rất không xuôi tai.

Tiểu Mễ là nha hoàn của cô, hầu hạ cô cũng nhiều năm rồi, thầy Tiểu Mễ tức giận đến đỏ cả mặt, Ngư Ấu Trần cũng cảm thấy tức giận thay Tiểu Mễ, cố gắng trấn an : “Hiện tại Phó Thiếu Dương không phải cũng đi rồi sao, dù gì cũng là người một nhà, về sau vẫn sẽ gặp nhau. Yên tâm, tới lúc đó mà gặp hắn, ta nhất định sẽ cho hắn biết tay.”

Nghe cô nói như vậy, Tiểu Mễ trong lòng rất vui mừng, lúc nãy mới nhớ tới chuyện nhị phu nhân giao phó, không khỏi thở dài : “Nhưng mà lát nữa gặp tân cô gia, cô cũng phải mặc đẹp một tí chứ ! Nhị phu nhân nói, tốt nhất là liếc mắt đưa tình khiến cho tân cô gia thần tiêu phách lạc.”

“Tân cô gia?” Chẳng lẽ ám chỉ Quân Vô Nặc? Ngư Ấu Trần ngay lập tức nói lại : “Tiểu Mễ, em nhớ kỹ, hắn không phải là tân cô gia, em đừng gọi bậy, hắn bất quá chỉ là con dê béo mà thôi.”

“Nhưng mà………..” Nhưng mà nhị phu nhân nói vậy mà.

Tiểu Mễ đang định nói tiếp, thì chợt nghe có người cười khẽ trước cửa. Ngư Ấu Trần nghe tiếng  cười liền quay đầu, chỉ thấy một nữ tử mặc áo hồng đang đứng ở cửa, còn chưa nhìn tới khuôn mặt, nhưng nhìn quần áo cẩm y rực rỡ, trâm cài lấp lánh thì cô cũng đã biết là ai.

“Tỷ tỷ, hôm nay là ngày nạp sinh lễ của muội, tỷ không tham gia, có phải còn đang giận muội không ? Muội vừa nghe tỷ trở về, liền đến đây thỉnh tội.” Hồng y nữ tử đó chính là Ngư nhị tiểu thư Ngư Thần Sương, đi theo phía sau chính là nha hoàn Thải Hà mà Tiểu Mễ nhắc tới.

Ngư Thần Sương vừa nói chuyện vừa đi vào phòng, quay sang phân phó với Thải Hà : “Còn không mau đem sính lễ đưa cho đại tiểu thư xem.”

Thấy Ngư Thần Sương có vẻ áy náy, sợ làm cho cô giận, Ngư Ấu Trần còn định an ủi vài câu, nhưng thấy giờ nghe giọng điệu của Thần Sương, cô lại thấy chán ghét. Cho nên, mới nghe Thần Sương mở lời, Ngư Ấu Trần và Tiểu Mễ nhìn nhau rất ăn ý, chờ xem muội muội có tính cổ quái này muốn làm cái gì.

Thải Hà mang ra một hộp trang sức đầy vàng vòng châu báu, chỉ liếc mắt một cái, Ngư Ấu Trần đã nhìn ra đây là sính lễ của Phó Thiếu Dương. Tuy cha cô là đại tướng quân, nhưng mà không giàu đến mức mua được những thứ này.

“Oa, Phó gia quả nhiên rất giàu có, mấy thứ này chắc đáng giá ngàn lượng vàng ! ” Nhìn đến vàng, mắt Ngư Ấu Trần sáng lên. Nhưng mà Thần Sương mang mấy thứ này đến phòng cô làm gì ? Chẳng lẽ, hôm nay Thần Sương vui sướng quá độ, “trọng nghĩa sinh tài” muốn đem mấy thứ này cho cô ?

Nhìn biểu tình trên mặt Ngư Ấu Trần, Ngư Thần Sương rất hài lòng, chủ tới hai người liếc nhìn nhau, đắc ý tươi cười.

“Không sai, đây chính là sính lễ của Thiếu Dương, tất cả đều nhờ tỷ tỷ thành toàn cho muội và Thiếu Dương, muội biết tỷ không hề có trang sức nào, nên hôm nay đem qua cho tỷ coi. Tỷ thích cái nào cứ lấy đi.” Nói xong, Ngư Thần Sương không khỏi thở ra một hơi, chỉ cảm thấy cả người lâng lâng.

Đúng vậy, chính là cảm giác này. Cảm giác bố thí cho người khác. Trước đây, đồ nào tốt thì Ngư Ấu Trần luôn có trước, rồi mới đến phiên Thần Sương. Thần Sương ao ước có được những thứ của Ngư Ấu Trần, thế mà trong mắt Ấu Trần chỉ có kinh thường, còn ra vẻ rộng lượng nói gì mà  “Muội thích thì lấy đi.”. Giờ Thần Sương cũng có được cảm giác bố thí cho người khác là thế nào.

Lời vừa nói ra, Tiểu Mễ lập tức biết được dụng ý của nhị tiểu thư tới đây hôm nay là để khoe khoang.

Tiểu Mễ vô cùng tức giận, giọng nói có chút rung rung, bấp chấp thân phận chủ tớ, lớn tiếng nói :”Nhị tiểu thử, đại tiểu thư đối xử tốt với cô như vậy, sao cô có thể…….”

“Tiểu Mễ.” Ngư Ấu Trần cắt ngang, sau đó cô hai mắt sáng lóa nhìn chằm chằm vàng bạc châu báu trong hộp.

Thần Sương vẻ mặt tự đắc, hất mặt nhìn Tiểu Mễ, khóe môi hiện lên một tia châm chọc. (tỷ, tỷ đụng nhầm ổ kiến lửa + thêm ổ kiến lửa này ham tiền, vòng vàng cực kỳ =]] )

************ Cháp sau : Ngư Thần Sương nổi điên đi về phòng + bị Dê Béo làm cho thất điên bát đảo

22 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s