Mĩ Nam == Part 3.2 ==

Part 3.2

Cho dù Hứa Ân Ân mong muốn nhìn thấy cảnh tượng gì giữa Phí Kiệt và đứa nhỏ, cô cũng không thể đoán trước được cảnh tượng mà mình đang nhìn thấy—-

Phính Đình đang ôm chặt chân Phí Kiệt, ra sức cắn đầu gối anh. Khóe mắt cô chợt cay cay, hai loại cảm xúc vui vẻ và đau khổ cùng dấy lên, đau khổ vì anh có con cùng người phụ nữ khác, vui vì cuối cùng anh cũng có người thân của mình.

“Xem đã chưa ? Phải thu tiền vé vào cửa đấy.” Phí Kiệt liếc nhìn cô một cái, lấy tay ngoắc ngoắc cô.

“Anh làm gì nó vậy ?” Cô bưng một chén cháo đi đến bên bọn họ.

“Cái gì cũng không làm, mà chắc nó cũng biết tốt xấu, biết anh là đầu bếp Phí Kiệt mọi người đều yêu.” Phí Kiệt đắc ý nói.

“Hứ.” Hứa Ân Ân giở giọng xem thường, ngồi xuống cạnh Phí Kiệt, đặt chén cháo xuống, ôm lấy tiểu tử đáng yêu này.

Phính Đình ô a cái miệng, lộ ra mấy cái răng be bé, cứ nhìn cô cười mãi không thôi. Hứa Ân Ân trong lòng chua xót, nhưng thấy tiểu tử này dễ thương như vậy, cô nhịn không được mà hôn hai má của nó.

“Sao con lại đáng yêu quá vậy !” Cô vừa hôn vừa nói.

Tiểu tử kia ôm chầm lấy cổ cô, hôn vài cái lên đó. Phí Kiệt khoanh tay trước ngực, vẻ mặt khó chịu nhìn hai người họ tương thân tương ái.

“Hừ, tuổi còn nhỏ mà đã biết nịnh bợ, lợi dụng người khác, tương lai chắc còn hơn vậy nữa. ” Anh hừ lạnh một tiếng, đôi mắt đen nheo lại lộ vẻ khó chịu.

“Anh nói gì !?!” Hứa Ân Ân trừng mắt liếc anh, ý muốn nói cô còn chưa tính với anh chuyện này.

Sắc mặt Phí Kiệt liền thay đổi, cũng chẳng muốn so đo với cô, tự nhiên không đâu rớt xuống đứa con cũng đủ làm anh đau đầu, trầy da tróc vẩy rồi.

“Em đem chén  gì lên đây vậy ?” Phí Kiệt hỏi.

“Thím ở nhà bếp bảo đem cháo lên cho nó ăn.” Hứa Ân Ân đem đứa bé để vào trong nối, cẩn thận cài dây an toàn.

“Nếu bọn họ thích nó vậy, thì cứ đem nó về mà nuôi.” Phí Kiệt khó chịu nói.

“Nói chuyện như anh vậy mà được sao ? Anh phải chịu trách nhiệm với nó chứ.”

“Nó không phải con anh, nó năm nay một tuổi, mang thai thì cũng phải 9 tháng, một năm chín tháng trước lúc đó anh đang ở khách sạn ở Mỹ làm tham gia hội nghị trao đổi của đầu bếp tổ chức mỗi năm, em lúc đó cũng đi cùng anh, không nhớ sao ?” Ánh mắt anh vô tội nhìn cô.

“Ai nói anh ở nước ngoài thì không thể yêu đương nhăng nhít.”

“Khi đó bên anh toàn là mắt xanh mũi đỏ, nếu mà có sinh thì cũng sinh ra đứa con tóc vàng mắt xanh rồi.” Anh không cho là đúng, cãi lại cô.

“Anh quan hệ nam nữ tùy tiện.”

“Vậy kêu cảnh sát tới bắt anh đi.” Anh hừ lạnh một tiếng, chẳng muốn giải thích nữa.

Anh nhớ rõ ràng lúc đó ở Mỹ một tháng, cô cũng đi cùng anh, anh làm sao mà để ý tới ai khác chứ. Cô lúc nào cũng nói anh phong lưu, rồi lại đi kiếm bạn trai nữa chứ, anh cũng chỉ “xã giao” để cuộc sống này sinh động tí thôi.

Phí Kiệt tự nhiên mở lớn hai mắt, cảm giác có gì đó đâm vào ngực mình — không đúng, hoàn toàn không đúng ! Anh không phong lưu !

“Ô……a……” Phính Đình ra sức đá chân, cố gắng trườn dậy, muốn bắt lấy chén cháo.

“Ngoan nha, dì sẽ cho con ăn ngay.” Hứa Ân Ân nhìn ra tiểu tử này đang đói bụng, vội vàng để khăn trắng trước ngực nó, cầm lấy muỗng múc cháo. “Mở miệng nào…..a a a……”

Phí Đình rất ngoan, cháo vừa đưa tới miệng, liền nhanh chóng nuốt ngay, sau đó lại hé miệng muốn ăn nữa.

“Đói bụng lắm hả?” Hứa Ân Ân đau lòng nói, thật sự không hiểu tại sao đại ma đầu như Phí Kiệt lại có đứa con như thiên sứ vậy.

Phí Kiệt nhìn tiểu quỷ này không cần đến 5 phút mà đã ăn sạch chén cháo, vẻ mặt anh chợt trở nên hung ác. Tiểu quỷ này quả thật rất đói bụng, khó trách vừa rồi cứ cắn đầu gối anh. Mẹ của nó rốt cuộc đã bỏ đói nó bao lâu chứ ?

Hứa Ân Ân định lấy khăn lau miệng cho đứa bé, thì lại thấy mí mắt nó nửa khép nửa mở, không đến vài giây, nó liền ngủ ngon lành.

“Ăn ngon lại ngủ ngon, đứa bé quả thật có phúc.” Hứa Ân Ân nói xong liền ngẩng đầu nhìn Phí Kiệt.

“Liên quan gì anh?” Anh hất cằm, ngạo mạn nói, “Nó không phải con anh.”

“Không phải con anh, chẳng lẽ con em?” Hứa Ân Ân nghiến răng nghiến lợi đi về phía trước, hai tay nắm áo của anh, ánh mắt tràn đầy tức giận, “Càng tệ hơn là, em thật sự không ngạc nhiên khi anh có đứa con.”

“Đứa nhỏ không phải con anh, anh lần nào cũng dùng bao cả.” Phí Kiệt nắm lấy cổ tay cô, cố gắng phản bác.

“Thì nh dùng bao của người phụ nữ đó.” Hứa Ân Ân như muốn phun ra lửa, lập tức đứng dậy đá anh một cái.

“Em làm gì vậy ! Anh không điên mà dùng bao của người khác, vạn nhất nếu bao đó quá thời hạn hay chất lượng có vấn đề, thì anh bị bệnh gì thì sao.” Phí Kiệt cũng nổi điên, đứng lên bước đến trước mặt cô.

Hứa Ân Ân nhìn đôi mắt đen đầy mị lực luôn làm cho người ta mềm lòng của anh, cô biết mình hiện giờ phải nổi giận, nếu không thì cô sẽ đau lòng muốn chết.

Cô còn hy vọng gì đó ở anh, nhưng từ lúc đứa bé xuất hiện, cô tin rằng, cô đã hoàn toàn mất hết hy vọng.

“Đúng, anh rất thận trọng, cho nó bây giờ mới có đứa con giống anh như đúc, muốn anh chịu trách nhiệm.” Giọng nói cô đầy mùi thuốc súng.

“Anh không muốn cãi với em nữa, mai anh sẽ đưa tiểu quỷ này đi xét nghiệm AND, làm rõ mọi chuyện.” Phí Kiệt nhìn bộ dạng oán giận của cô, đôi mắt đen nhất thời nhíu lại.

Cô bực cái gì chứ! Người bực là anh mới đúng !

“Còn cần xét nghiệm sao? Nó giống anh như đúc.” Hứa Ân Ân lạnh lùng nói, ánh mắt thậm chí không muốn vọng tưởng gì ở anh.

“Đương nhiên phải xét nghiệm, việc này liên quan đến sự trong sạch của anh!” Phí Kiết cất cao giọng rống to.

“Nói nhỏ thôi.” Cô vừa đưa tay lên miệng, vừa chỉ về phía đứa nhỏ.

“Nhỏ cái gì mà nhỏ, nó ngủ như con…..” Heo

Phí Kiệt quay tiểu quỷ giống anh y đúc, đem chữ “heo” tự nuốt vô lại, bởi vì anh có cảm giác như đang mắng bản thân mình.

“Nếu cho anh biết người phụ nữ đó là ai, anh sẽ băm cô ta ra thành trăm mảnh.”

“Anh không biết một mình sinh con rồi nuôi con là vất vả lắm sao? Hứa Ân Ân căm giận trừng mắt nhìn anh, mái tóc dài vì sự tức giận của cô mà rối tung.

Phí Kiệt giữ chặt hai vai Ân Ân để cô nhìn thẳng mặt anh.

“Anh muốn đem cô ta băm thành trăm mảnh, không phải bởi vì cô ta lén lút sinh con, mà là cô ta tự nhiên đem quăng đứa nhỏ tại đây. Nếu có người phát hiện rồi mang nó đi, hoặc là làm hại nó, như vậy thì ai phải chịu trách nhiệm? Còn nữa, tiểu quỷ này còn nhỏ, bây giờ còn chưa hiểu chuyện, nhưng nếu như mà nó lớn lên chừng năm sáu tuổi, bị người ta bắt đi, nhất định nó sẽ rất sợ hãi! Nó sẽ nghĩ tất cả đều chấm dứt…..”

Phí Kiệt nhìn cô, đột nhiên rùng mình, tay nổ da gà, rốt cuộc không nói được nữa.

“Anh sẽ tìm bảo mẫu cho nó, mai sáng sẽ dẫn nó đi xét nghiệm.” Nói xong, anh bất chợt đẩy cô ra, xoay người đi ra ngoài.

Hứa Ân Ân nhìn bóng dáng anh, nhớ tới anh lúc hai tuổi đã bị đưa đi ở nhờ hết chỗ này chỗ nọ, lòng cô đau xót, hung hăng cắn lấy môi mình, ai tới cứu cô, giúp cô mạnh mẽ lên, đừng mềm lòng vậy được không? Cô không bao giờ muốn thấy anh khổ sở!

“Phí Kiệt.” Cô gọi anh.

Anh dừng lại, nhưng không có quay đầu. Cô chạy vọt đến phía sau anh, dùng sức ôm lấy anh.

Phí Kiệt toàn thân cứng đờ, cảm giác có một dòng chảy ấm áp đang lan tỏa trong người.

“Thực xin lỗi, cả thế giới này có thể hiểu lầm anh, em thì không thể.” Cô tựa mặt trên lưng anh, nhẹ giọng nói.

“Em biết mình không lương tâm là tốt rồi.” Phí Kiệt cũng không quay đầu lại nói, thanh âm cũng dịu đi đôi chút.

Hứa Ân Ân nghe anh nói vậy, trong lòng cũng thở dài một tiếng.

Advertisements

17 Comments

  1. haiz. chắc a phải bức c ấy kết hôn với mình thui. có cơ hội rùi còn gì nữa. 2 ng này cũng thật là. kéo dài hơn 10 năm mà k giải quyết dc tình trạng.

  2. cái tên PK này hết lần này tới lần khác làm AA của ta đau lòng,tên này phải ăn đòn,có ai tốt bụng như AA ko nào ? lúc nào cũng chỉ nghĩ cho người khác,sợ người ta bị tổn thương mà chịu hết khổ sở về mình,còn cái tên vô lương tâm kia nũa chứ???????????/

  3. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s