Lão Công == Part 2.2 ==

Part 2.2

Cuộc sống  này sao lại thâm trầm vậy? Chẳng lẽ cuộc đời lại kém may mắn thế sao?

Đây là lần thứ 120 cô ai oán thay cho số mệnh của mình, kể từ khi làm thư ký cho Quý Tiệp, chỉ có thể dùng 2 từ để hình dung — bận rộn và bận rộn.

Trước đó cô cũng nghe nói Quý Tiệp cực kỳ khó hầu hạ, đòi hỏi công việc rất cao, không cho phép ai phạm sai lầm, tính kại hay xoi mói, cuồng vọng tự phụ….

Giờ cô cũng tự nghiệm qua hết…..

Đây là ngày thứ 3 cô làm việc cho anh, mỗi ngày cô đều bị tên ác ma kia làm cho thân tàn ma dại, làm không xong báo biểu, đánh không xong văn kiện, còn phải nhắc tới tinh thần tác chiến bất ngờ với tổng giám đốc ác ma này.

“Ôn thư ký, cô cảm thấy cổ phiếu của Thánh Hoa Quốc Tế và Kim Đỉnh Dược Nghiệp, cái nào đáng đầu tư hơn?” Anh sẽ đợi đến lúc cô điên cuồng đánh văn kiện, nhàn nhã ra khỏi văn phòng, hỏi những câu hỏi mà chẳng liên quan gì tới công tác của cô.

Mà thật sự cô không thể không hoài nghi. Đây cũng là chuyên môn mà 1 thư ký như cô phải biết sao? Hay là anh ta thích gây khó dễ cô?

“Ách….” Đầu óc nhanh chóng phân tích vấn đề, sau đó cô chậm rãi nói: “Theo tình hình hiện nay thì cổ phiếu của Thánh Hoa Quốc Tế đáng để đầu tư hơn.”

“Vì sao?” Anh chống một tay ở cạnh cửa, bộ dáng tỏ ra hứng thú.

“Bởi vì công ty đó cơ bản kinh doanh rất tốt.” Vừa lòng với đáp án, đại ác ma Quý Tiệp xoay người trở vô văn phòng, cũng không nói thêm cái gì, cô thật sự không biết anh rốt cuộc muốn gì.

Có đôi khi, anh lại kêu cô vô văn phòng, không đầu không đuôi cùng cô thảo luận đầu tư học, kinh tế học, thậm chí ngay cả huyền học (trào lưu triết học duy tâm do Hà Yên, Vương Bật thời Nguỵ Tấn sáng lập bằng cách nhào nặn tư tưởng LãoTrang và tư tưởng Nho gia) và y học anh cũng hứng thú tán gẫu với cô vài câu.

Chịu đựng suốt hai ngày, hôm nay cô vội vã đến công ty, sợ tới trễ hơn anh thì anh sẽ lại gây khó dễ,  nhưng chờ rồi chờ, đến giữa trưa mà vẫn chưa thấy Quý Tiệp tới. Cô nhịn không được trong lòng vươn cao cờ hoan hô, mong là ông trời có mắt để anh đột nhiên nói với cô là anh sẽ đi Châu Phi công tác 8 năm, mà không, cả đời này cũng không  về!

Tuy rằng vậy thực độc ác, nhưng thà anh đi khuất mắt cô còn hơn phải chịu đựng thế này.

Ngay lúc cô đang mơ mộng hão huyền, thang máy chuyên dụng cho tổng giám đốc đột nhiên “đinh” một tiếng, Quý Tiệp thong dong bước ra từ thang máy, làm bao nhiêu kỳ vọng của cô đều tan biến.

“Quý tổng, xin chào.” Cô đứng dậy nghênh đón, lộ ra nụ cười ấm áp, kỳ thật trong lòng lại ân cần hỏi thăm mấy chục đời tổ tông của anh. Aizzzz, cô thật không muốn làm thư ký của Quý Tiệp!

“Đánh bản hợp đồng của tập đoàn Trình Thị và Trung Kiên Quốc Tế, xong rồi đem vô phòng tôi, đồng thời nói với phòng kế hoạch 3h chiều nay họp, lập tức gọi điện thoại nói quản lý Trần đi Nhật công tác, kêu ông ta mau giải quyết cho xong mọi việc.” Một hơi nói xong, anh đi vào văn phòng, bước vào trong anh quay đầu lại, “Sẵn tiện pha cho tôi ly café, tôi uống loại Lam Sơn.”

Phanh! Không đợi cô trả lời, anh xoay người đá cửa.

“Vâng, Quý tổng.” trên mặt vẫn giữ nét tươi cười, nhưng ánh mắt cô tức giận nhìn chằm chằm cánh cửa. Xì, chỉ có tổng giám đốc như anh đã tới trễ mà còn kiêu ngạo vậy.

Tuy rằng ngoài miệng oán giận không ngừng, nhưng cô cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng hoàn thành mọi việc.

Cuối cùng cô cũng đánh xong văn kiện, pha xong café, đem vào cho anh. Quý Tiệp thanh thản tựa đầu vào ghế sofa gọi điện thoại, đầu tiên là anh nói một ngụm tiếng Nhật lưu loát, thấy cô đến, anh chỉ tay lên bàn ý bảo cô đặt lên bàn, không bao lâu sau, anh lại gọi điện thoại tiếp, lần này là dùng một ngụm tiếng Anh lưu loát.

Không nghĩ tới anh trừ bỏ kiêu ngạo, thì ra cũng biết lo công việc.

Vừa nói vừa xem văn kiện, bưng tách café uống, anh đột nhiên nhíu mày, “Cô bỏ mấy viên đường?” Lúc này anh đã cúp máy, nhướng mày hỏi cô.

“Hai viên.” Cô chỉ thêm đường theo ý thích của người bình thường, anh sẽ không ngay cả việc nhỏ này cũng muốn khó dễ cô sao?

“Tôi uống café chỉ thêm một khối đường, không thêm sữa.”

“Thực xin lỗi, bởi vì ngài chưa từng dặn tôi, nên tôi không biết.” Cô nhất thời cảm thấy ủy khuất, anh ngay thật sự chuyện nhỏ cũng làm khó dễ cô? Nếu không thì chỉ cần nói lần sau cô chú ý hơn, làm chi mà giọng nói nghiêm khắc vậy !

Nhìn phòng dành riêng cho việc pha café thì cũng biết, anh rất coi trọng việc hưởng thụ cuộc sống, café và trà đều đa dạng và đầy đủ, ngay cả máy móc cũng mua đủ, không thể trách tại sao anh lại coi trọng việc pha café.

Nhưng mà em gái cô làm ở cửa hàng bánh ngọt, nó pha café thì cũng rất ngon, cho dù thêm đường hay sữa thì hương vị vẫn rất ngon, ai ai cũng thích, còn anh thì ….. rất hay soi mói !

“Tôi không nói, chẳng lẽ cô cũng không hỏi? Cô như vậy thì làm sao mà làm thư ký.” Sắc mặt anh trở nên khó coi, giống như cô đang phạm phải tội ác tày trời.

Rõ ràng biết anh không nói sai, là do cô sơ sót, nhưng mấy ngày nay cô đều rất cô gắng, chỉ có 1 ly café mà cũng khó chịu với cô.

“Ngài nói rất đúng, không tìm hiểu thói quen của Quý tổng là lỗi của tôi, tôi sẽ pha ly khác cho ngài.”

Cô đang định bước đến lấy ly café, nhưng anh đã cầm lên, nhướng mi, cười gian xảo, “Sắc mặt Ôn thư ký hình như có chút khó chịu, có phải bị bệnh không?”

“Quý tổng nghĩ nhiều rồi.” Cô bắt buộc bản thân kiềm chế cơn giận của mình.

“Là tôi nghĩ nhiều? nhưng tôi thấy vẻ mặt cô hình như là thầm trách tôi, cảm thấy tôi khó dễ cô.”

“Không phải sao?” Cô rốt cuộc nhịn không được cãi lại. Anh rõ ràng vậy mà, bằng không mấy ngày nay cứ hỏi cô hết cái này tới cái nọ, lại giao cả đống việc.

“Là cô nghĩ nhiều thôi, tôi chỉ là một tổng giám đốc muốn có một thư ký giỏi giang, chẳng những phải làm việc chăm chỉ, mà còn phải là một người có tay nghề pha café, tôi không có cố ý gây khó dễ cho cô.” Nhưng trong lòng anh biết rõ là không phải như thế. Anh thật là cố ý gây khó dễ cho cô, tìm Ôn Gia Hinh làm thư ký, ngoại trừ việc cô tài giỏi, đương nhiên cũng bởi vì từ khi Đinh Dục Thần nhắc đến cô, hơn nữa lại xảy ra chuyện ở bãi đỗ xe cùng vũ hội, làm cho anh thực có hứng thú với cô.

Anh thích nhìn vẻ khổ sở của cô, cho nên mấy ngày nay anh cố ý làm khó cô, hỏi cô này nọ, nhưng không ngờ cô đúng là rất lợi hại, cái gì cũng đều biết 1 chút. Nghĩ lại, anh cũng thật buồn cười, chỉ có 1 ly café mà cũng làm khó dễ cô cho được.

“Nếu tôi có thể làm tốt những việc đó, ngài có tăng lương gấp 3 lần cho tôi không?” Giỏi giang, chăm chỉ, tay nghề khá? Người này vừa muốn mua con ngựa tốt lại muốn ngựa không ăn cỏ, khó trách cứ đổi thư ký xoành xoạch là vậy.

Quý Tiệp tao nhã nhún vai, bộ dạng ra vẻ đồng ý, nhưng lại hỏi ngược lại cô, “Nếu tôi tăng lương gấp 4 lần cho cô, cô có ngủ với tôi không?”

Quả nhiên như anh nghĩ, biểu tình của cô có chút ngượng ngùng, nhưng sau đó hình như là nghĩ đến đối sách, tựa tiếu phi tiếu nói, “Nếu tôi ngủ với Quý tổng rồi có con, tôi không phải được Quý tổng đây thưởng luôn cả tiền thưởng cuối năm sao?”

“A….” Câu trả lời của cô làm cho anh rất muốn cười, “Nếu cô muốn như vậy, thì tôi cũng không từ chối.” Thấy anh cười đến đáng giận, cô không khỏi lườm anh một cái, “Nếu Quý tổng không có gì phân phó, tôi ra ngoài trước.”

“Dáng vẻ tức giận của cô quả thật rất đáng yêu.” Anh thật không nhìn lầm, bộ mặt tức giận bừng bừng của cô rất thú vị.

“Quý tổng, tôi không có tức giận.” Tự nhiên anh khen cô, khiến cho trong lòng cô run mạnh lên. Đáng yêu? Tổng giám đốc ác ma nói cô đáng yêu, không phải quá buồn cười sao? Quý Tiệp cũng không phản bác lại cô, chỉ ngồi đó khêu gợi mỉm cười.

“Tôi chỉ khen cô đáng yêu thôi, cũng không bắt ép cô ngủ với tôi, cô không cần khẩn trương vậy, bất quá nhìn cô hôm nay mặc……”

Anh theo cổ áo cô nhìn xuống dưới, “….. là chiếc áo sơmi cổ chữ V khêu gợi, tôi thật không thể không hoài nghi cô đang quyến rũ tôi.:

Nghe anh nói vậy, Ôn Gia Hinh tức muốn chết. Anh có thể sỉ nhục chỉ số thông minh của cô, khi dễ công tác năng lực kém, có thể ghét bỏ café cô pha, nhưng tuyệt đối không thể đụng tới nhân cách của cô. Nhất là nói cô quyến rũ anh, đó thật sự là 1 sự sỉ nhục, vô cùng sỉ nhục, tức chết mà !

“Quý tổng lại nghĩ nhiều rồi, tôi bình thường cũng mặc áo sơ mi, nhưng nếu khiến Quý tổng hiểu lầm, như vậy lần sau cho dù nóng đến cỡ nào, tôi cũng sẽ mặc áo cổ cao, không quấy rầy Quý tổng làm việc, ngày mai tôi sẽ nhớ rõ ngài uống café không sữa và chỉ bỏ 1 viên đường.” Nói xong, cô đi thẳng ra ngoài, hơn nữa còn “thật không cẩn thận” đóng cửa một cái rầm, bên trong còn có thể nghe được tiếng cười cao ngạo truyền đến.

Ai có thể nói cô biết cách nào giết người mà không phạm pháp không ??????

12 Comments

  1. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s