Lão Công == Part 2.3 ==

Part 2.3

Rốt cuộc cũng tới giờ tan ca, một ngày chiến tranh cũng đã chấm dứt, Ôn Gia Hinh thầm mừng trong lòng, lúc cô đi ra tới cửa công ty, gặp được chuyện không hay ho gì — nữ diễn viên Annie Chu hay lên trang đầu của các tạp chí gần đây đang mặc bộ váy gợi cảm, công khai đứng ở trước cửa cao ngạo liếc ngang liếc dọc. Không cần đoán thì cũng biết rõ cô ta chờ ai rồi. Nhưng mà cô ta cũng đáng thương thật, Quý Tiệp là đại ác ma cuồng công việc, cho nên anh lúc nào cũng tan sở trễ hơn mọi người. Thấy cô đi ra, Annie Chu trừng mắt nhìn cô, mà cũng kì lạ, Annie Chu hình như chỉ trừng mắt với mấy đồng nghiệp nữ thì phải ! Nhưng chưa tới 3 giây, không chờ cô đoán, Annie Chu đột nhiên tươi cười sán lạn, đi đến phía sau cô, Ôn Gia Hinh cũng  tò mò xoay người theo, chỉ thấy Annie Chu như bạch tuộc lao thẳng đến Quý Tiệp mới bước ra từ thang máy, ôm chầm Quý Tiệp rồi còn đặt một nụ hôn má anh.

Không xong, lại nhìn thấy người ta thân thiết ! Vì tránh cho mình bị phiền phức, Ôn Gia Hinh xoay người định đi, coi như không thấy gì cả. Đáng tiếc lúc cô chuẩn bị chạy đi  thì cánh tay cô bỗng nhiên bị ai đó kéo mạnh, không đợi cô hỏi chuyện gì xảy ra thì cả người đã nằm gọn trong lòng ngực rộng lớn kia. Cánh tay rắn chắc không hề giảm đi lực mà còn ôm chặt thắt lưng cô, mùi nước hoa xộc thẳng vào mũi, không phải là mùi nước hoa của con gái, mà là mùi nước hoa của đàn ông.

“Hinh, anh với cô gái này không có gì cả, em đừng hiểu lầm, đừng về nhà mà bỏ mặc anh được không?” Bên tai truyền đến giọng nói ôn nhu của Quý Tiệp, anh từ phía sau ôm cô, khuôn mặt tuấn tú kề sát tai cô, môi thiếu chút nữa đã đặt lên má cô 1 nụ hôn. Hơi thở đầy vị nam tính khiến cho lòng cô rối bời, khuôn mặt đỏ lên, đầu óc nháy mắt trống rỗng, lòng cứ như lửa đốt.

Anh ta làm gì mà đột nhiên thân mật vậy?

“Quý Tiệp, anh  ôm cô ta? Hai người có quan hệ gì, cô ta không phải thư ký của anh sao?” Hai ngày trước lúc Annie Chu đi tìm Quý Tiệp, cũng đã gặp qua Ôn Gia Hinh 1 lần, nghĩ mmình đẹp hơn Ôn Gia Hinh, Annie Chu cũng chẳng thèm để mắt tới Ôn Gia Hinh, nhưng không ngờ tới thì ra Ôn Gia Hinh lại là đối thủ của mình ?!

Quý Tiệp vẫn như trước vô cùng thắm thiết ôm Ôn Gia Hinh, nói “Tôi có khi nào nói với cô rằng  cô ấy là thư ký của tôi? Trên thực tế, tôi cùng Hinh đã yêu nhau mấy năm rồi, lúc trước chúng tôi cãi nhau, nên tôi mới tìm đến cô thôi.” Anh nhún nhún vai lại tiếp tục nói: “Chuyện này tôi cũng đã nói với cô ấy, và cô ấy cũng đã tha thứ rồi, tôi mong cô hãy hiểu mà đừng làm phiền tôi nữa.”

Trước kia, anh cũng có hứng thú với Annie Chu, dù sao nam chưa cưới, nữ chưa gả, có gì mà nghiêm túc, nhưng vừa rồi thấy Ôn Gia Hinh xoay người muốn chạy đi, anh nhất thời cảm thấy không thoải mái. Đột nhiên, anh nghĩ cô chắc đang hiểu lầm anh có gì đó với Annie Chu.

“Ý anh là sao, tôi chỉ là cái phao lúc anh với cô ta cãi nhau, giờ hai người quay lại thì đá tôi sang một bên hả?” Bị xem thường đến vậy, Annie Chu đương nhiên tức giận….

“Đúng, chúng ta chỉ là đáp ứng nhu cầu cho nhau thôi.” Cái này là anh nói thật, lúc anh quen cô ta, cô ta cũng biết rõ điều này, anh cũng cho cô ta rât nhiều tiền, vậy là sòng phẳng !

“Quý Tiệp, anh quá đáng lắm, đồ khốn nạn…..”

“Annie Chu, cô nên chú ý thái độ của mình.” Anh vẫn ôm Ôn Gia Hinh một cách nhẹ nhàng, nhưng sắc mặt lại tối sầm, “Nếu còn muốn đứng vững trong ngành giải trí, cô nên biết người nào có thể đắc tội, người nào không.”

Chỉ nói vài câu như thế mà đã làm Annie Chu sợ tới mức sắc mặt tái mét, cô cũng chẳng cả gan dám đắc tội tổng giám đốc tập đoàn Lôi Dương, biết vậy nên cô tự giác xoay người rời đi.

“Cám ơn cô đã giúp tôi.” Anh nghiêng đầu cười với Ôn Gia Hinh.

Giây phút phong ba bão táp qua đi, tay anh cũng buông ra, cô cảm thấy mình như đang nằm mơ, tuy rằng không phải nằm mơ thiệt, nhưng cũng đủ làm tim cô đập loạn xạ.

“Sao? Tôi làm cô sợ à?” Cô gái này đỏ mặt cũng thật đáng yêu, y như con thỏ con vậy, thì ra cô cũng có lúc thẹn thùng.

“Không….. không có.” Ôn Gia Hinh rốt cuộc lấy lại tinh thần. Đáy lòng chợt nhiên mất mát gì đó, lại không biết mình buồn bã cái gì, chẳng lẽ cô tưởng anh sẽ tiếp tục ôm mmình ? Ha ! Thật là buồn cười.

” ????” Anh cuối xuống nhìn cô đầy vẻ hứng thú.

“Thân là thư ký của Quý tổng, có thể vì Quý tổng giải quyết buồn phiền, tôi cảm thấy rất vinh hạnh, vì vậy ngài cũng nên nhớ tăng tiền lương tháng nay cho tôi.”

Dứt lời, cô nhanh chóng chạy đi, không muốn để anh nhìn thấy bộ mặt ngượng ngùng đỏ mặt của mình.

Thật sự là mất mặt mà ! Người ta chỉ là tìm cô để diễn thôi, cô làm chi mà tim đập mạnh vậy ? Mất mặt, sống hai mươi tám năm mà bây giờ lại ngây ngốc như gì !

Nhìn cô hốt hoảng rời đi, khóe miệng Quý Tiệp không ngừng giương lên.

Buổi tối tại quán bar Ám Dạ Hoàng Tộc ———–

Đây chính là nới giới thượng lưu hay lui tới, nghe nói ông chủ nơi này cũng là kẻ có tiền, là hào môn thiếu gia, chẳng qua có rất ít người gặp được anh ta.

Đinh Dục Thần dáng vẻ bất cần đời, chậm rãi thưởng thức ly Martini, “Cậu cũng thấy cô ta rất có tính cách phải không ?” Mới từ Châu Âu trở về, Dục Thần liền rủ bạn thân đi uống rượu. Ngồi bên cạnh anh, Quý Tiệp thấp giọng cười, “Đúng vậy !” Anh vừa nói vừa bưng ly rượu Whisky có đá lên uống.

“Gì chứ ? Cậu thật sự có hứng thú với cô ta sao ? Nghe nói giờ cô ta đang làm thư ký cho cậu.”

“Thì sao ?” Anh nhún vai, không có ý phản bác rằng anh thật có hứng thú với Ôn Gia Hinh, “Cậu cũng từng nói cô ta rất thực tế, thì giờ mình sẽ cho cô ta biết thực tế là thế nào.”

“Bên cạnh cậu đầy rẫy mỹ nữ, ứng phó nổi không ?”

“Phụ nữ chỉ dùng để giải trí, cần gì mà phải ứng phó với không ứng phó.”

“Vậy cậu có xác định Ôn Gia Hinh sẽ ngủ vối cậu chứ ?”

“Muốn đánh cuộc không ?”

“Sao ?” Đinh Dục Thần rất hiểu ánh mắt gian tà của Quý Tiệp, chắc chắn Quý Tiệp khá chắc chắn về điều này.

“Cá Ôn Gia Hinh nhất định sẽ chủ động ngủ với mình, mà còn yêu mình tha thiết.”

“Thiệt hay giả ?”

” Cá 1000 tệ, thế nào ?”

“Cậu nói là cô ta chủ động ngủ với cậu và yêu cậu tha thiết, phải có chứng cứ.”

“Không thành vấn đề.” Anh rất tự tin, nói xong anh cũng có chút hoài niệm cảm giác ôm cô ngày hôm qua, anh còn nhớ cảm xúc thật sự là….. rất tuyệt.

“Ok, mình cá.” Đinh Dục Thần nâng ly rượu đến trước mặt Quý Tiệp, “Tạo ra trò chơi luôn là sở thích của mình.”

“Mình cũng vậy.” Ly rượu chạm nhau vang lên một tiếng.

“Cheer !”

Spoil 3.1 :

Anh cúi đầu khẽ hôn chóp mũi, sau đó dùng lưỡi liếm vành môi cô. Thấy Ôn Gia Hinh định mở miệng kêu to, anh liền đưa lưỡi mình vào, quấn lấy lưỡi cô.

“Ngô….. Tránh….” Cô dùng sức tránh người sang một bên, nhưng cô càng phản kháng, anh lại càng hưng phấn.

Advertisements

27 Comments

  1. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s