Mĩ Nam == Part 3.3 ==

Part 3.3

Cô đâu phải không muốn quan tâm anh, chỉ là cố tình kìm nén cảm xúc của mình. Cái ôm này chỉ như là người thân ôm nhau, dù sao hai người cũng cùng nhau lớn lên, đều xem nhau như là người thân nhất của mình. Đứa nhỏ là vô tội, bộ dạng lại giống anh, cô làm sao có thể mặc kệ nó chứ, chỉ hy vọng mình có thể nuôi dạy nó tốt.

“Anh thật sự có dùng bao, nhưng chẳng biết tại sao lại rớt đâu ra đứa nhỏ này.” Anh buồn nói.

“Em biết anh rất nghiêm túc với chuyện hôn nhân và sinh con, nhưng đứa nhỏ này giống anh là chuyện không thể chối cãi, nó phải được chăm sóc tốt cũng là sự thật. Cho nên, anh hãy nhớ kỹ lại đi, 1 năm 9 tháng trước, anh đã quan hệ với ai?” Cô không muốn biết nhiều, cũng không muốn nghĩ đến cảnh anh ở cùng người khác, nhưng chuyện này nhất định phải được giải quyết.

Phí Kiệt bỗng dưng quay đầu, nhìn thẳng cô mà nó, “Không có.” Khi đó chỉ có cô.

“Nếu anh mà nghiêm túc với cô ta, thì sao mà nghĩ không ra ! Người phụ nữ nào cũng đều giống nhau, mắt, mũi đều như vậy cả, chẳng có gì đặc biệt.” Khóe miệng Phí Kiệt nhếch lên, mái tóc đen lõa xõa trước khuôn mặt thiên sứ của anh, làm cho anh càng thêm tà mị.

“Quên đi, nói với anh cũng vô ích.” Hứa Ân Ân nhìn sang chỗ khác, tránh đi cái nhìn đầy mị lực của anh, “Anh không cần đi tìm bảo mẫu, trước khi có kết quả xét nghiệm ADN, em sẽ chăm sóc nó.”

“Em điên hả? Ở không tìm chuyện để làm sao? Lỡ như nó ỷ lại em, lúc mang nó rời đi, vậy thì càng đáng thương hơn!” Phí Kiệt quát lên, chân mày nhíu lại.

Hứa Ân Ân nhìn anh, khẽ thở dài, “Ít nhất nó cũng từng được người ta thương yêu.”

Phí Kiệt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm trang của cô, trái tim giống như bị cái gì chích vào, lồng ngực nhói đau.

“Em thấy công việc ở nhà hàng chưa đủ nhiều hay sao? Em tưởng chăm sóc 1 đứa bé đơn giản lắm sao?” Anh lớn tiếng nói chuyện, che dấu nỗi buồn trong lòng.

“Nó có “khả năng” là con của anh, em không chăm sóc nó, thì ai chăm sóc nó?” Cô hỏi.

Phí Kiệt kinh ngạc nhìn cô, không thể tin cô lại giống như là “yêu ai yêu cả đường đi lối về”. Cô không hề đòi hỏi gì ở anh, ngay cả khi lúc này có đứa bé xuất hiện, nó có “khả năng” là con anh, mà cô vẫn tình nguyện chăm sóc nó, giống như là đức mẹ Therasa vậy !

Anh không thích ai xen vào chuyện mình, nhưng mấy năm nay sao anh lại để cô muốn làm gì thì làm, quản anh hết cái này tới cái nọ chứ?

Phí Kiệt cảm thấy đầu óc quay cuồng, nhìn chằm chằm cô, lồng ngực nóng như lửa đốt.

“Sao lại đối xử tốt với anh quá vậy?” Anh bước tới gần cô.

Khuôn mặt anh kề sát mặt cô, cô còn có thể cảm nhận được hơi thở của anh, thiếu chút nữa mà ngất đi vì tim đập quá nhanh.

“Em là người thân của anh, phải đối xử tốt với anh chứ!” Cô cố ý cười ha ha ra tiếng, mạnh mẽ chụp vai anh mà nói.

Phí Kiệt cau mày, nắm chặt tay cô, nhìn trừng trừng – anh nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, khuôn mặt thanh tú, đôi môi hồng phấn, hàm răng trắng noãn, anh đều nhìn rất kỹ. Đã quen biết bao nhiêu năm nay, nhưng anh chưa bao giờ nhìn cô gần và chăm chú như thế này…. Bởi vì “cô” là người thân của anh !

Nhưng mà……

Phí Kiệt choàng tay ôm cổ cô, đem mặt cô gần mình hơn.

“Anh muốn làm gì…..” Hứa Ân Ân run run hỏi, ánh mắt cứ nhìn đôi môi của anh.

Phí Kiệt càng ngày càng kề sát mặt cô, khuôn mặt hai người chỉ cách nhau trong gang tấc, anh còn nghe được mùi son vị bạc hà của cô.

Hứa Ân Ân nắm chạy tay, cô biết nếu anh hôn cô, thì sau này hai người sẽ không biết đối mặt với nhau thế nào, và cô cũng không thể nào buông anh ra mà kết hôn với người khác, “Chúng ta là người nhà, anh mà làm bậy, em sẽ méc ba.” Hứa Ân Ân la lên.

Phí Kiệt đột nhiên tỉnh táo, đứng thẳng người lên, đôi mắt nhìn thẳng khuôn mặt trắng bệch của Ân Ân. Anh thầm nguyền rủa một tiếng, sau đó xoay người đi ra khỏi phòng.

Anh dựa người vào tường. chỉ cảm thấy tim mình đập rất nhanh, vừa rồi anh đã làm gì, sao lại muốn hôn cô? Nhất định là tại vì anh tức giận cô cứ thích xen vào chuyện của người khác, cho nên anh mới kích động như vậy! Đúng vậy, là như vậy !

Mẹ nó, sao lại kích động chứ, mà nếu vậy thì cũng không thể nào hôn cô ! Cũng may anh cũng chưa làm gì cả ! Phí Kiệt đánh mạnh một cái vào trán mình.

“Bị quỷ ám rồi. Mày chỉ là nhất thời kích động, nhất thời không biết biểu đạt, cho nên mới ôm Ân Ân. Cô ấy là người thân của mày, không phải như những cô gái có thể lên giường 1 đêm rồi thôi.” Anh thì thào nói với bản thân mình, vừa đi nhanh xuống dưới lầu,

 “Anh ta tung hoành tình trường nhiều năm như vậy, giờ mới có đứa con, xem như là cũng may mắn….”

Giọng nói của nhân viên đang thảo luận gì đó làm Phí Kiệt bừng tỉnh, anh nheo đôi mắt sáng ngời, rất cao hứng vì cuối cùng cũng có người để trút giận.

“Ai nha, không thể ngờ đầu bếp phong lưu của chúng ta cũng có con. May là đám phóng viên bên ngoài không hề biết, nếu không nhà hàng chúng ta ngày mai là lên trang nhất rồi.”

“Hay là kêu anh ta cho chúng ta phí bịt miệng đi! Một bữa lẩu ?”

“Là ai muốn phí bịt miệng?” Phí Kiệt vẻ mặt lạnh lùng đứng trước mặt họ, tựa tiếu phi tiếu hỏi.

“Không có không có.”

Đám nhân viên không ai dám hó hé lời nào, người nào người nấy đứng thẳng y như là đang chào cờ.

“Tôi nghĩ các người rất nhàn rỗi, hay là…. Tất cả đi kiểm hàng cho tôi, ngay cả một cọng hành cũng phải kiểm! Nhị trù ngay mai đi làm, đưa tôi 2 thực đơn mới.”

“Nhưng mà đã tới giờ nhà hàng đóng cửa.” Cả một phòng bếp nháo nhào, khóc thét cả bốn phương.

“Không làm thì ngày mai cũng đừng làm.”

“Anh lấy công chế tư!” Nhị trù Tiểu Sa tức giận nói.

“Công tư không phân minh chính là điểm nổi bật của nhà hàng này.” Phí Kiệt trừng mắt nhìn bọn họ, hai tay khoanh trước ngực, bộ dạng ngạo mạn kiêu căng.

Mọi người nhìn vẻ ương ngạnh của Phí Kiệt mà chẳng ai dám nói gì cả. Lúc trước nếu không phải Phí Kiệt chịu nhận họ vô làm, rồi không xem thường họ mà còn dạy họ cách nấu ăn thì bọn họ chẳng thể được như hôm nay, rồi trả tiền lương cao hơn ở nơi khác rất nhiều !

“Được, mọi người làm việc đi!” Tiểu Sa thét to.

“Tôi đã 60 tuổi, tới ngần tuổi này mà còn có thể nuôi được 4 đứa con.” Thím rửa chén hô to, “Cậu chỉ có một đứa con thì có gì mà sợ, tôi đây nuôi tới 4 miệng ăn mà có làm sao đâu.”

“Đúng vậy, hơn nữa cũng còn có chị Ân Ân giúp anh mà.” Tiểu Sa nghe thím rửa chén nói liền bổ sung thêm.

Phí Kiệt vừa nghe đến tên Ân Ân, trong lòng lại rối loạn, anh trừng mắt nhìn Tiểu Sa, vẫy tay đuổi người, “Tốt lắm, toàn bộ cút đi hết cho tôi!”

Phí Kiệt hét lớn một tiếng, chấn động cả một phòng bếp rộng lớn. Anh ngồi xuống, nghĩ lại chuyện lúc nãy với Ân Ân, muốn biết rõ vì sao mình lại như vậy, nhưng chẳng dám nghĩ quá nhiều, bằng không lại dọa bản thân mình.

Anh hôm nay rốt cuộc là bị cái gì!

Ta xì poi:

Có số đào hoa !

Kết hôn !

Ân Ân làm sao có thể kết hôn !

31 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s