Lão Công == Part 3.2 ==

Part 3.2

Trong phòng họp của tập đoàn Lôi Dương hiện giờ chỉ có dùng hai từ “sát khí” để miêu tả.

Tổng giám đốc tập đoàn San Tiên cùng cấp dưới đã đợi hơn một tiếng đồng hồ, trà cũng uống vài ly rồi, nhân viên tập đoàn Lôi Dương ai nấy đều bốc hỏa, nhưng không có hợp đồng thì không thể nào ký kết.

Mà bản hợp đồng lại nằm trong tay Ôn Gia Hinh, nhưng đã trễ như vậy mà bóng dáng của cô còn chưa xuất hiện, điện thoại ở nhà thì không ai nghe, di động cũng tắt máy, Quý Tiệp tức giận đến nửa câu cũng không nói ra. Chẳng lẽ cô công tư chẳng phân, vì trả thù anh mà làm hỏng buổi ký kết này?

“Quý tổng, nếu thư ký của ngài có việc đột xuất, không kịp mang bản hợp đồng đến, chúng ta có thể hẹn lần khác bàn về chuyện này cũng được.”

“Đã làm trễ nãi thời gian của Lâm tổng, tôi thực có lỗi.” Quý Tiệp hiểu được, đối phương chỉ nói cho có lệ vậy thôi, giao dịch lần này sợ là đã không còn.

Đoàn người đang định đứng dậy, cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy ra

“Thực xin lỗi tôi đến muộn.” Ôn Gia Hinh cả người đầy mồ hôi chạy vọt vào phòng, sắc mặt phiếm hồng, còn thở phì phò, như là đã chạy thẳng một đường đến đây.

Cô cầm trong tay bản hợp đồng đưa cho Quý Tiệp, hô hấp cũng dồn dập.

Quý Tiệp lạnh lùng trừng mắt nhìn cô một cái, “Không cần, hội nghị hôm nay đã chấm dứt rồi.”

Cô biết anh tức giận, hơn nữa trước mắt không khí cũng làm cho mọi người đều xấu hổ. Nếu người phạm sai lầm là cô, thì người chịu trách nhiệm cũng phải là cô.

Ôn Gia Hinh nhìn sang phía tổng giám đốc tập đoàn San Tiên, “Ngài là Lâm tổng? Tôi thật sự xin lỗi, bởi vì tôi đến trễ mà làm mọi chuyện phức tạp đến như vậy, tôi chỉ hy vọng ngài nghe tôi nói hết chi tiết của bản hợp đồng này, rồi quyết định như thế nào cũng được.”

Nói xong, cô đưa bản hợp đồng đến trước mặt Lâm tổng, hô hấp vẫn dồn dập, vừa mới chạy đường xa đến đây, năng lượng cơ thể cũng tiêu hao đi nhiều, tuy rằng đầu có chút choáng váng, nhưng bây giờ không phải lúc xỉu. Có lẽ cảm thấy thành ý của cô, đối phương hơi hơi gật đầu.

Bằng tốc độ nhanh nhất, cô giải thích nội dung bản hợp đồng, lại ngắn gọn phân tích phương thức hợp tác cùng lợi nhuận, cuối cùng, chỉ có thể chờ đối phương đáp lại.

“Nói thực ra, tôi rất hài lòng với phương án mà quý công ty đưa ra, nhưng tôi không thể xác định nhân viên quý công ty có thể hoàn thành tốt mọi việc hay không….”

Ôn Gia Hinh cúi đầu. Cô biết ý đối phương nói gì, ông ta không tin tưởng những nhân viên không có phép tắc như cô.

“Cho nên tôi nghĩ…..” Đột nhiện điện thoại Lâm  Tổng vang lên, nhìn tên trên điện thoại, ông vội ngẩng đầu giải thích, “Thật có lỗi, cuộc điện thoại quan trọng, tôi mạn phép tiếp điện thoại.” Bấm nút trả lời, không biết bên kia điện thoại nói gì, sắc mặt Lâm tổng nhiên trở nên có chút ngưng trọng.

“Tình hình phu nhân thế nào rồi? Có nguy hiểm đến tính mạng không? Đứa nhỏ có khỏe không?” Vài giây sau, ông rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhỏm. Ông tắt điện thoại, sau đó đó lại quay sang nhìn chằm chằm Ôn Gia Hinh.

Thấy Lâm tổng cứ nhìn mãi Ôn Gia Hinh, Quý Tiệp bắt đầu chú ý, trong mắt mang vài phần cảm xúc phức tạp, làm cho anh cảm thấy không thoải mái. Tuy rằng biểu hiện hôm nay của Ôn Gia Hinh làm cho anh thất vọng, nhưng ngay cả như vậy, anh cũng cho người đàn ông khác mơ tưởng gì tới cô. Hơn nữa tổng giám đốc San Tiên – Lâm Hạo Nhiên cũng đã ngũ tuần rồi, lại có vợ, anh làm sao có thể để ông ta tiếp cận cô chứ.

Không để ý đến ánh mắt Quý Tiệp, Lâm Hạo Nhiên lễ độ hỏi, “Xin hỏi Ôn tiểu thư tên đầy đủ là Ôn Gia Hinh sao?”

“Ách….” Cô nuốt nuốt nước miếng, không hiểu sao đối phương lại hỏi vấn đề này, “Đúng vậy, tên tôi là Ôn Gia Hinh.”

Lúc nãy Lâm Hạo Nhiên còn mặt mày nghiêm nghị, giờ thì lại hớn hở cùng cảm kích nhìn cô, cô còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì ông ta đã tiến lên cầm chặt tay cô, “Ôn tiểu thư, cám ơn cô, người nhà tôi gọi đến báo là vợ tôi buổi sáng ra ngoài mua đồ ăn bị xe máy tông phải, may mắn gặp được 1 cô gái có lòng tốt đưa đến bệnh viên, mà vợ tôi lại sanh khó, cần phải giải phẫu lấy em bé ra, cô còn giúp vợ tôi truyền máu nữa.” Nói tới đây, vẻ mặt ông có chút kích động, “Họ nói nếu không phải Ôn tiểu thư ra tay cứu giúp, vợ tôi đã mất mạng rồi.”

“À, thì ra người phụ nữ đó là vợ của Lâm tổng?” Cô thực sự kinh ngạc, không ngờ mọi chuyện lại trùng hợp như vậy.

“Ôn tiểu thư lúc ấy nhất định rất vội, quên cả bóp tiền ở bệnh viện, người nhà của tôi tìm thấy thẻ căn cước của Ôn tiểu thư, mới gọi điện thoại bảo tôi tìm người, tôi cũng chỉ ngờ ngợ không biết phải là cô hay không, không ngờ đúng thật là cô, tôi sẽ cho người đem bóp tiền đến cho cô.”

“Bóp tiền?” Cô hiện tại mới phát hiện bóp tiền không cánh mà bay mất tiêu, cô vỗ nhẹ cái trán. Cô quả thật rất hậu đậu! “Thực xin lỗi Lâm tổng, làm phiền người của ngài mang bóp tiền đến cho tôi.”

“Không, tôi mới là người nói cám ơn. Đúng rồi, lúc nãy tôi còn hiểu lầm Ôn tiểu thư không tuân thủ phép tắc, không ngờ cô lại là người thiện tâm như vậy, hơn nữa điều kiện công ty đưa ra cũng rất tốt, tôi nghĩ chúng ta cũng nên ký kết ngay đi.”

Màn hí kịch chấm dứt, hai công ty thuận lợi ký kết hợp đồng, sau khi nhân viên tập đoàn San Tiên rời đi, Ôn Gia Hinh mới cảm thấy nhẹ nhõ,m.

Lúc truyền xong 400cc máu, sợ trễ nãi công việc, cô chạy thẳng một đường đến đây, hiện tại cả cơ thể cứ như đang bay trên mây, cô rất chóng mặt, mặc kệ Quý Tiệp đã đi hay chưa, cô ngồi phịch xuống ghế, chậm rãi nghỉ ngơi.

“Tôi đoán hiện giờ cô nghĩ tôi là một ông chủ ác ma không thông cảm cho cấp dưới, phải không?” Bên tai truyền đến giọng nói khàn khàn, cô xoay người thì phát hiện Quý Tiệp không biết từ lúc nào đã đứng phía sau, cách cô rất gần, vẻ mặt không còn bất cần đời như ngày nào, mà giờ lại nghiêm trang cùng ôn nhu.

Cô bị anh dọa nhảy dựng cả lên. Anh ta đổi tính sao?

“Không phải hiện giờ, từ đầu đến cuối anh đều là ông chủ ác ma.”

“Xin lỗi, lúc nãy tôi tức giận nên đã quá đáng với cô.” Từ lúc chào đời đến nay, đây là lần đầu tiên anh giải thích với người khác, nhất là nhìn sắc mặt tái nhợt, bộ dáng mệt mỏi của cô, anh cũng là lần đầu tiên đau lòng vì người khác. Xem bộ dạng cô hiện giờ, khỏi hỏi cũng biết chắc cô đã vội vàng đến đây, mà anh lại lấy lòng tiểu nhân đo dạ quân tử, hoài nghi cô cố ý làm hỏng buổi ký kết này.

Ôn Gia Hinh nhún nhún vai, nở nụ cười, “Quý tổng làm gì khách sáo vậy! Đến trễ chính là lỗi của tôi, vốn muốn gọi điện thoại báo cho ngài biết, nhưng lúc ra ngoài không để ý là điện thoại đã hết pin, lúc ấy cũng chỉ muốn cứu người, cũng không rảnh gọi điện thoại, mà ngài cũng có biết ất giáp gì đâu, tất nhiên phải tức giận rồi, ngài không cần giải thích với tôi.”

Nghe vậy, Quý Tiệp kinh ngạc nhìn cô. Trừ bỏ giỏi gian, lúc tức giận, diện mạo Ôn Gia Hinh cũng rất đáng yêu, quả thật là anh rất hứng thú.

“Nếu cô đã nói như vậy, thì để tôi không tức giận nữa, cô cũng phải làm gì chứ?”

“Hả? Quý tổng lại muốn làm gì?” Nếu anh mà dám quấy nhiễu cô lần nữa, chẳng màng anh ta tức giận hay không, cô nhất định đánh anh ta bầm dập.

Khôi phục bộ dáng cà lơ phất phơ, anh nhe răng cười gian xảo, “Cô nghĩ đi đâu vậy? Ý tôi nói, làm tôi hết tức giận chính là mời tôi ăn cơm trưa, chắc là có thể chứ?” Đùa cô chính là thói quen bây giờ của anh, hơn nữa cũng làm anh thấy thú vị.

“Vài phút trước, tôi còn tưởng ông chủ của mình tâm tính thay đổi, thì ra chỉ là ảo giác mà thôi!” Cô đứng lên, tiếp tục cùng anh vui đùa, “Được rồi, trưa nay tôi mời cơm.”

“Yên tâ, tôi sẽ ăn cho cô sạt nghiệp mới thôi.” Anh cười thực vui sướng.

Tâm tình Quý Tiệp đột nhiên tốt lên, mong chờ bữa cơm trưa nay.

Phanh! Phía sau truyền đến tiếng va chạm, anh vội xoay người thì thấy Ôn Gia Hinh nằm bất tỉnh trên nền đất.

Advertisements

11 Comments

  1. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s