Mĩ Nam == Part 4.1 ==

Part 4.1

Đêm đó, Hứa Ân Ân dưới sự giúp đỡ của nhân viên nhà hàng, đã chuyển đến nhà Phí Kiệt để chăm sóc đứa nhỏ.

Nói là “chuyển” cho nó khoa trương vậy thôi, chứ nhà Phí Kiệt sát vách nhà cô.

Nhân viên nhà hàng đem đến bao nhiêu là tã giấy, sữa bột, quần áo trẻ con, giường trẻ con, cả bồn tắm của trẻ con, làm phòng khách nhà Phí Kiệt giờ như một đống hỗn độn.

“Các người nghĩ tiểu quỷ đó ở nhà tôi tám mười năm hay sao ?” Phí Kiệt vừa vào đến phòng khách đã thấy toàn đồ dùng trẻ em, lập tức tức giận.

“Trẻ con một ngày phải xài ít nhất 8 tã giấy, sẽ hết rất nhanh.” Hứa Ân Ân tóc cột cao, mặc đồ ở nhà, ngồi xếp bằng trên sofa nhìn Phí Kiệt, cô đang ăn mấy đồ ăn mà nhân viên nhà hàng mang đến.

“Mấy đứa nhỏ ăn xong rồi lại ngủ, mấy thứ này sẽ dùng mau hết lắm.” Nhị trù Tiểu Sa nói.

“Có mua một phần đồ ăn đưa cho thím Hồng (thím rửa chén ấy) đem về nhà không?” Hứa Ân Ân hỏi.

“Có!” Sư Phó Bách vừa nói, hai tay vừa cầm con cua, “Thím Hồng còn nói, chị Ân Ân là người rất tốt!”

“Là do anh ấy mua.” Hứa Ân Ân nhìn Phí Kiệt liếc mắt một cái, cũng vừa cùng đám nhân viên trao đổi ánh mắt.

“Cám ơn ông chủ.” Mọi người cùng nhau nói.

Phí Kiệt vừa thấy tất cả cùng nhìn anh với ánh mắt biết ơn, lập tức toàn thân nổi da gà. Phí Kiệt cực kỳ mẫn cảm với mấy việc làm người tốt này.

“Đừng dong dài, ăn xong thì biến đi, tôi không muốn nhìn thấy các người 24/24.” Anh thô lỗ nói.

“Phí lão đại, miệng anh thật xấu.” Tiểu Sa nói.

Nếu không phải chị Ân Ân suốt ngày khuyên bảo họ, nói ông chủ là khẩu xà tâm phật, hơn nữa phúc lợi trong nhà hàng rất cao, nếu không bọn họ cũng chạy trốn 800 năm trước rồi.

“Chị Ân Ân, chị cùng lang sói ở cùng một chỗ, trăm ngàn lần phải cẩn thận.” Sư phó Bách vừa nói với Hứa Ân Ân vừa liếc nhìn Phí Kiệt.

“Yên tâm đi, chị sống cùng anh ấy bao lâu nay, thịt cũng chưa mất miếng nào.” Hứa Ân Ân không muốn nói tiếp vấn đề này, giả bộ ngáp một cái.

Phí Kiệt liếc mắt nhìn cô, sau đó đứng lên, thuận tay ném cho cô gối ôm trên sofa.

“Anh đi rửa mặt.” Anh nói.

Hứa Ân Ân ôm gối ôm chuyên dụng của mình, lại tiếp tục ngáp… Lần này là ngáp thật !

“Lần trước tôi giúp chị Ân Ân coi tử vi, tử vi nói năm nay chị ấy có số đào hoa, có thể sẽ kết hôn.” Sư phó Ngải Tâm nói.

Có số đào hoa !

Kết hôn !

Phí Kiệt đứng xoay lưng về phía họ, vừa nghe đến hai từ “kết hôn”, khuôn mặt tuấn mỹ thoáng chốc tối sầm,  đôi mắt bốc hỏa, đôi môi cũng lập tức mím lại.

Ân Ân làm sao có thể kết hôn !

Mẹ nó, cô ấy là người, đương nhiên có thể kết hôn. Phí Kiệt cảm thấy đầu mình đau nhức, anh đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh lấy bia, chỉ vài ngụm đã uống hết toàn bộ.

“Chị Ân Ân nhất định sẽ lấy được người chồng tốt như là….. Kỉ Đại Vũ, đúng rồi, là anh ấy.” Sư Phó Ngải Tâm lại nói.

“Lại là một nha sĩ, rất xứng với chị Ân Ân.” Tiểu Sa phụ họa theo.

Nghề nha sĩ tốt, chẳng lẽ đầu bếp không tốt sao ? Anh bóp lon bia đến nỗi lon không ra lon nữa.

Phí Kiệt anh cũng là đầu bếp trẻ tuổi nổi tiếng. Mặc dù không phải trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống, nhưng ai mà không biết anh cũng có dễ dàng gì đạt được vinh quang như ngày hôm nay. Cho nên nếu nói xứng với Ân Ân, anh có tư cách hơn so với….

“Bệnh thần kinh, mày ở đó so đo cái gì ! Mày và Ân Ân là người một nhà !” Phí Kiệt vỗ mạnh vào trán, làm cho bản thân càng thêm choáng váng.

Mọi người ở phòng khách đều đang thảo luận chuyện của Hứa Ân Ân và Kỉ Đại Vũ, Phí Kiệt trong lòng tức giận, miệng muốn phun ra lửa, anh đi trở về phòng khách.

Kết quả, Hứa Ân Ân đang ngủ trong tiếng ầm ỹ của mọi người.

Phí Kiệt trừng đôi mắt đẹp, lẳng lặng nhìn Ân Ân…

Lúc cô ngủ, hai mắt lim dim, miệng tạo thành một đường cong nhỏ, vô cùng đáng yêu.

Mười năm trước, cũng chính bởi vì dáng ngủ này của cô, làm anh nhìn đến ngẩn ngơ, cho nên mới bị chú Hứa đá cho một cái. Hại anh sau này chỉ cần nghĩ đến vẻ đáng yêu của cô, là nhớ đến cái đá đó, nhắc anh phải nhớ cô và anh là người một nhà, không được suy nghĩ bậy bạ.

“Tôi bầu cho Kỉ Đại Vũ một phiếu.” Sư phó Bách nói.

“Cô ấy dậy thì sẽ trả lời các người, các người muốn cô ấy về phòng ngủ, hay là cô ấy sẽ ngủ ở đây đến sáng ?” Phí Kiệt khom người muốn ôm Ân Ân.

“Anh muốn ẵm chị Ân Ân về phòng ngủ ?” Tiểu Sa kinh ngạc nói.

“Bằng không ai ẵm ?” Phí Kiết trừng mắt nhìn Tiểu Sa.

“Tôi có thể.” Tất cả nhân viên nam đều đồng loạt giơ tay.

“Xem vẻ mặt nham nhở của các người, Ân Ân sẽ không để các người ẵm cô ấy.” Phí Kiệt lập tức ẵm Ân Ân lên.

“Vậy sao anh có thể ẵm ? Anh mới là đại sắc lang.” Tiểu Sa không cam lòng nói.

“Tôi đây gọi là hổ dữ không ăn thịt con, nếu tôi có ý nghĩ bậy bạ gì với cô ấy, các người nghĩ chú Hứa có yên tâm để tôi chăm sóc cô ấy sao ?”

“Nói cũng phải.” Cả đám người đều gật đầu, tiếp tục ngồi lại bàn ăn thịt bò thăn.

“Tốt lắm, các người ăn hết tất cả mấy thứ trên bàn đi, ăn không hết thì gói đem về nhà, còn anh mau đưa chị Ân Ân về phòng đi.” Tiểu Sa nhìn Phí Kiệt đầy vẻ xem thường.

“Xem ra cũng phải có người dạy cậu thế nào là kính trọng, lễ phép người trên.” Phí Kiệt đi đến bên Tiểu Sa, không khách khí đạp chân Tiểu Sa một cái thật mạnh.

“A !” Tiểu Sa kêu thảm thiết một tiếng.

Hứa Ân Ân mơ mơ màng màng mở mắt ra, lơ đãng nhìn một chút, lại thấy khuôn mặt Phí Kiệt, cô yên tâm rũ mắt xuống, nói nhỏ, “Em có thể tự mình đi.”

“Im miệng, tiếp tục ngủ cho anh !” Phí Kiệt nói, động tác mau lẹ ẵm cô vào phòng.

Mọi người nhìn bóng dáng họ khuất đi, cả đám cùng nhau xì xầm.

“Lão đại sao đối xử tốt với chị Ân Ân quá vậy?” Ngải Tâm nói.

“Bọn họ là bạn bè lâu năm.” Sư phó Bách đắc ý nói.

“Chàng tuấn lãng, nàng mỹ miều, lại sớm chiều ở chung, một ngày nào đó chắc chắn sẽ xảy ra chuyện kinh thiên động địa.” Ngải Tâm trừng mắt nhìn đám đàn ông, “Tiểu thuyết ngôn tình  đều nói như vậy đó !”

“Bằng không chúng ta cá cược đi.” Mắt sư phó Bách sáng lên, hai tay đập lên bàn.

“Ai nghĩ chị Ân Ân sẽ lấy Kỉ Đại Vũ thì ngồi bên trái, đặt chị Ân Ân cùng lão đại thì ngồi bên phải.”

Một phút đồng hồ trôi qua, bàn bên phải không hề có một bóng người.

“…… Cá cược cái con khỉ gì nữa!” Tiểu Sa uất ức nói.

“Tôi đặt !” Người yêu thích ngôn tình tiểu thuyết Ngải Tâm la lên, dùng hết sức đặt lên bàn phía bên phải 500 tệ.

“Có khí phách.”

Mọi người đều đứng dậy, thu gom những đồ ăn trên bàn. Còn lại một mình Ngải Tâm ngồi tại bàn, cô chấp hai tay khấn vái…..

“Ông trời ơi, xin cho chị Ân Ân sẽ lấy đại ca đi ! Nếu như vậy thì con có cơ hội đánh bại mấy tên đàn ông thúi đó, ăn hết tiền của họ….”

14 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s