Phóng Vương gia == Chương 10 ==

Chương 10: Dâm tặc

Ngư Ấu Trần trong lòng tính toán trên trời dưới đất, nhưng đã làm chưởng quầy nhiều năm, tâm tư vẫn có vài phần kín đáo. Cô rất nhanh dấu đi vẻ vui sướng, ánh mắt cẩn thận nhìn Quân Vô Nặc, bất thình lình đập bàn một cái.

“Quân Vô Nặc, ngươi không muốn trả tiền phải không ? Nói thật cho ta biết, ngươi không có ngân lượng, đúng hay không ?”

Chỉ có cô lừa người khác, làm sao để người khác lừa mình chứ ? Hắn mà dám lừa gạt cô, cô dứt định cắt lưỡi hắn cho chó ăn, chặt đầu hắn làm ghế ngồi.

Ngư Ấu Trần đột nhiên lật lộng, làm cho Quân Vô Nặc thấy nao nao, xem ra, cô cũng không phải dễ bi lừa. Nhưng mà cô cũng có tư cách lừa hắn sao ? Còn non lắm.

“Như vậy đi, ta sẽ đem ngọc bội gán nợ cho ngươi, nếu ngươi không tin thì cứ cầm cái này đến tiệm cầm đồ mà kiểm nghiệm, sau đó chúng ta lại lập giao ước, thế nào ?” Quân Vô Nặc vừa nói chuyện vừa lấy ngọc bội đưa tới mặt cô.

Thấy hắn không có gì là sợ sệt hay hốt hoảng, sự hoài nghi trong lòng Ngư Ấu Trần cũng giảm đi phần nào. Huống chi, hắn dám đưa ngọc bội kêu cô đi kiểm nghiệm, chắc ngọc bội này cũng không phải giả. Lần trước nghe hắn nói, ngọc bội này trị giá 500 lượng, nếu là như vậy, cô được lời rồi.

Nghĩ đến đây, Ngư Ấu Trần không chút khách khí đoạt lấy ngọc bội trong tay Quân Vô Nặc. Quả nhiên ngọc bội tốt có khác, vừa cầm trên tay đã thấy rất mát, trong suốt nhẵn mịn, chẳng có tí tỳ vết nào, kỳ lân điêu khắc bên trên lại rất sống động, cực kỳ tinh xảo. Cô tuy rằng không hiểu biết về ngọc bội cho lắm, nhưng trong lòng cũng đã 8 phần tin.

Mà tin thì tin, cô cũng phải nói rõ ràng, “Lấy cái này gán nợ cũng được, nhưng trước khi ngươi kêu người nhà đem ngân lượng đến, ngươi cũng không thể ăn chùa ở chùa được, ngươi phải làm việc cho ta, coi như là tiền lãi đi. Đương nhiên, nếu ngươi vẫn không có ngân lượng, tốt nhất là chuẩn bị tinh thần làm nô lệ cả đợi đi.”

Nghe thế mà đã tin hắn, hừ, quả nhiên tiền là vạn năng, nhất là đối với nữ nhân yêu tiền như cô, vẫn là thực dễ đối phó. Quân Vô Nặc không khỏi nở nụ cười, nói, “Trên thực tế, cô ít nhiều đã sai tôi làm việc rồi mà.”

Không phải kêu hắn giúp sửa sang quán trọ có 2 ngày thôi sao, có người thì dùng người, cần chi lãng phí. Ngư Ấu Trần xem như không nghe thấy hắn nói gì, đứng dậy đi xuống lầu, nói, “Đi, đi kiểm nghiệm.”

Quân Vô Nặc cũng không nói thêm gì, đi theo phía sau cô, “Nhưng mà còn cha cô và Nhị nương thì tính sao ?”

Nghe hắn nhắc, Ngư Ấu Trần mới nhớ tới việc đối phó với cha và Nhị nương không dễ dàng gì, mà cô cũng chưa lấy chồng, để một nam nhân ở trong phủ vài ngày thì không sao, còn nếu để hắn ở lâu hơn thì đúng thật là không ổn.

“Kỳ thật cũng chẳng việc gì khó, hai người bọn họ rất hoan nghênh ta.” Nghĩ đến sự nhiệt tình dào dạt của Nhị nương cùng Ngư tường quân, đáy mắt Quân Vô Nặc hiện lên ý cười sâu. Đây là lần đầu tiên hắn gặp được gia đình thú vị như vậy.

“Khụ !” Ngư Ấu Trần khụ mạnh một tiếng, cặp mắt trong trẻo nhìn về phía hắn, cô chỉ tay thẳng mặt Quân Vô Nặc cảnh cáo, “Ngươi không phải có ý với ta chứ ?”

Xác định mình không nghe lầm, Quân Vô Nặc rốt cuộc nhịn không được cười ra tiếng. Không sai, dung mạo của cô quả thật rất đẹp, nhưng người đẹp hơn cô, hắn cũng gặp rồi, nếu nói đáng để hắn động tâm, thì vẫn chưa có một ai.

Nhưng mà cô hiện giờ đang cải nam trang, lại hùng hổ chỉ thẳng mặt hắn mà nói vậy, đúng thật có chút buồn cười, “Ngươi có thể yên tâm, đối với cô nương dài râu, ta chẳng có hứng thứ.”

Hắn dám giễu cợt cô ? Ngư Ấu Trần nhất thời nổi giận, cô không ngại người khác nói mình dài râu, nhưng thực để ý người khác nói mình là cô nương dài râu.

“Ngươi tốt nhất nhớ rõ, hiện tại ta là người cho ngươi cơm ăn áo mặc.”

Quân Vô Nặc mím môi, gật đầu, “Được rồi được rồi. Vẫn là đi kiểm nghiệm quan trọng hơn.” Nếu mà chọc giận Ngư Ấu Trần, làm cô đá hắn ra khỏi phủ thì còn gì vui nữa chứ.

“Hừ !” Ngư Ấu Trần hừ lạnh một tiếng, quay mặt sang chỗ khác.

Mắt thấy phía trước không xa có tiệm đồ cổ, Ngư Ấu Trần đang muốn đi đến đó thì thấy một nam tử quần áo bình thường trà trộn trong đám người phía trước, ngó nghiêng ngó dọc, tay mò mẫm làm gì đó, động tác rất nhanh, loáng cái đã lấy túi tiền của người kia bỏ vào túi áo của mình.

Thì ra một tên trộm nhi ! Dám ở trước mặt cô mà trộm đồ, đúng là không biết chữ chết viết sao mà ! Chẳng màng đi đến tiệm cầm đồ nữa, Ngư Ấu Trần lập tức đi về hướng tên trộm nhi đó.

Trên đường đang có rất nhiều người, tên trộm nhi kia cũng chẳng vội vàng gì bỏ đi, tiếp tục ở trong đám người tìm mục tiêu kế kiếp. Ngư Ấu Trần rất nhanh đi đến phía sau, vươn tay giữ chặt vai tên trộm nhi.

Trộm nhi hoảng sợ, thân mình chấn động một chút, nhưng đây cũng chẳng phải lần đầu bị bắt quả tang, không chờ Ngư Ấu Trần hành động, nó liền xoay người định đẩy Ngư Ấu Trần ra để bỏ chạy.

Ngư Ấu Trần làm gì mà dễ dàng bị trộm nhi đẩy chứ, thân thủ nhanh chóng né sang một bên. Đang muốn nhân cơ hội bắt lấy nó, thình lình bị ai đó đụng phải, chân cô đứng không vững, thân mình ngã về phía trước, bổ nhào về phía một người đi đường. Cái mũi đụng vào cái gì đó mềm mềm ấm ấm, lại có mùi son phấn của phụ nữ. Ngư Ấu Trần lấy tay xoa xoa cái mũi, vừa mở to mắt, còn chưa thấy rõ cái mình đụng vào là gì, màng nhĩ lập tức bị tiếng thét chói tai đâm thủng, “A——— ! Sàm sỡ !”

Sàm sỡ ? Ban ngày ban mặt mà dám sàm sở con gái nhà lành sao ?

Nhưng nhìn tới nhìn lui, ngoại trừ vị đại thẩm trước mắt đang bụm mặt khóc, những người khác đều nhìn cô chằm chằm.

“Hắc, dâm tặc, dám ở đây sàm sỡ con gái người ta hả ?” Không biết ai trong đám người xung quanh la lên, lập tức những người khác cũng hùa theo.

Cuối cùng Ngư Ấu Trần cũng hiểu, tên dâm tặc mọi người đang nói đó chính là cô. Xem ra hảo tâm giúp người ta , lại bị người ta hiểu lầm, chỉ sợ tên trộm nhi kia giờ đã cao chạy xa bay, thấy tình thế cấp bách, cô vội nói, “Ta không phải dâm tặc, ta đang muốn bắt tên trộm nhi, không cẩn thẩn đụng vào đại tỷ đây, cái người nếu còn không tránh ra, tên trộm đó sẽ chạy mất.”

Vị đại thẩm đang khóc bù lu bù loa nhất thời ngừng khóc, chỉ thẳng vào mặt cô mà nói, “Ngươi đột nhiên xông đến hôn ta một cái, mọi người phải làm chứng cho tôi, nếu không từ nay tôi làm sao mà sống được.”

Cô hôn bà ta bao giờ ? Chỉ là mũi cô đụng phải môi bà ta thôi mà ! Nhưng Ngư Ấu Trần cũng chẳng thể giải thích gì được, bởi vì đám người xung quanh đang phận nỗ nhìn cô, không ai tin cô nói cả.

Cô có dự cảm nếu không thoát khỏi chỗ này, hậu quả thực nghiêm trọng. Chết tiệt, thời điểm quan trong mà tên dê béo đó biến đâu mất rồi ? Cũng không thèm đến giải vây giúp cô. Cô quay sang nói với vị đại thẩm kia, “Đại tỷ, nhà tỷ ở đâu, giải quyết xong chuyện này, tôi nhất định sẽ tìm đến nhà tỷ tạ lỗi, như vậy có được không ?”

“A….” Lời vừa nói ra, vị đại thẩm kia đột nhiên khóc tiếp, “Ngươi thật vô sỉ, đã sàm sỡ ta, còn dám tìm đến nhà ta sao ? Ta là quả phụ, người đến nhà ta làm gì chứ ? Ngươi muốn ta mất đi thanh danh mà.”

Dù Ngư Ấu Trần bình thường rất lợi hại, đối mặt với vị đại thẩm khóc lóc om sòm như vậy, dù có thông mình đến đâu, cô cũng đành bó tay, “Đại tỷ, ta còn có việc gấp, có cơ hội ta sẽ giải thích với tỷ.”

Nói xong, Ngư Ấu Trần nhón mũi chân, mượn lực chạy ra khỏi vòng vây.

“Đứng lại ! Đừng cho hắn chạy, bắt lấy tên dâm tặc đó !” Mấy chục người lúc này còn quây chung quanh đứng xem, giờ đều phẫn nộ đuổi theo phía sau cô.

Làm nhiều chuyện tốt như vậy, đây là lần đầu Ngư Ấu Trần bị người ta rượt chạy trối chết như thế này. Cũng may khinh công của cô không tệ, nếu không chắc nãy giờ là bị đám người đó bắt lại đánh cho bầm dập rồi.

Đang vui mừng vì thoát khỏi đám người kia, đột nhiên trước mắt xuất hiện thân ảnh chắn ngang đường cô. Một nam tử trẻ tuổi, vẻ mặt chính khí, hắn không vội vã tiến lên bắt cô, chỉ đứng đó ra lệnh nói, “Là muốn ta ra tay hay ngươi tự thú ?”

Hừ, nói chuyện cũng ra vẻ văn chương, Ngư Ấu Trần nhìn lướt qua người hắn, nhìn quần áo hắn mặc là loại thượng đẳng, cô đoán chắc hắn là công tử phú gia nào đó, ăn không ngồi rồi không có chuyện gì làm nên tự tìm phiền phức đây mà !

Hắn muốn làm anh hùng thì kệ  hắn, cô chẳng có thời gian mà chơi cùng hắn. Ngư Ấu Trần lười đáp lại hắn, nhón chân trực tiếp nhảy lên nóc nhà. Cô hiển nhiên là quá xem thường tên ăn không ngồi rồi kia, vừa nhảy lên nóc nhà, thì đã thấy hắn nhảy theo, chắn ngang mặt cô.

Đám người lúc nãy cũng đuổi theo, cả con phố giờ đây rất náo nhiệt, hơn trăm người vây quanh phía dưới, cao giọng rống lên, “Dâm tặc, xuống đây !”

“Ngươi cũng có chút tài mọn, chẳng trách ban ngày ban mặt mà dám sàm sỡ người khác.” Công tử phú gia không chút hoang mang đánh giá cô, “Bất quá lúc này, nhìn ngươi còn có thể trốn đi đâu nữa.”

Ngư Ấu Trần nhìn thấy phía dưới càng lúc càng nhìn người vây quanh, bọn họ la ó đinh tai nhức óc, nếu mà cô còn không nhanh rời khỏi chỗ này, chắc chắn sẽ bị thân bại danh liệt.

“Tốt lắm ! ” Ngư Ấu Trần nghiến răng nghiến lợi nhìn tên công tử phú gia này không biết phân biệt trắng đen thị phi, “Vậy để xem ngươi có bản lĩnh quản chuyện này hay không đã !”

19 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s