Lão Công == Part 4.1 ==

Part 4.1

Chậm rãi mở mắt, Ôn Gia Hinh hoài nghi không biết có phải mình đang nằm mơ không, cô giống như đang ở thiên đường…  Mà thiên đường thật sự xa hoa, trang hoàng thực đẹp, trần nhà trắng phau, có cửa sổ thủy tinh rất to, rèm cửa cũng màu trắng.

Không gian to như vậy, bốn phía lại yên tĩnh, có cái gì đó bao lấy cô rất ấm, làm cho người ta không muốn buông tay.

Bất quá lời đồn đãi quả nhiên không sai, thiên sứ và thiên đường đều màu trắng, cho nên căn phòng này đa phần mọi thứ đều màu trắng.

“Tỉnh rồi sao?” Ngay khi cô đang đánh giá tiếp cái thiên đường này, Quý Tiệp mặc bộ quần áo ở nhà màu trắng đang cầm khay bước vào phòng.

Trên khay là một chén cháo sò điệp, còn có một ly sữa nóng. Cô có chút không tin vào mắt mình, thử nhúc nhích thì toàn thân đau nhức, lúc này cô mới tin đây là sự thật, cô không phải đang nằm mơ.

Ôn Gia Hinh vội vàng muốn tung chăn đứng dậy, lại bị bàn tay ai đó đè lại, vẻ mặt khó chịu nhìn cô.

“Đừng lộn xộn, cơ thể của vẫn còn suy yếu.” Anh đặt khay xuống, xoay người ngồi ở mép giường, kê gối thẳng lên để cô tựa vào, anh cầm ly sữa lên đưa cô, “Uống đi, này tốt cho cơ thể cô.”

Ôn Gia Hinh có chút hoài nghi nhìn người đàn ông trước mặt, “Quý… Ách…. Là Quý tổng?” Cô có nhìn lầm không? Người đàn ông trước mặt rất giống với tổng giám đốc ác ma của cô, nhưng nhìn kỹ lại chẳng thấy giống, cô chưa hề biết một Quý Tiệp ôn nhu như vậy nha!

Thấy cô như vậy, Quý Tiệp nhịn không được khẽ mỉm cười, “Cô không phải té xỉu rồi mất trí nhớ chứ? Không phải tôi chứ là ai?”

“Thật là anh?”

“Vô nghĩa, lúc trưa cô té xỉu, tôi mời bác sĩ đến xe, ông ta nói cô mới truyền máu lại không nghỉ ngơi, nên mới bị ngất xỉu, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi. Giờ cô cứ ngủ đi, lát tối tôi sẽ kêu cô dậy ăn tối.”

“Thực xin lỗi, đã làm phiền ngài.”

“Yên tâm. Tôi sẽ không vì cô ngủ nhiều mà đuổi việc cô đâu.” Anh cẩn thẩn đưa ly sữa cho cô. Cô cầm ly, uống một ngụm, nhưng đầu vẫn còn chút choáng váng, ngay cả cái ly mà tay cũng run nhè nhẹ

Thấy thế, Quý Tiệp lập tức vươn tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Ôn Gia Hinh, làm cho cô ngẩn người.

“Tôi đút cô.”

“Không, không cần….” Cô đang muốn giành lại thì anh đã đoạt lấy cái chén, vòng tay ra sau người cô, kéo cô dựa vào trong lòng.

“Quý Tổng….”

“Im ngay, việc của cô hôm nay là uống hết sữa này, đợi một lát thì ăn cháo, cô nếu không nghe tôi, tôi xem như cô nghỉ làm mà không xin phép.”

Cái ly đưa đến miệng, cô đành phải há mồm ngoan ngoãn uống hết, nhưng kỳ thật cô muốn nói là – chỉ là đút sữa thôi, cần gì phải ôm chứ.

Huống hồ, cứ tựa vào trong ngực anh, tiếp xúc gần như vậy, tim cô lại đập thình thịch, làm hại cô cứ suy nghĩ miên man. Nhưng mà dựa vào người anh quả thật rất thoải mái, cô còn nghe được tiếng tim anh đập, cảm nhận được hương vị trên người anh, bình thường ở công ty anh đều mặc tây trang màu đen, hiện giờ anh mặc quần áo ở nhà, làm cô cảm thấy anh gần gũi hơn, không còn vẻ xa lạ như mọi khi.

Kỳ quái, cô rõ ràng chán ghét anh mà, vì sao hiện tại lại có cảm giác này chứ?

Khẩu khí anh nghe rõ ràng rất hung ác, nhưng giọng nói lại mang hơi hướng quan tâm, cô an tâm dựa vào lòng anh mà uống hết ly sữa, bàn tay to mềm nhẹ giúp cô sửa lại mái tóc dài hỗn độn.

“Khi khổng khi không lại té xỉu, dọa tôi sợ chết khiếp, còn tưởng rằng cô sợ tôi sẽ ăn hết gia tài của cô, nên mới té xỉu để trốn tránh.”

Nhớ lại lúc cô ngất xỉu, đến bây giờ anh vẫn còn sợ, từ nhỏ đến lớn ít khi nào anh vì ai mà lo lắng như vậy. Anh làm sao vậy? Tại sao lại cảm thấy đau lòng? Cho dù anh lúc ấy suy nghĩ trăm ngàn lý do để giải thích, cho dù anh nói với bản thân, chỉ là ông chủ quan tâm nhân viên, nhưng khi ôm cô vào lòng, nhìn mặt cô không chút máu, đôi môi tái nhợt, tim anh như thắt lại.

Không phải anh có ý với cô chứ?!

“Là do tôi không tốt.” Cô ngẩng đầu nhìn anh, khuôn mặt vẫn có tí gì sắc hồng, bướng bỉnh nói, “Vừa nói đến tiền là tôi đau lòng đến chết, anh muốn tôi mời anh ăn trưa, muốn báo tư thù nên tôi làm bộ té xỉu, sự thật chứng minh tôi tránh được một kiếp.”

Anh làm mặt lạnh lấy tay gõ đầu cô 1 cái, “Cảm ơn cô đã tự thú, chờ cơ thể cô khỏe hơn, tôi sẽ tiếp tục kêu cô dẫn đi ăn, ăn đến khi nào cô phá sản mới thôi.

“Này, anh không cần tàn  nhẫn vậy chứ!” Hai người rất ăn ý, đồng thời nở nụ cười, không khí hòa hợp lúc này cứ nhau đôi lứa yêu nhau nhiều năm rồi, ngay cả Quý Tiệp cũng không dám tin rằng có một ngày anh sẽ cười thật vui vẻ trước mặt người con gái này.

“Đúng rồi, cơ thể cô còn yếu, cứ nghỉ ngơi 3 ngày đi, tôi phê chuẩn, không cần lo lắng !”

“Không cần, tôi không yếu đuối như vậy.”

“Tôi nói nghỉ ngơi. Truyền cho người ta 400cc máu, cô còn nói mình mạnh khỏe lắm hả?”

“Nhưng mà cũng không cần nghỉ ngơi tới ba ngày, buổi tối tôi chỉ cần đi ngủ sớm một tí, ngày mai là có thể….” Cô còn muốn nói gì đó, nhưng chưa nói hết câu đã thấy mắt anh sắc bén nhìn cô, cô nhịn chỉ biết than thở, “Nghỉ ngơi như vậy là được rồi, hơn nữa nghỉ ba ngày không lương, nghĩ như thế nào cũng không có lời.”

Nghe vậy, anh thật sự muốn đánh cô, “Kiếm tiền quan trọng hơn sức khỏe sao? Cô chẳng lẽ muốn trở thành thư ký đi làm mà mặt mày cứ phờ phạc hay sao?” Thấy cô hình như bị thuyết phục, anh mới đem chén cháo đến bên cô, múc một muỗng cháo nhỏ, còn đưa lên miệng mà thổi, “Mở miệng ra, ăn cháo.”

“Tôi có thể tự ăn.” Nãy là đút sữa , chẳng lẽ giờ anh ta muốn đút cháo cho cô sao? Hôm nay anh quả thật khác thường !

“Chỉ cần mở miệng ra, những chuyện khác không cần cô làm.” Phước mấy đời mới được anh tự mình hầu hạ, cô nếu dám từ chối, không nể mặt, anh nhất định sẽ trừng trị cô.

Này, cháo thật rất thơm, mặn ngọt vừa phải, …… Đây là chén cháo ngon nhất mà cô từng ăn qua !

“Đối đãi cấp dưới và phụ nữ, nếu không nghiêm nghị, đối phương sẽ không ngoan ngoãn nghe lời.” Anh thực vừa lòng thấy cô ngoan ngoãn ăn cháo, làm cho có cảm giác thắng lợi.

Cô nhịn không được nhìn anh đầy vẻ xem thường, người này sao lúc nào cũng kiêu ngạo tự phụ vậy? Há miệng ra, cô tiếp tục ăn cháo anh đút, nhưng mà nghĩ lại, cô giờ lại giống như nữ vương có người hầu hạ vậy !

“Anh thật hạnh phúc.” Nuốt cháo xuống, cô đột nhiên mở miệng nói, “Đầu bếp nhà anh nấu ăn thật ngon,khó trách anh lại cao lớn mạnh khỏe thế.”

“Ôn thư ký, cháo này là do tôi nấu.”

“Hả?” Cô kinh ngạc nhìn anh, “Anh nấu?”

Cô không tin nhìn ngón tay thon dài trắng nõn kia, cả bộ dáng cao quý đó, anh thật sự xuống bếp nấu ăn?

“Ánh mắt cô đúng thật là sỉ nhục người khác.” Anh lại đút cô thêm muỗng cháo, “Trước kia tôi học ở Mỹ, ông ngoại vì muốn tôi tập tính tự lập, nên chỉ giúp tôi đóng tiền học phí, cho nên ngoại trừ hàng ngày đọc sách, đi làm, tôi phải xuống bếp tự mình nấu cơm, hơn nữa tôi lại là người kén ăn, cho nên phải tìm tòi việc nấu ăn rất nhiều…” Anh chậm rãi kể cô nghe những năm đó thú vị thế nào, nào là việc anh lần đầu tiên xuống bếp, lần đầu tiên đi làm, lần đầu tiên quen bạn gái, lần đầu tiên viết luận văn, lần đầu tiên làm hội trưởng, lần đầu tiên……..

Anh trong đời có rất nhiều lần đầu tiên, Ôn Gia Hinh nghe đến mê mẩn, thì ra bề ngoài người đàn ông này ưu tú vậy mà cũng có những việc anh không hề dám kể ai nghe.

Có đôi khi nghe anh kể mà cô cười ha ha, có đôi khi lại nhíu mày nhăn mặt. Lúc này, hai người giống như tri kỷ nhiều năm, cùng nhau ôn lại chuyện cũ, không khí thực vui vẻ, chuyện cười kể mãi không ngừng.

Advertisements

16 Comments

  1. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s