Mĩ nam == Part 4.2 ==

Part 4.2

Phí Kiệt đem Hứa Ân Ân đặt lên giường. Cô hoàn toàn chẳng biết gì, vẫn đang say giấc ngủ.

Bên cạnh là giường em bé, Phí Đình ôm gối ôm mà ngủ, miệng khẽ hé hé mở ra, bộ dáng y như thiện sứ.

Phí Kiệt ngồi ở bên giường nhìn Ân Ân và đứa nhỏ, đột nhiên lòng lại nổi lên cảm giác ấm áp. Trong phòng anh có 1 người con gái và 1 đứa nhỏ, từ khi nào nhà anh trở nên như vậy ?

Mọi vấn đề đều xuất phát từ đứa nhỏ này, từ sau khi đứa nhỏ xuất hiển, ngay cả ánh mắt nhìn Ân Ân cũng đã khác đi rất nhiều. Không, phải là từ  trước lúc anh đi Nhật Bản, từ khi biết Ân Ân hẹn hò cùng Kỉ Đại Vũ, anh liền đổi khác.

“Vì sao ?” Phí Kiệt nheo mắt, nhìn mặt Hứa Ân Ân như thể đáp án đang nằm trên mặt cô.

Anh không muốn nghĩ đến cảnh Ân Ân cùng người đàn ông khác ở cùng một chỗ, càng không muốn nhìn thấy cô kết hôn sinh con. Ở trong đầu anh, hình ảnh gia đình Ân Ân, nhất định phải có anh trong đó.

“Mẹ nó, chẳng lẽ mày muốn cùng Ân Ân yêu nhau, để có được cảm giác đoàn viên đêm giao thừa sao ?” Phí Kiệt than thở ra tiếng, sau lưng bỗng toát mồ hôi lạnh.

Anh trừng mắt nhìn Ân Ân đang điềm tĩnh ngủ, không tin được sau ngần ấy năm, anh đã không còn có suy nghĩ của một người tự do nữa. Anh đã quen có Ân Ân bên cạnh, quen có cô ở trong nhà anh, quen có cô cùng anh xây dựng cái gọi là “người một nhà”, anh không hề thay đổi được thói quen đó !

“May mắn anh 5 năm không có Đài Loan, nếu không hiện tại chẳng phải còn kìm nén nhiều hơn bây giờ sao ?” Anh cúi đầu nhéo nhẹ hai má của cô.

Cô nhíu mày, vung tay tựa như đuổi ruồi muỗi.

“Làm gì đuổi anh ? Là anh đuổi em mới đúng. Phi pháp chiếm cứ đầu óc người khác, phạm pháp đó nha !”

Phí Kiệt cúi người, nhìn khuôn mặt nằm nghiêng của cô, anh tự hỏi làm sao gương mặt thanh tú ấy lại làm anh hiểu được cảm giác “nhớ nhà”.

Da của cô sao lại trắng noãn vậy ? Đôi môi hồng phấn, nhìn sao ngon miệng quá vậy ?

Môi Phí Kiệt không tự chủ chạm vào môi cô, cảm thấy chúng thật mềm mại, thơm mát, làm cho anh luyến tiếc rời đi. Anh cảm thấy việc hôn môi cô còn ngon hơn là ăn điêm tâm  vậy.

Anh cứ ngồi đó mà nhìn cô ngủ say sưa, bất giác anh mỉm cười thật tươi. Tim anh giờ đập rất nhanh, giống như là lần đầu tiên biết hôn vậy. Anh bỗng nhiên đứng lên lui về cạnh cửa. Anh ôm môi, hoảng sợ nhìn cô, nhưng cô vẫn ngủ yên, hai má anh dần nóng lên, trái tim đập thình thích, trời đất như thể cứ xoay mòng mòng làm cho anh choáng váng.

Phí Kiệt lảo đảo lao ra khỏi phòng, đôi mắt mở to, cứ y như người đang bị shock nặng.

Gặp quỷ mà, nếu không sao anh lại thừa dịp cô ngủ mà hôn trộm cô !

“Cho dù ghen tị với Kỉ Đại Vũ, cũng không thể thừa dịp Ân Ân ngủ mà hô cô ấy…” Phí Kiệt đi vào phòng bếp, hai tay chống lên bàn ăn.

“Mẹ nó, mày ghen tị cái quái gì, mày tưởng mày là ba Ân Ân sao ? Cho dù có là chú Hứa thì chú ấy cũng chẳng quản nhiều như vậy !” Anh đi vòng quanh bàn ăn, vừa đi vừa nói với chính mình.

“Mày là người nhà Ân Ân mà lại đi hôn cô ấy, quả thực là loạn luân thêm biến thái !” Lại đi vòng vòng bàn ăn lần thứ 2. Anh ôm ngực, cảm thấy không tài nào thở nổi.

“Không đúng ! Mày nhất có cảm giác với Ân Ân nên mới hôn  cô ấy. ” Lại tiếp tục đi lần thứ 3, đầu anh bắt đầu choáng váng, khuôn mặt tái mét, chẳng còn tí máu.

“Trời ơi…..” Phí Kiệt rốt cuộc dùng sức ôm đầu mình rên la.

Anh yêu Ân Ân !

Tại sao lại có thể đột nhiên như vậy ? Phí Kiệt dùng sức nhắm hai mắt lại, cố gắng tìm rõ ngọn nguồn sự việc.

Chẳng lẽ bởi vì cô đối xử tốt với đứa nhỏ, vì cô cho anh biết thế nào là “yêu ai yêu cả đường đi lối về”, nên làm cho anh cảm động, làm cho mọi cảm xúc kìm nén bấy lâu nay của anh trỗi dậy ?

“Không, không phải đột nhiên, mày yêu Ân Ân, yêu đến nỗi không chút do dự đem hết tài sản giao cho cô.” Phí Kiệt trợn hai mắt, vẻ mặt bi thảm như bị xử tử hình. “Nhưng sao trước đây mày lại không mặt đỏ tim đập nhanh khi gặp Ân Ân ?”

Bởi vì anh trước đây chưa bao giờ nghĩ rằng Ân Ân sẽ rời xa mình !

Ân Ân lúc trước chỉ quen có 1 người bạn trai , hẹn hò chưa quá 3 ngày là đã bị anh dọa đến chạy mất dép. Nếu không phải lúc đó anh đến Nhật Bản làm đầu bếp bên đó 1 tháng, thì là sao tên Kỉ Đại Vũ đó có cơ hội tiếp cận, cướp đi vị trí của anh chứ.

“Chết tiệt !” Phí Kiệt đi đến bồn rửa tay, dùng hait ay hất nước vào mặt mình, cố gắng làm bản thân tỉnh táo.

Hiện tại ngẫm lại, lúc anh ở Pháp, không phải anh nhớ nhà, mà là anh nhớ Ân Ân, cái nhớ ấy chính là ngọn lửa bùng cháy lên tình yêu của anh đối với cô.

Anh chính vì quá coi trọng Ân Ân, sợ rằng sẽ làm cô tổn thương, cho nên mới thôi miên chính mình, đem cô trở thành em gái, cố gắng chăm sóc, trân trọng cô, bởi vì chỉ có làm người thân thì tình cảm này mới kéo dài, còn làm người yêu thì….

Sợ rằng anh sẽ không đủ tư cách !

Phí Kiệt toàn thân vô lực dựa vào tường. Mười phút sau, Phí Kiệt thu thập hành lý, để lại tờ giấy nói muốn lên núi ở vài ngày, sau đó anh đem hành lý ra xe và lái đi.

Anh không phải không có lương tâm muốn bỏ rơi đứa nhỏ, nhưng anh cần phải suy nghĩ lại mọi thứ, hơn nữa đứa nhỏ chắc chắn không phải của anh, bởi vì 1 năm 9 tháng trước, Ân Ân ở cạnh anh, làm sao anh lại có thể cùng người con gái khác quan hệ chứ.

Nhưng mà kết luận này trước mắt còn chưa thể nói cho Ân Ân biết, cho nên, anh thật sự cần phải cẩn thận suy nghĩ…..

16 Comments

  1. ta yêu nàng quá luôn,ôi Minh Tinh trở lại rùi aaaaaaaaaaaaaaaa
    ố bây h mới biết mình yêu AA hả,não có vấn đề đâu mà h mới nhận ra thế,đời đến à kỳ quặc mình muốn gì cũng không biết

  2. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s