Mĩ Nam == Part 4.3 ==

Part 4.3

Đối với Hứa Ân Ân mà nói, từ sau khi đứa nhỏ đến đây đã hơn một tuần, cũng chẳng có chuyện gì xảy ra, ngoại trừ Phí Kiệt đột nhiên tuyên bố không chịu nổi, để lại tờ giấy nói là lên núi ở 1 tuần, tối hôm qua mới trở về nhà, ngoài ra thì mọi thứ đều bình thường.

Hứa Ân Ân mặc dù trong lòng biết rõ Phí Kiệt muốn né tránh việc kiểm tra ADN, cô cũng không hỏi nhiều, cô cho rằng đối với một người đàn ông không thích bị trói buộc như anh, đột nhiên có đứa nhỏ xuất hiện nói là con mình, quả thật đúng là sét đánh ngang tai.

Cô hiểu anh.

Một ngày sáng sớm, đồng hồ điểm 6h, Ân Ân theo thói quen thức dậy, đứa nhỏ cũng cùng thức với cô.

Cô giúp nó thay tã, rồi pha sữa cho nó uống, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, cô nhịn không được mà hôn vào má của nó, sau đó đặt đứa nhỏ vào xe em bé đẩy đến nhà bếp.

Hứa Ân Ân đi vào bếp chuẩn bị bữa sáng, cô không biết có phải tất cả đầu bếp đều yêu thích việc nấu ăn không, ít nhất thì Phí Kiệt là như thế. Những năm gần đây, nếu cô mà dậy sớm hơn anh, thì cô sẽ chuẩn bị bữa sáng cho anh, đến bây giờ điều đó cũng trở thành lệ bất thành văn rồi.

Hứa Ân Ân nấu cơm, sau đó chiên trứng ốp la, rồi xào thịt hun khói, bắp cải và nấm hương. Tài nghệ nấu ăn của cô chỉ được đến chừng đó, may mắn là Phí Kiệt không có thói quen ăn sơn hào hải vị, cái anh cần chỉ là cảm giác của một bữa ăn ấm cúng.

“Ô…. ô a….” Phí Đình ngồi trên xe em bé, cầm lấy quả táo mà cắn.

“Con xem, nhân viên ở Philadelphia nấu chon canh cá dinh dượng, rồi còn cháo, rất ngon nha, dì nhìn thôi là đã muốn ăn rồi. Chờ cháo nguội, dì sẽ đút con ăn nha.” Hứa Ân Ân ngồi xuống bên cạnh Phí Đình, vừa sờ sờ đầu nó vừa cười nói.

Ánh mặt Phí Đình trong trẻo, cười lộ ra mấy cái răng sữa, miệng thì cứ khò khè đầy nước miệng.

“Sao con lại đáng yêu quá vậy?!” Hứa Ân Ân ôm chầm lấy Phí Đình mà hôn vào hai má nó.

Phí Đình tay cầm trái táo đưa lên, vui vẻ cười khanh khách ra tiếng.

Hứa Ân Ân nhìn nó mà cũng vui lây, cô cảm thấy Phí Đình vừa ngoan vừa đáng yêu, không quậy phá, lúc cười cứ như là thiên sứ hạ phàm. Mẹ của nó làm sao có thể bỏ nó chứ? Đứa nhỏ này dễ dàng thích ứng hoàn cảnh, sao trời sinh tính nó dễ vậy? Mà sao mẹ của nó lại có thể đem nó giao cho người lạ? Hứa Ân Ân cảm thấy đau lòng, lại cúi đầu hôn vào trán nó.

Không biết mẹ Phí Đình là người thế nào? Có phải là loại phụ nữ có vòng ngực 32c mà Phí Đình thích không?

Hứa Ân Ân cắn môi, cúi đầu nhìn cái áo màu đỏ, quần jean rất đỗi bình thường của mình, chắc chắn anh không thích loại phụ nữ có ngoại hình như cô rồi. Đột cảm cô ngẩng đầu thì thấy thân ảnh Phí Kiệt thấp thoáng ở cửa phòng bếp.

“Phí Kiệt, anh làm gì mà lấp ló ở cửa vậy?”

Bởi vì anh muốn khóc !

Phí Kiệt lộ ra nửa người, đầu cuối nhìn sàn nhà, trong đầu anh giờ đang nghĩ đến hình ảnh tươi cười vui vẻ lúc nãy của Ân Ân và đứa nhỏ. Mẹ Phí Đình nhẫn tâm vứt bỏ nó, tựa như năm đó mẹ anh đã bỏ anh mà đi. Ân Ân lại chẳng chấp nhất chuyện nó không phải cốt nhục của mình, mà vẫn chăm sóc nó rất ân cần.

“Anh làm gì mà cúi đầu?” Hứa Ân Ân kỳ quái nhìn anh.

Phí Kiệt nghe vậy, phụng phịu ngẩng đầu, nghênh ngang đi vào nhà bếp.

“Trời ạ, anh tối qua uống bao nhiêu rượu vậy?” Hứa Ân Ân vừa nhìn thấy mắt anh đỏ ngầu, lập tức kéo anh ngồi xuống kế, rót ly nước ấm cho anh uống.

“Chỉ có mấy chai, không say đâu.”

Anh không phải muốn mượn rượu giải sầu, chỉ là khi lên núi, anh luôn muốn làm rõ tình cảm của mình với Ân Ân, nhưng càng làm rõ anh càng muốn điên tiết. Nghĩ rằng cô không cần anh, cho nên anh đành phải giả bộ không có việc gì về  nhà, kì thực trong lòng lại rất rối loạn.

Phí Kiệt quay đầu nhìn tiểu quỷ cười hì hì ăn táo, anh nhíu mày, cầm ly café Ân  Ân pha một hơi uống hết.

Khi anh đặt ly café xuống, Hứa Ân Ân cũng chuẩn bị một ly café khác cùng điểm tâm sáng đặt lên bàn.

“Em làm gì tốt với nó quá vậy?” Phí Kiệt đột nhiên nắm tay cô, kéo cô về phía anh.

Hứa Ân Ân đứng gần bên anh, không dám mở mắt, cô như ngừng thở, chỉ sợ anh sẽ phát hiện gì đó trong mắt cô.

“Vì sao?” Phí Kiệt thấp giọng nói, ánh mắt không tự chủ dừng tại môi cô.

Cô không biết vì sao anh lại dùng ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm mình, cô chỉ biết giờ cô chẳng thể nào thở nổi.

“Vì sao?” Anh nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Ân Ân.

“Đau quá.” Hứa Ân Ân cụng đầu mình vào đầu anh một cái, anh nắm chặt làm tay cô phát đau. Ánh mắt Phí Kiệt trở nên hung ác làm cô kinh sợ, nhưng cô giả bộ như chẳng nhìn thấy gì, nói, “Em không phải nói rồi sao? Anh là người thân của em, nó cũng có khả năng là con anh, đương nhiên em phải quan tâm chăm sóc nó.”

Cái Phí Kiệt muốn nghe không phải đáp án này, sắc mặt anh trầm xuống, vẻ mặt lạnh như băng. Anh trừng mắt nhìn cô, sau đó cầm đũa lên ăn cơm.

Hứa Ân Ân nhìn vẻ mặt phẫn nộ của Phí Kiệt, không biết anh tự nhiên sao lại như vậy, hay là….. Lúc nãy cô đánh anh đau lắm sao?

Hứa Ân Ân xấu hổ le lưỡi nhìn đứa nhỏ, Phí Đình vươn tay chồm về phía trước như muốn cô ôm nó.

Cô ôm Phí Đình, sau đó dẫn nó đi vòng quanh nhà bếp, chỉ trỏ tùm lum, “Đây là vòi nước, đây là nước, đây là tủ lạnh, đây là…..”

“Mẹ….” Đứa nhỏ cười lộ ra mấy cái răng sữa nhìn về phía cô.

Hứa Ân Ân cứng đờ, nước mắt như ngưng đọng ở khóe mi cô, cô luống cuống nhìn về phía Phí Kiệt

Phí Kiệt cũng hoảng loạn nhìn về phía cô.

24 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s