Lão Công == Part 4.2 ==

Part 4.2

Lúc này ngoài cửa số truyền đến âm thanh xe ô tô, cửa sổ phòng cô đang nằm sát mặt đất, cô nhìn thấy một chiếc Cadillac màu đen đang từ trong garage đi ra.

Quý Tiệp cũng nhìn theo, anh cười cười, “Ông ngoại của tôi, chắc ông lại đi ra ngoài kiếm mấy người bạn già tán dóc, đánh cờ.”

“Tôi đột nhiên đến nhà anh, có làm phiền anh không?”

“Sẽ không, ba mẹ tôi hiện tại đều ở nước ngoài, bọn họ đều hoạt động trong ngành âm nhạc, hầu như lúc nào cũng đi nước ngoài biểu diện.” Đối với cô, anh không ngại nói ra tình hình gia đình mình.

Thời gian trôi qua thật mau, ngay cả chính anh cũng không ngờ hai người trò chuyện đến tận nửa đêm. Cùng phụ nữ ở cùng một chỗ mà chẳng phải yêu đương cũng chẳng lên giường, chỉ ngồi nói chuyện phiếm, vậy mà anh lại rất vui vẻ đến nỗi quên cả thời gian.

Đêm đã khuya, anh để cô ngủ trên giường của mình, tối nay anh ngủ ở phòng dành cho khách, để phòng mình lại cho cô, tuy rằng Ôn Gia Hinh cực lực phản đối, nhưng cuối cùng cũng chẳng thay đổi được quyết định của anh.

Trước khi đi ngủ, anh kéo chăn đắp lên người cô, y như một người chồng vậy, lúc đóng cửa đi ra ngoài, anh đột nhiên quay lại tặng cô một nụ cười mê hồn, “Yên tâm đi, ngày mai buổi sáng đi làm sẵn tiện tôi đưa cô về nhà, còn nữa, ngoan ngoãn ở nhà tịnh dưỡng 3 ngày, 3 ngày này tôi vẫn trả lương cho cô, cô hài lòng chưa?” Nói xong, anh đóng cửa mà đi, Ôn Gia Hinh ngạc nhiên, ngay sau đó liền tươi cười rạng rỡ.

Thì ra anh cũng rất ân cần chu đáo, thì ra anh không phải đáng ghét như vậy, mặt cô đột nhiên ửng đỏ, cô từ từ nhắm mắt lại, khuôn mặt anh hiện lên trước mắt, một đêm an giấc mộng đẹp, trong mộng tất cả đều là anh….

Ở nhà tịnh dưỡng 3 ngày, cô cảm thấy mình sắp mốc meo đến nơi, muốn đi ra ngoài đi dạo hít thở không khí cũng không được, Quý Tiệp mỗi ngày 3 bữa đều gọi điện thoại, còn cảnh cáo cô là không được phép đi ra ngoài, nếu lúc anh gọi mà cô không nghe máy, anh sẽ trừ lương của cô. Chưa thấy ông chủ nào như anh cả, vừa quan tâm lại vừa uy hiếp cô, nhưng mà trong 3 ngày này cô cũng bắt đầu quen việc chờ điện thoại của anh. Nếu anh không gọi, cô không biết tại sao mình lại buồn chán, thậm chí cô lại chủ động gọi cho anh, hỏi thăm anh. Thật sự là gặp quỷ! Chẳng lẽ cô yêu anh vì một chén cháo sao?

Rốt cuộc cũng đến ngày đi làm, Ôn Gia Hinh tinh thần phấn chấn đi vào công ty, không nghĩ tới vừa đến công ty thì cô đã nghe tin giám đốc Trần ngày hôm qua đã bị Quý Tiệp sa thải. Việc giám đốc Trần bị sa thải làm cô thật ngạc nhiên, tuy rằng hiện giờ cô là thư ký tổng giám đốc, nhưng giám đốc Trần là người đã đề bạt và giúp đỡ cô rất nhiều, giao tình hai người cũng rất tốt, giống như là quan hệ thầy trò, cô rất quý trọng ông.

Cô không hiểu tại sao giám đố Trần ngày thường làm việc rất có năng lực lại bị sa thải? Trong đầu đầy nghi vấn, Ôn Gia Hinh đi thẳng đến phòng tổng giám đốc, không gõ cửa liền thô lỗ xông thẳng vào phòng.

Hôm nay Quý Tiệo vẫn như ngày thường mặc âu phục màu đen, tạo cho người ta cảm giác anh luôn là người lạnh lùng, quả quyết. Anh ngẩng đầu, thấy cô không có phép tắc tự ý xông vào phòng, hơi hơi nhíu mày, “Cửa phòng tôi có thù oán với cô sao? Làm gì mà thô bạo ngược đãi nó vậy?”

Cô không thèm trả lời vấn đề của anh, nhìn anh nhàn nhã ngồi ở bàn làm việc, mà giám đốc Trần lại bị sa thải, nhất thời trong lòng lửa giận bốc lên.

“Giám đốc trần rốt cuộc làm sai chuyện gì, tại sao vô duyên vô cớ sa thải ông ấy?” Không chào hỏi gì cả, cô trực tiếp đi thẳng vấn đề.

“Cô vừa đến công ty, xông thẳng vào phòng tôi là để hỏi chuyện này?” Quý Tiệp chậm rãi nhún vai, “Tôi nghĩ đuổi việc ai, mướn ai, không tới phiên cô can thiệp?”

“Quý tổng, tôi không hiểu, giám đốc Trần là nguyên lão công ty, không có công lao cũng có khổ lao, cũng sắp đến lúc ông ấy về hưu, mà anh lại chọn lúc này đuổi việc ông ta, anh có độc ác quá không?” Cô không khách khí chất vấn, “Giám đốc Trần tột cùng đã làm sai gì mà anh lại đuổi việc ông ta?”

Anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận đến đỏ của cô, không giận mà còn cười, “Xem ra cơ thể cô cũng khỏe hơn rồi, mới có sức lực hô to gọi nhỏ với tôi thế này.”

“Quý tổng, anh không cần lấy bộ dạng cà lơ phất phơ đó ra, tôi đang hỏi anh đó.”

“Ôn thư ký, cô nên xem lại thái độ của mình đi, chuyện này không đến phiên cô xen vào đâu, tôi mới là người quyết định ở công ty này, đuổi hay mướn ai là quyền của tôi.”

Nghe anh nói thế, cô mới tỉnh táo lại, Quý Tiệp là người chịu mềm chứ không chịu cương, thái độ cô giờ lại hùng hổ quá mức. Kìm nén cơn giận, Ôn Gia Hinh ôn hòa nói, “Tôi chỉ muốn biết tại sao? Tôi không phải bác bỏ quyết định của anh.”

“Không tại sao gì cả, bởi vì tôi muốn đuổi việc ông ta, đơn giản vậy thôi.”

Nghe vậy, lửa giận trong lòng lại bùng lên, lập tức quát mắng, “Quý Tiệp, anh quá đáng rồi đó! Tôi nghĩ anh là người theo yêu cầu hoàn mỹ, là một tổng giám đốc thưởng phạt phân minh, nhưng tôi lầm rồim anh là người chẳng biết nói lí lẽ gì cả !” Xoay người, cô tức giận ra khỏi văn phòng.

Quý Tiệp nhìn bộ dạng nóng giận của cô, anh giương giọng nói, “Trên bàn còn rất nhiều văn kiện đang chờ cô xử lý, lát nữa sẵn tiện pha cho tôi tách trà.”

“Thật xin lỗi Quý tổng, hôm nay tôi xin phép nghỉ.”

“Ôn thư ký, tôi chỉ cho phép cô nghỉ 3 ngày.”

“Tôi muốn nghỉ tiếp.” Chẳng quan tâm anh cho cô nghỉ mấy ngày, cô hôm nay chẳng muốn nhìn thấy anh, cô chịu đủ rồi.

“Ôn thư ký, cô quên rằng tôi chỉ cho cô nghỉ phép có lương 3 ngày thôi sao?”

“Anh muốn trừ thì trừ đi, tôi chẳng quan tâm!” Cô mở cửa đi, không để ý tới ánh mắt kinh dị của đồng nghiệp, đi thẳng ra khỏi cửa công ty. Cô đúng là ngốc ! Mấy ngày nay cứ nghĩ anh là người tốt, kết quả anh vẫn ác độc như trước, cái thay đổi chỉ là lòng của cô. Tự mình nộp mình cho giặc, cô đúng thật là ngu mà !

14 Comments

  1. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s