Mĩ Nam == Part 4.4 ==

 Part 4.4

“Dì không phải mẹ con, gọi dì đi.” Hứa Ân Ân nhỏ giọng nói.

Tuy rằng cô cũng muốn kết hôn sinh con cho Phí Kiệt, nhưng mà….. con của anh rõ ràng đang mỉm cười với cô, cô chỉ có thể cam chịu.

“Mẹ.” Phí Đình tiếp tục nhìn Ân Ân mà kêu, còn hôn môi cô chùn chụt, nước miếng dính đầy cả miệng Ân Ân làm cô thật mắc cười.

“Mày đúng thật là đại sắc lang !” Phí Kiệt trừng lớn mắt, cực kì khó chịu, tiểu quỷ này sao dám tùy tiện hôn Ân Ân chứ ?

“Nó mới một tuổi thôi.”

Phí Kiệt đi đến ôm đứa nhỏ, nghiêm túc nhìn nó, “Cô ấy không phải mẹ của mày, cô ấy sẽ kết hôn cùng người khác.”

Hứa Ân Ân biết rõ chuyện của cô và anh là hy vọng xa vời, nhưng nghe anh nói thế, trong lòng cô nhói lên đau đớn.

Tiểu quỷ kia bắt chước bộ dáng của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại. Phí Kiệt rất muốn cười, nhưng vẫn kiềm chế, chỉ có khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên.

“Ha ha a….” Tiểu quỷ kia cũng cười theo, đột nhiên hai tay ôm lấy mặt Phí Kiệt mà hôn môi anh một cái.

Hứa Ân Ân trợn to mắt, khuôn mặt đỏ bừng bừng, này này này… là hôn môi gián tiếp nha !

Phí Kiệt đứng bất động, thấy tiểu quỷ kia quanh minh chính đại hôn mình, nhưng anh chẳng giận mà lại còn cười trộm.

“Nam nữ gì mày cũng hôn tuốt, mai một lớn thì làm sao hả ? Xem tao dạy mày thế nào đây.” Phí Kiệt đặt Phí Đình lên đùi mình, hai tay giơ cao lên.

“Anh không cần đánh….” Hứa Ân Ân khẩn trương đi qua, nhưng chưa gì đã thấy – Phí Kiệt đang chọc lét đứa nhỏ.

Phí Đình ngồi trên đùi anh mà cười ngã nghiêng ngã ngửa, hoa chân múa tay vui sướng đến nỗi nước miếng phun tùm lum.

“Biết sự lợi hại của tao chưa ?” Phí Kiệt đắc ý nhìn về phía Ân Ân.

Mái tóc anh lòa xòa trước trán, lúc cười hai mắt sáng lên, đôi môi gợi cảm mỉm cười thật mê người, mỗi lần thấy anh cười, Hứa Ân Ân cảm thấy ngực mình như bị ngàn búa đánh vào, đau nhức rã rời.

Phí Kiệt thấy cô ôm ngực xoay đi, vẻ mặt hoảng loạn, anh liền ôm đứa nhỏ vào lòng, thì thầm nói, “Cô ấy tưởng tao sẽ đánh mày, mày nói cô ấy có ngốc không ?”

“Em là quan tâm nó.” Hứa Ân Ân hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh trả lời.

“Quan tâm chuyện của em trước đi. A….. Quên mất, Kỉ Đại Vũ yêu mến của em lúc nãy có gọi điện thoại đến.”

“Có hả ? Sao em lại không nghe chuông báo gì cả ?”

“Điện thoại của em để ở phòng khách, anh vừa lúc nghe được tiếng chuông, thuận tiện nghe điện thoại dùm em.”

“Sao anh không đưa em nghe ?” Cô sốt ruột nói.

Phí Kiệt trừng mắt nhìn Ân Ân, ý cười trên mặt đột nhiên  mất đi, đôi môi mím lại…. Biết thế chẳng thèm nói cô nghe, lúc anh nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, tâm tình thật sự siêu khó chịu.

Nhưng mà cái này cũng không thể trách anh, tự nhiên bị phỗng tay trên, ai mà chịu được chứ?

“Nếu anh ấy hiểu lầm gì thì sao?” Hứa Ân Ân không tự chủ được cắn môi, nhíu mày lo lắng.

Nếu cô với Phí Kiệt không thể tiến tới, đương nhiên cô cũng phải kiếm đường lui cho mình. Phí Kiệt ngay cả con cũng có rồi, vạn nhất ngày nào đó có thêm một đứa con khác nữa, mà cô vẫn chỉ cô đơn lẻ loi, làm sao mà cô đối mặt với anh được.

“Lo lắng cái quỷ gì! Anh nói ở đây có cả đống người, kêu anh ta đừng suy nghĩ lung tung. Anh còn nói với anh ta, hôm qua em chăm sóc đứa nhỏ cả đêm, nên hôm nay anh cho em được nghỉ, bảo anh ta dẫn em đi chơi. Em không kiếm được ông chủ sảng khoái hào phóng thứ hai đâu!”

Người cô để ý là Kỉ Đại Vũ, cho nên nếu để cô biết anh yêu cô, mặt mũi và tự tôn đàn ông của anh biết để đâu!

“Hôm nay là thứ sáu, là ngày đông khách nhất!” Cô thấp giọng nói.

“Cho em nghỉ, em còn dài dòng cái gì!” Phí Kiệt quát to, làm đứa nhỏ kinh sợ giật nẩy mình.

Anh cúi đầu ôm chặt đứa nhỏ, trấn an nó, “Không việc gì, tao chỉ lớn tiếng tí thôi.”

Đứa nhỏ rất nhanh khôi phục nguyên trạng, tiếp tục ôm Phí Kiệt mò mẫm người anh.

Hứa Ân Ân nhìn ý cười ôn nhu trên mặt anh, lòng lại nhói đau lần nữa.

“Nhiệm vụ của em là đi hẹn hò với Kỉ Đại Vũ, trong nhà hàng mướn cả đống người để làm gì chứ?” Phí Kiệt hạ giọng nói.

“Em muốn làm một quản lý có trách nhiệm không được sao?” Cô trừng mắt lớn tiếng nói với anh.

“Chậc chậc chậc, đã sắp 30 tuổi, ngay cả một nữ tính cũng không có, còn muốn đi hẹn hò gì chứ. Kỉ Đại Vũ có nghĩ em là gay không đó?”

“Em ở trước mặt anh ta không có như vậy.” Cô đỏ mặt, cố ý hung hăng trừng mắt liếc anh một cái.

“Hừ.” Phí Kiệt hừ lạnh một tiếng.

Cô thật chẳng ra gì, dám coi trọng Kỉ Đại Vũ, chẳng để ý đến cực phẩm trước mắt cô, đúng thật là cô gái ngu ngốc!

Hứa Ân Ân bực bội, choàng tay bồng đứa nhỏ từ tay anh. “Em không ở nhà hàng, ai chăm sóc cục cưng này?” Phí Đình nằm gọn trong lòng cô tìm tư thế thoải mái nhất, bàn tay nhỏ bé co lại, đầu tựa vào ngực cô, còn ngáp một cái.

Hứa Ân Ân thấy thế liền tươi cười, nhẹ nhàng hôn hai má của nó.

Ngực Phí Kiệt như bị kim châm, anh hy vọng hình ảnh trước mặt vĩnh viễn còn mãi, làm anh có cảm giác đây là nhà của anh, cô là vợ của anh, nó là con của anh và cô….

“Cả đống con gái xếp hàng dài dài chờ làm bảo mẫu cho anh, em lo lắng cái gì! Hay là sợ không ai lấy, muốn anh lo cho em cả đời hả?” Nói xong, anh xoay người đi ra khỏi bếp.

Hứa Ân Ân ôm chặt đứa nhỏ, nó cứ y như là bản sao lúc nhỏ của Phí Kiệt, nó ngủ yên lành trong lòng cô, bất chợt khóe mi Ân Ân đỏ ngầu, nước mắt không tự chủ mà tuôn ra.

10 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s