Mĩ Nam == Part 5.1 ==

Part 5.1

Hứa Ân Ân cảm thấy cùng Kỉ Đại Vũ dùng bữa tốt thật rất vui. Bởi vì Kỉ Đại Vũ là người tốt, lại chăm sóc cô chu đáo, mọi chuyện đều để cô làm chủ, làm cô thấy mình như là một bà hoàng. Nhưng mà lúc đang hẹn họ cùng anh, cô nhịn không được để điện thoại lên bàn, lâu lâu lái liếc mắt nhìn, sợ thình lình có người nào đó gọi cô về.

Biết rõ mình không nên như thế, nên cô trực tiếp tắt di động. Nhưng cô vẫn chưa yên tâm, Phí Kiệt và đứa nhỏ…..

Trời mới biết, cô không phải là tham công tiếc việc, mà đang lo lắng chuyện khác. Điều duy nhất hiện giờ cô có thể làm là – cố gắng không nhắc đến chuyện nhà hàng lúc đang ăn tối, hơn nữa cố gắng hỏi han công việc và cuộc sống của Kỉ Địa Vũ.

Hứa Ân Ân cảm thấy mình đã điểm đúng huyệt, bởi vậy Kỉ Đại Vũ mặt mày hớn hở, thao thao bất tuyệt.

Lúc này, hai người đang ngồi trong xe Kỉ Đại Vũ, lúc dừng đợi đèn xanh, anh quay sang hỏi cô, “Đúng rồi, anh quên hỏi em, hai người đưa đứa bé đi kiểm tra ADN chưa?”

“Buổi sáng em có đưa nó đi rồi. Mà ai ngờ mới tới cửa bệnh viện, nó đã khóc thét lên, ngay cả y tá cũng thấy tội cho nó, sau đó đề nghị em lấy dịch vị trong khoang miệng để kiểm tra thay gì là rút máu.” Nhắc đến việc rút máu, cô liền liên tưởng đến mấy ống tiêm, bỗng dưng rùng mình một cái.

“Chừng nào mới có kết quả?” Kỉ Đại Vũ nói.

“Một tuần.”

“Anh cũng có người bạn làm bên khoa xét nghiệm, anh ta nói thường người cha đưa con họ đến kiểm tra ADn, đa phần trăm phần trăm đều không phải con họ.” Kỉ Đại Vũ nghiêm trang nói.

“Ai là ba nó, người mẹ là người rõ nhất.” Hứa Ân Ân nhớ tới chuyện người phụ nữ đó sinh cho anh một đứa con, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú nhịn không được nhíu lại.

Lúc biết mang cốt nhục của Phí Kiệt, không biết cô ta cảm thấy thế nào? Nếu là cô, cô sẽ mang đứa nhỏ cao chạy xa bay đến nơi mà không ai quen biết cô, cô sẽ không tự tay bỏ cốt nhục của mình.

“Kỳ thật kiểm tra ADN hay không cũng không quan trọng, dù sao đứa nhỏ đó cũng rất giống Phí Kiệt.” Kỉ Đại Vũ nói.

“Rất giống.” Hứa Ân Ân cảm thấy đau khổ, lòng cô quặn lên từng hồi.

“Người phụ nữ của anh phải tốt số lắm.” Kỉ Đại Vũ dừng xe gần công viên nhà cô.

“Nếu không, cũng sẽ bồng đứa nhỏ tới tìm anh ta, mà anh ta lại chẳng biết mẹ nó là ai.” Hứa Ân Ân đột nhiên nhớ tới lời sư phó Bách nói với cô, đêm nay đứa nhỏ cùng Phí Kiệt và bảo mẫu đã đùa giỡn rất vui vẻ.

Môi cô mím lại, tâm trạng đột nhiên xấu đi.

Kỉ Đại Vũ ngắm cô một lúc, thật cẩn thận nói, “Nhân viên nữ nhà hàng của em chắc đều thích anh ấy.”

“Nhân viên nữ nhà hàng bình thường đều miễn dịch với anh ấy, bởi lúc anh ta nóng giận thì cứ như khủng long thời tiền sử vậy. Ở trong bếp không nói chuyện yêu đương, mà chỉ nói đến năng lực làm việc.” Chỉ có cô thôi, qua nhiêu năm vậy mà vẫn không chống lại sức hấp dẫn của anh.

Hứa Ân Ân cau mày, hận bản thân mình vô dụng.

“Anh cũng cho rằng em không giống những cô gái khác, cho nên….” Kỉ Đại Vũ ngừng nói, ho nhẹ hai tiếng, nhìn cô.

Trời ạ, anh muốn tỏ tình sao? Cô vừa rồi không nghe lầm chứ? Hứa Ân Ân vội vàng ngồi nghiêm chỉnh, chờ đợi anh nói cái gì.

“Em đồng ý làm bạn gái anh không?” Kỉ Đại Vũ cầm tay cô.

Hứa Ân Ân cảm giác tay anh khẩn trương đổ mồ hôi, hai cô cũng đứng ngồi không yên.

“Cái kia……” Hứa Ân Ân không biết nói sao, giả bộ vén tóc rút tay về.

Kỉ Đại Vũ nhìn hành động của cô, vẻ mặt thất vọng tràn trề.

“Nếu anh không ngại ngày nghỉ em phải làm việc thâu đêm suốt sáng, em rất muốn trở thành bạn gái anh.” Cô lớn tiếng nói.

“Anh hoàn toàn không ngại.” Kỉ Đại Vũ mừng rỡ, kích động lại cầm tay cô.

Lúc này, Hứa Ân Ân để anh nắm chừng vài ba giây rồi vội rút tay lại.

Thảm! Cô có phải đã lâu không quen bạn trai, nên có chút hồi hộp?

“À…. Cuối tuần này em mời anh đi xem phim, để bù cho tối nay anh mời em ăn tối.” Hứa Ân Ân vội vàng tươi cười nói.

“Được.” Kỉ Đại Vũ dùng sức gật đầu.

Bên trong xe lại im ắng, hai người bốn mắt nhìn nhau đến nỗi mất tự nhiên, cuối cùng — hai người đều nhịn không được bật cười.

“Ân Ân, anh…..”

Hứa Ân Ân thấy anh chòm người về phía trước, biết rõ anh định làm gì, cô vội vàng bước xuống xe, vẫy tay.

“Chúng ta gặp nhau sau nhé, bye bye.”

Trờ ạ, xem cô sợ đến chạy trối chết, may là nãy cô đáp đồng ý làm bạn gái Kỉ Đại Vũ, nếu không anh nhất định nghĩ cô chán ghét anh.

Hứa Ân Ân bước đến bậc tam cấp, nhìn đồng hồ — mười một giờ. Không biết đứa nhỏ thế nào rồi ?

Hứa Ân Ân ngẩng đầu nhìn sang nhà Phí Kiệt còn sáng đèn, không tự chủ được lấy chìa khóa nhà anh trong túi cô ra. Cô không phải muốn đột kích kiểm tra, chỉ muốn xem đứa nhỏ có ổn không, tuyệt đối không có động cơ mờ ám nào.

Được rồi, cô đối với bảo mẫu của Phí Kiệt có chút “tò mò”, thật sự là như thế thôi !

8 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s