Mĩ Nam == Part 5.2 ==

Part 5.2

Mười một giờ đúng, Hứa Ân Ân cô gái kia còn chưa về nữa. Phí Kiệt ngồi ở phòng khách, phụng phịu trừng mắt coi phim hài trên TV.

Cô sẽ không lần đầu tiên hẹn họ mà cùng người ta qua đêm chứ ?

Nếu cô mà ngốc đến như vậy, anh đành phải gọi điện thoại bảo cô về nhà. Dù sao anh cũng muốn lúc chú Hứa về nước, Ân Ân lại xảy ra chuyện. Ai nấy đều biết lúc chú Hứa ở nước ngoài, anh là người chăm lo cho Ân Ân.

“Kiệt, anh chẳng quan tâm người ta.” Y tá Phương Lâm mặc quần đùi ngắn cũn cỡ trực tiếp ngồi lên người anh.

“Cô muốn làm gãy chân tôi sao ?” Phí Kiệt lạnh lùng nhìn bạn của em họ của sư phó Ngải Tâm.

Phương Lâm õng ẹo trên người Phí Kiệt, nũng nịu nói, “Anh quá đáng nha ! Người ta cao 1m70, 51 kg, ai cũng bảo em có dáng người của siêu mẫu.”

Lúc trước ở nhà hàng đã gặp qua anh hai lần, cô sớm ái mộ anh từ lâu. Hôm nay đương nhiên phải tận dụng cơ hội, làm cho anh trở thành người đàn ông của cô.

“Tôi đây không quan tâm cô bao nhiêu kg, tóm lại, cô nói nhỏ cho tôi, đứa nhỏ khó lắm mới chịu ngủ.” Anh hạ giọng, hung thần ác sát uy hiếp nói, “Cô nếu không có việc gì làm, có thể đi được rồi, tôi sẽ tính cho cô tiền lương của 12 tiếng.”

“Lợi dụng người ta xong, là đuổi người hay sao ?” Phương Lâm bĩu môi nói.

“Cô cũng có giá trị lợi dụng ?” Phí Kiệt trừng mắt nhìn mặt cô trang điểm đậm lè y như lên sân khấu hát tuồng, “Đứa nhỏ lúc ở nhà bếp đã khóc ròng rã 2 tiếng đồng hồ. Cô không quên việc này chứ ?”

Phương Lâm môi đỏ mọng mím lại, nhún vai nói, “Đứa nhỏ không có mẹ bên cạnh nên cảm thấy không an toàn.”

“Thôi đi, quản lý nhà hàng của tôi cũng chăm sóc nó, nhưng nó cũng chẳng có khóc như vậy. Tôi còn nghĩ cô là y tá, đối việc chăm sóc đứa nhỏ thì cô sẽ rất chuyên nghiệp.”

Kỳ thật…. Em cũng chuyên nghiệp lắm, anh muốn thử xem không ?” Phương Lâm nhìn anh đầy mị hoặc, đem nửa người áp sát vào Phí Kiệt.

“Tôi không có hứng thú làm mấy chuyện này trước mặt đứa nhỏ, cô làm đủ trò rồi đó.” Phí Kiệt đẩy cô ta, lấy tiền từ bóp ra đưa cô, “Tốt lắm, phí bảo mẫu 5000, cô có thể đi rồi.”

“Em không cần tiền, em muốn anh ! ” Phương Lâm cúi người, để anh nhìn rõ ngực mình cùng từng đường cong thon thả của mình.

“Cô trị đáng giá 5000.” Phí Kiệt ngay cả xem cũng lười xem, mấy loại con gái này anh chưa từng thấy sao ? Đường cong, dáng người thế này anh đã nhìn đến miễn dịch.

“Vậy cho em hôn một cái, coi như là phí bảo mẫu đêm nay.” Phương Lâm ôm chầm cổ Phí Kiệt không chịu buông.

“Tùy cô.” Năm ngàn này anh có thể quyên vào từ thiên, bằng không mời mọi người ăn cơm no nên, cũng không có gì lỗ cả.

Phí Kiệt kéo ót Phương Lâm, cho cô hôn một cái.

“Có thể đi.” Anh để một giây rồi đẩy cô ra.

“Không đủ.” Phương Lâm nhanh hôn anh, không muốn buông tay.

Phí Kiệt nghe ngoài cửa có cửa đang mởn khóa, anh nhíu mày, nắm chặt vai Phươg Lâm mà đẩy cô ra.

“Cô thôi đi.”

Phương Lâm dùng sức toàn thân, sống chết hôn anh.

Phí Kiệt giận trừng đôi mắt đen cùng Hứa Ân Ân bốn mắt nhìn nhau.

Hứa Ân Ân sắc mặt thoáng chốc tái mét, xoat ngươi đi ra ngoài.

Ta spoil nhé các nàng 😀

” Phí Kiệt ôm cô vào lòng, bỗng nhiên cúi đầu hôn môi cô. Hứa Ân Ân cứng đờ, tay đẩy vai anh ra. Anh nắm chặt gáy cô, tiếp tục hôn môi cô, chẳng quan tâm cô kháng cự, đôi mắt đen anh nhắm lại, cảm giác tiếp xúc với môi cô thật tuyệt.

Chết tiệt ! Hứa Ân Ân bắt đầu mềm hóa, thả mình theo nụ hôn của anh, cảm giác thật ôn nhu thoải mái, làm cho người  ta cứ muốn hôn mãi, không muốn ngừng lại. “

Advertisements

13 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s