Mĩ Nam == Part 5.4 ==

Part 5.4

Phí Kiệt sợ làm đứa nhỏ thức, kéo Ân Ân vào trong phòng, thấy cô cứ cúi đầu biết nhận lỗi, giọng nói anh nhỏ nhẹ phần nào.

“Một người con gái chưa lập gia đình mà đi chơi đến tối mịt mới về, bộ em định không lấy ai ngoài Kỉ Đại Vũ sao ?” Anh buông cô ra, khoanh tay trước ngực, miệng không ngừng cằn nhằn.

“Tại sao chỉ có anh mới có thể đi chơi về trễ, còn người khác thì không được chứ !” Hứa Ân Ân bị anh cằn nhằn đến nhức cả lỗ tai, nhịn không được nữa, cô ngẩng đầu cãi lại, “Chính anh cũng ở phòng khách cùng người ta làm xằng làm bậy, còn dám kêu em về nhà sớm hay sao ?”

“Anh là bị cưỡng hôn !” Phí Kiệt trừng mắt nhìn Ân Ân, khuôn mặt tuấn mỹ giờ đột nhiên lại hốt hoảng, “Em em em…. Khóc cái khỉ gió gì !”

“Em không có khóc.” Hứa Ân Ân hoảng loạn lau đi nước mắt.

Sao cô lại yếu đuối vậy, sao lại khóc vì anh !

Tuy rằng cô cố nói với bản thân đừng yêu anh quá nhiều, nhưng mười năm không phải là thời gian ngắn, cô không thể nào nói buông là buông được liền.

“Được được, em không khóc, là mắt anh có vấn đề.” Phí Kiệt nâng cằm cô lên, đôi mắt đen nhìn chòng chọc với mặt cô, đôi mắt đột nhiên lóe lên tức giận, “Mẹ nó, có phải Kỉ Đại Vũ đánh em không ?”

Cô dùng sức lắc đầu.

“Chết tiệt, hay là anh ta cầu hôn em, em vui quá nên khóc ?” Phí Kiệt hít một hơi thật sâu, sắc mặt xanh mét trừng trừng nhìn đôi mắt đỏ hoe của Ân Ân.

“Làm gì có.” Hứa Ân Ân nói xong liền nhích người qua một bên, cô không muốn quá thân mật với anh, nếu không cô lại sẽ yếu đuối, không dám rời bỏ anh, “Anh quản em nhiều vậy làm gì ? Anh có thời giản quản em, sao không lo mà đi tìm mẹ của Phí Đình đi. Không phải anh nói đi tìm Lý Thất Ngôn để lấy đoạn băng ghi hình ở cửa sau sao ?”

Phí Kiệt thấy cô tìm cách trốn anh, lại còn chìa ra bộ mặt dửng dưng, cơn giận lại tăng thêm, trực tiếp ôm chặt thắt lưng Ân Ân, đem cô nằm gọn trong người mình.

“Anh đã hỏi rồi, Thất Ngôn nói camera ở cửa sau đã bị hư nửa tháng nay rồi. Anh cũng đi hỏi hết những người ở quán ăn lân cận, xem hỏi có thấy người phụ nữ khả nghi nào ẵm đứa nhỏ không. Nhưng mà chẳng ai biết gì hết !” Trời ạ, cơ thể Ân Ân thật mềm mại, anh cứ muốn ôm cô thế này mãi.

Mặt Phí Kiệt không cần kề sát mặt cô vậy chứ ! Hàng lông mi dài đáng ghét của anh đang đâm vào mặt cô ! Anh có nghe tiếng tim cô đập loạn nhịp không ? Hứa Ân Ân cúi đầu nhìn chằm chằm ngực đang đập phập phồng của mình.

“Dù sao đi nữa, anh cũng phải nhanh chóng tìm được mẹ của đứa nhỏ.” Cô cúi đầu thì thào nói, cô sợ rằng chỉ một phút đồng hồ nữa cơ thể cô sẽ tan chảy trong vòng tay ấm áp này của Phí Kiệt.

“Anh đã tìm người điều tra nơi đăng ký khai sanh, xem có thể tìm được mẹ nó không.”

“Tìm giấy tờ khai sanh, không phải là đi báo cảnh sát sao ? Cảnh sát sẽ giữ đứa nhỏ sao ? Có phải nếu như không tìm được mẹ nó, thì họ sẽ giao nó cho hội phúc lợi xã hộ ?” Cô xoay người kéo Phí Kiệt, khuôn  mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng nhìn anh.

“Anh không có ngu như vậy ! Anh thuê thám tử tư.” Nhìn vẻ mặt lo lắng quan tâm đứa nhỏ của Ân Ân, sắc mặt anh mới giãn ra một tí, thuận tay vuốt những sợi tóc đang lòa xòa trước mặt cô ra phía sau.

Cơ thể Ân Ân run lên, bỗng dưng đưa tay đẩy tay anh ra, giọng nói cùng phản xạ đột nhiên mạnh mẽ lên.

“Làm gì thì làm, anh mau chóng tìm được mẹ của đứa nhỏ đi !”

“Em gấp cái gì ! Giờ đã có Kỉ Đại Vũ, liền vội vã tống khứ đứa nhỏ đi, không quan tâm anh nữa, đúng không ?” Phí Kiệt bước tới gần cô, lửa giận của anh đang cháy rất dữ dội. Chết tiệt !

Hứa Ân Ân nhìn đôi mắt đen cùng khuôn mặt hoàn mỹ của anh, cô liền nắm chặt tay, cố gắng nói với bản thân không được tơ tưởng gì đến anh nữa.

“Anh hung dữ cái gì ? Chuyện anh không liên quan tới em!”

“Chuyện của anh không liên quan tới em? Em nói cái quái gì vậy? Từ đó đến giờ mọi chuyện của anh đều do em lo, chuyện của anh, em nhất định phải quan tâm!” Anh nắm chặt hai vai Ân Ân, tức giận rống lên.

“Chúng ta chỉ là quan hệ đối tác.” Cô cố ý không kiên nhẫn nói, lần nữa hất tay anh ra, “Từ nay về sau em sẽ cố gắng dùng thái độ làm việc với anh, nói càng ít càng tốt, anh đã vừa lòng chưa ? Anh có thể buông em ra rồi chứ ?”

“Quan hệ đối tác ?” Phí Kiệt ôm cô vào lòng, bỗng nhiên cúi đầu hôn môi cô.

Hứa Ân Ân cứng đờ, tay đẩy vai anh ra. Anh nắm chặt gáy cô, tiếp tục hôn môi cô, chẳng quan tâm cô kháng cự, đôi mắt đen của anh nhắm lại, cảm giác tiếp xúc với môi cô thật tuyệt.

Chết tiệt ! Phí Kiệt hôn cũng giống anh vậy, nhiệt liệt cuồng vọng làm người ta không thể nào dứt ra được.

Hứa Ân Ân dần dần nhắm mặt lại, vòng tay ôm lấy lưng Phí Kiệt, thả mình theo nụ hôn của anh, cơ thể cô lúc này cứ như lâng lâng trên mây, cảm giác thật ôn nhu thoải mái. Cô cứ muốn hôn mãi, không muốn ngừng lại.

Nụ hôn của anh cứ như thuốc phiện, làm người ta muốn bỏ cũng không được, muống ngừng cũng không xong, khó trách những người bạn gái của anh cứ quấn lấy anh….

Phí Kiệt thấy cô không còn kháng cự nữa, anh tách môi cô, đưa lưỡi mình quyện lấy lưỡi của Ân Ân.

34 Comments

  1. chị vẫn đang đi công tác à? mệt thế mà vẫn chăm chỉ edit thế. cám ơn chị nhé. công nhận vất vả thế mà lại bị mang truyện sang nơi khác. tức thật.

  2. Không ngờ đó nha ta cứ nghĩ là nàng còn đi học chứ! Không ngờ đã đi làm rùi! Vậy là lớn hơn ta rùi! Vừa đi làm làm vừa phải edit truyện, nàng thật vất vả! Thật cám ơn nàng! Cố lên nàng ơi!

  3. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s