Mĩ Nam == Part 6.4 ==

Part 6.4

Thực khách cũng đã dùng bữa xong, Hứa Ân Ân biết thời điểm bận rộn nhất đã qua, đầu óc cô giờ đã không còn căng thẳng, cả người nhẹ nhõm hẳn đi.

Cô đi vào toilet soi gương trang điểm lại, thuận tiện kiểm tra toilet một tí. Nhìn bồn rửa tay không có giấy lau tay, cô kêu nhân viên vệ sinh tới, dặn dò cô tay cứ mỗi nửa tiếng phải vào đây kiểm tra một lần. Thấy nhân viên vệ sinh đã thay giấy, Hứa Ân Ân mới trở về văn phòng.

“Chị Ân Ân, buổi tối em mượn xe chị được không ?” Nhị trù Tiếu Sa đi đến trước mặt cô, hỏi nhỏ.

Ở Philadelphia, công việc ngập đầu ngập cổ, ai nấy đều làm việc muốn tắc thở, nhưng mà lại được hưởng đãi ngộ rất đặc biệt – Hứa Ân Ân coi bọn họ như người một nhà, việc lớn việc nhỏ nếu như cô có thể giúp được, cô nhất định sẽ giúp.

“Được, nhưng không được lái xe khi say rượu, tốc độ không được vượt qua 100.” Hứa Ân Ân gật đầu dặn dò.

“Em biết, em biết.” Tiếu Sa Sa vội gật ra vẻ hiểu ý. Tiểu Sa tin chắc Hứa Ân Ân có thiên lý nhãn, nếu không thì chiếc xe chắc chắn có gắn camera. Nếu không thì sao mỗi lần Tiểu Sa phạm sai lầm, Ân Ân đều biết cả, còn phạt không cho hắn mượn xe trong một thời gian dài.

“Phí Kiệt kêu em viết thực đơn mới, em đã viết chưa ?” Cô hỏi.

“Em cũng nghĩ ra vài món rồi, nhưng lại thấy quá tầm thường, tối nay đi ăn thịt nướng, chắc đầu óc sẽ minh mẩn hơn, không chừng còn nghĩ ra món nào đó đặc sắc.” Tiểu Sa đột nhiên hạ giọng, kề sát Hứa Ân Ân hỏi, “Phí lão đại hôm nay hình như rất vui ?”

“Sao ?”

“Cả buổi tối anh ấy vừa nấu ăn vừa huýt sáo, làm tụi em sợ muốn chết. Còn nữa, nhân viên mới làm hỏng cả nước sốt, thế mà anh ấy cũng chẳng tức giận.”

“Quả thật không bình thường.” Hứa Ân Ân kinh ngạc tròn to hai mắt.

Lần trước Tiếu Sa làm hỏng nước sốt, làm cho 5 món ăn không thể nào đem ra cho thực khách, Phí Kiệt không nói lời nào, sắc mặt tối sầm, anh cầm lấy dao nĩa, trực tiếp ăn hết mấy món bị hư đó, làm mọi người sợ tới mức á khẩu.

Không ai được phạm sai lầm trong phòng bếp của Phí Kiệt.

“Có thể do đứa nhỏ nên tâm trạng anh ta mới tốt như vậy, dù sao cũng đã làm ba rồi, mà đứa nhỏ lại rất dễ thương.” Hứa Ân Ân nói.

“Đứa nhỏ kia siêu dễ thương. Mọi người hôm nay đều đi làm rất sớm chỉ vì muốn chơi đùa cùng nó thôi.”

“Cho dù có thương yêu đứa nhỏ thế nào, nhưng nhớ rõ phải dùng bao cao su, các người còn chưa kết hôn, đừng có làm chuyện gì bậy bạ mà làm cha mẹ phải lo lắng.” Hứa Ân Ân nhìn sắc mặt Tiểu Sa thay đổi vì bị đoán trúng tim đen, nhịn không được cười ra tiếng, “Cầm chìa khóa đi, gửi lời chào bạn gái em dùm chị.”

Hứa Ân Ân đứng dậy, đi vào gian phòng phía trong.

Mỗi bước đi lại làm lòng cô thêm rối bời.

Cô đã từng muốn buông tay, không muốn nghĩ đến Phí Kiệt nữa, nhưng cứ mỗi lần anh trở nên thân thiết với cô, lòng cô lại lay động. Ân Ân hít sau một hơi, đẩy cửa gian phòng ra —

Phí Kiệt ngồi ở ghế sofa, chân dài gác ở trên bàn, Phí Đình đang ngủ say sưa trong nôi.

“Xong việc rồi à?” Phí Kiệt uể oải hỏi, mắt cứ nhìn chòng chọc vào cô.

“Có gì thì nói đi, em còn phải gọi cho Kỉ Đại Vũ để hẹn anh ấy đi coi phim.” Hứa Ân Ân đóng cửa lại, đứng cách xa Phí Kiệt.

Phí Kiệt nheo mắt lại, ngồi thẳng lên, ngoắc ngoắc ngón tay bảo cô đến gần anh.

Anh không phải đế vương, cô cũng không phải phi tử của anh, mà nhìn bộ dáng bây giờ của anh giống như là đang tuyển phi để hưởng thụ đêm xuân vậy.

“Em không phải con chó nhỏ của anh.” Hứa Ân Ân đứng tại chỗ, hy vọng hai tai mình không đỏ lên.

“Nhà hàng này một nửa cổ phần là của chú Hứa, một nửa là của anh, cho nên, Hứa Ân Ân—–” Anh cố ý hạ giọng, chậm rãi nói, “Lại đây.”

Hứa Ân Ân vẫn đứng bất động, chẳng thèm đi đến chỗ anh.

Phí Kiệt đứng dậy, bước đến trước mặt Ân Ân, đẩy cô sát vào tường, hai tay anh chống lên tường bao quanh người cô.

“Em và Kỉ Đại Vũ không xứng đôi.” Phí Kiệt kề sát má phải hồng phấn của cô mà nói, hơi thở anh phả từng hơi lên da thịt cô.

“Đây là chuyện anh muốn nói?” Cơ thể cô run lên vì cái nhìn nồng ấm của Phí Kiệt, cô cố gắng giả bộ thờ ơ nói chuyện với anh.

“Không.”

Hứa Ân Ân nhìn đôi mắt đẹp biết cười của anh, tim cô đập loạn xạ cả lên.

“Anh muốn nói là—- Anh xứng với em hơn là Kỉ Đại Vũ.”

Hứa Ân Ân trợn to mắt, nhất thời cô cảm thấy khó thở.

“Điều này không có gì buồn cười hết.” Giọng nói Ân Ân run sợ.

“Bởi vì nó chẳng buồn cười tí nào.” Vừa nói xong, Phí Kiệt liền cúi đầu hôn môi cô.

Ân Ân phản ứng không kịp, chỉ biết mở to hai mắt nhìn Phí Kiệt. Hai chân cô mềm nhũn, anh ôm chặt gáy cô, càng hôn cuồng nhiệt hơn.

Phí Kiệt không cam lòng rời khỏi môi cô, anh thề đây là lần đầu tiền anh quyến luyến môi một người con gái như vậy.

“Anh nói thật, chúng ta yêu nhau đi.” Anh nhẹ nhàng nói bên tai cô.

14 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s