Mĩ Nam == Part 6.5 ==

Part 6.5

Hứa Ân Ân không nói được gì, ngây ngốc nhìn Phí Kiệt.

“Anh nhớ lần đầu tiên anh đến nhà em, em cũng mở to hai mắt mà nhìn anh giống như bây giờ.”

Bởi vì lúc ấy cô suy naghĩ, sao lại có người đàn ông đẹp trai như vậy.

Hứa Ân Ân ôm ngực, tim đập thình thịch như muốn rớt ra ngoài. Phí Kiệt tươi cười nhìn cô, ôm cô đi đến sofa.

“Em không phải con nít, sao phải ngồi trên đùi anh?” Hứa Ân Ân hít sâu một hơi, nhảy khỏi đùi anh mà ngồi chỗ kế bên.

Mà ai ngờ hành động này của cô lại hoàn toàn sai lầm ! Cô ngồi gần tay ghế sofa, Phí Kiệt nhích lại ngồi sát bên cô, làm cô không chạy đi đâu được.

“Em có biết cái gì gọi là tán tỉnh không?” Phí Kiệt vén vài sợi tóc của cô đưa lên môi mình.

“Ai cho anh tán tỉnh em?”

“Bởi vì anh muốn quen với em.” Phí Kiệt vẻ mặt vô tội rất thản nhiên nhìn cô.

Hứa Ân Ân cứng họng, đôi mắt kinh ngạc càng mở to hơn.

“Nhưng anh…. Anh là người đàn ông không bao giờ thích hợp để yêu đương.”

Ánh mắt Phí Kiệt nheo lại tức giận, vẻ mặt thoạt nhìn như muốn tìm người đánh nhau. “Ý em là Kỉ Đại Vụ thích hợp hơn anh sao?” Anh nghiến răng nghiến lợi nói, cứ y như là sắp nhào ra cửa tính sổ với ai vậy.

Cô nhìn gương mặt kích động của Phí Kiệt, trong đầu chỉ hiện lên một chữ — ghen.

“Em không quen anh, thì làm sao biết anh thích hợp hơn Kỉ Đại Vũ hay không? Anh nghĩ anh hấp dẫn em hơn là tên Kỉ Đại Vũ kia.” Đôi mắt sáng của anh nhìn chằm chằm Ân Ân.

Cô mím môi, bất đắc dĩ nói, “Thì sao? Có người phụ nào mà không bị anh hấp dẫn chứ.”

“Anh hấp dẫn em bao lâu rồi?” Đôi mắt anh đột nhiên ấm áp, kéo cô đến trước mặt mình.

“Này không phải điều quan trọng.” Hứa Ân Ân giả bộ trừng mắt nhìn anh, “Quan trọng là – anh dựa vào cái gì mà muốn quen với em? Anh không quen người phụ nữ nào quá 1 tháng.”

“Em sai rồi, anh chưa từng chính thức quen với người phụ nữ nào, chỉ là họ tình nguyện đến với anh thôi.” Anh nói.

“Vậy anh có biết cái gì gọi là quen nhau không? Còn nữa, anh có biết khi quen nhau, quan hệ lâu dài là điều kiện tiên quyết, lấy kết hôn làm mục tiêu không?” Ánh mắt cô nheo lại, chỉ kém một chút là chưa rống to với anh.

“Có nghiêm trọng vậy không?” Anh nhướng mày, vẻ mặt nhưng lại rất thoải mái.

“Đúng vậy.” Cô gật đầu thật mạnh, “Cho nên, em biết chắc anh không làm được điều đó. Anh hiện tại cả chuyện đứa nhỏ cũng không giải quyết được, có tư cách gì nói chuyện tình cảm chứ.”

“Hai chuyện này có liên quan gì với nhau?”

“Cho dù Phí Đình là đứa nhỏ đáng yêu nhất thế giới, nhưng mà người phụ nữ đã từng quan hệ với mình, kể cả nhớ anh cũng không nhớ cô ta là ai nữa.”

“Cho nên….” Phí Kiệt sờ sờ má cô, thấp giọng hỏi, “Cho dù anh không phải là ba Phí Đình, cũng không nhớ rõ mẹ nó là ai, em vẫn để bụng chuyện này sao?”

“Em….” Cái cô để bụng là vì sao cô không phải là người sinh đứa nhỏ cho anh.

Hứa Ân Ân nghiêng đầu nhìn Phí Đình đang ngủ say sưa trong nôi, đột nhiên đầu óc trở nên minh mẫn, lớn tiếng nói, “Đừng có đổ mọi chuyện lên người em! Em không có nói sẽ quen với anh.”

“Nhưng mà anh chấp nhận mối quan quan hệ lâu dài, nếu em muốn, chúng ta sẽ kết hôn.” Phí Kiệt kề sát mặt Ân Ân, miệng tươi cười nhìn cô.

Hứa Ân Ân bỗng nhiên quay đầu trừng mắt nhìn vẻ mặt tự tin của anh, lúc này cô rốt cuộc tìm được vấn đề mấu chốt, “Anh điên rồi!” Cô trịnh trọng tuyên bố.

 “Không, anh đang rất tỉnh táo chờ em trả lời anh, em có đồng ý quen với anh không?” Anh chà bàn tay vào quần, vì khẩn trương mà đổ cả mồ hôi tay.

“Không.”

“Vì sao? Bởi vì em đã đồng ý với Kỉ Đại Vũ, nên không đồng ý quen anh hả? Chả lẽ chuyện mẹ của đứa nhỏ em không thể bỏ qua sao?” Anh bực bội nói, nhưng vẻ mặt vẫn chờ mong nhìn cô.

Hứa Ân Ân á khẩu không trả lời được, cô có cảm giác bản thân mua dây buộc mình.

“Tất cả đều không phải, vì chúng là là người thân của nhau.”

“Nếu chúng ta kết hôn, chúng ta còn sẽ thân hơn nữa.” Anh thản nhiên nhắc lại vấn đề.

Hứa Ân Ân không quen nhìn anh đắc ý ngạo mạn như thế, cô cố ý “hứ” một tiếng khiêu khích anh, “Người phụ nữ nào mà đầu óc bình thường cũng sẽ chọn Kỉ Đại Vũ.”

Mặt Phí Kiệt biến sắc, hai mắt nheo lại, khó chịu vì bị cô xem thường, “Tùy em.”

Hứa Ân Ân nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh giờ xụ xuống một đống vì bị cự tuyệt, nhưng cô không còn cách nào, bởi vì anh nhất thời hứng thú mà muốn quen cô, cô không muốn vì vậy mà phá hủy mối quan hệ thân thiết nhiều năm của hai người.

Cô xoay người đứng lên, nhẹ giọng nói, “Ai tin anh đột nhiên thích em!”

“Không có đột nhiên thích, mà là đột nhiên thông suốt, thì ra anh đối với em chính là tình yêu nam nữ.”

Giọng nói Phí Kiệt vang lên phía sau lưng cô. Cả người Hứa Ân Ân run lên, nhưng vẫn tiếp tục đi về phía trước. Cô nhất định là đang nằm mơ, nếu không anh sẽ không nói những lời này với cô.

Cô giống như xác ướp đi ra khỏi văn phòng, dùng sức nhéo đùi mình.

“Đau.” Cô đau đến nhảy dựng lên, xoa xoa chỗ bị mình nhéo.

“Ha ha ha.” Giọng cười to của Phí Kiệt truyền ra từ trong phòng.

Hứa Ân Ân quay đầu nhìn lại, mới phát hiện lúc nãy ra khỏi văn phòng, cô quên đóng cửa. Ân Ân đỏ mặt, chạy như điên xuống lầu.

Trời a, cả thế giới này như đang đả lộn! Phí Kiệt tài giỏi hơn người, không ai bì kịp, uống say hay làm nũng, khát vọng mái ấm gia đình, ông chủ lạnh lùng, thế mà lại nói — Anh thích cô!

Hứa Ân Ân dám chắc nếu không phải anh điên thì người điên chính là cô!

12 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s