Mĩ Nam == Part 7.1 ==

Part 7.1

Buổi tối, Hứa Ân Ân ở nhà Phí Kiệt dỗ Phí Đình ngủ, sau đó cô liền khóa cửa phòng, mặc cho Phí Kiệt điên cuồng gọi di động cho cô, cô cũng không thèm để ý đến anh.

Nhưng mà việc nhỏ này sẽ không thể nào làm Phí Kiệt chùn bước.

Lúc anh ở Pháp học nấu ăn, một ngày phải làm 18 tiếng đồng hồ, mỗi ngày gọt mấy trăm quả khoai tây, phải đạp xe đạp 1 tiếng đến chỗ làm. Vì muốn thành thạo tiếng Pháp, để nhân viên nhà bếp không khinh thường mình, ngoài thời gian làm việc tại phòng bếp, còn lại anh đều dùng để đọc sách. Nhưng anh vẫn vượt qua được thôi.

“Hiện tại có gì đâu mà khổ, so với lúc đó còn khổ hơn. Đúng không?” Buổi sáng 7h, Phí Kiệt đứng ở phòng bếp, quay đầu nhìn tiểu quỷ kia mà nói.

Tiểu quỷ kia đang cầm quả táo vừa cạp vưaà nhìn anh cười ngây ngô. Hôm nay mới sáng sớm, anh tìm thợ mở khóa đến mở cửa, chuồn êm vào phòng ẵm đứa nhỏ ra phòng khách, hy vọng Ân Ân có thể ngủ thêm một chút. Anh dám cá, cô tối hôm qua nhất định không ngủ được.

Dùng cà rốt khắc ra hình lưới cũng không làm khó được anh, thay tã đương nhiên cũng là việc nhỏ.

“Phí Đình! Phí Đình!” Hứa Ân Ân không mang dép lê, tóc lõa xõa chạy vọt vào phòng bếp, “Phí Kiệt, không thấy Phí Đình đâu hết!”

“Mẹ mẹ mẹ… dì dì dì…” Phí Đình vui vẻ vung vẩy hai tay, nhìn y như thiên sứ vậy.

“Thì ra con ở trong này!” Cô ôm chặt đứa nhỏ, ngửi mùi vị sữa non trên người đưa 1nhỏ.

“Làm sao vậy?” Phí Kiệt đi đến bên cô, vuốt đầu trấn an cô.

“Em mơ thấy nó bị người ta mang đi, sau đó tỉnh lại thì lại không thấy nó đâu cả, làm em sợ muốn chết.”

“Anh nghĩ để em ngủ thêm chút nữa, sợ nó làm em thức.”

Phí Kiệt ôm đứa nhỏ để trên ghế ngồi, sau đó anh ngẩng đầu nhìn chiếc áo sơmi dài cùng đôi chân thon dài của cô, cũng phóng tầm mắt nhìn cả người Ân Ân, ánh mắt vô cùng mờ ám, đầy vẻ háo sắc.

Hứa Ân Ân đột nhiên nhớ tới mình không có mặc nội y, cô lập tức lấy tay che ngực, hơn nữa mặt còn đỏ rần rần.

“Bộ dáng hiện giờ của em rất quyến rũ và hấp dẫn.” Anh vừa cười vừa nói.

 Hứa Ân Ân cảm thấy luật pháp nên bổ sung thêm quy định bằng văn bản, đàn ông đẹp trai mặc tạp dề không được phép mỉm cười với con gái.

“Vậy anh cứ từ từ nghĩ, em muốn ngủ tiếp.”

“Anh đã làm bữa sáng.” Phí Kiệt thấy cô định quay đi liền hô to.

“Em còn mơ thấy anh nói, vì đứa nhỏ nên mới tiếp cận em.” Cô đứng tại chỗ, cũng không quay đầu lại nói.

“Em nói cái gì?” Phí Kiệt hét lớn một tiếng, ánh mắt phẫn nỗ nhìn cô.

“Anh thẹn quá thành giận sao?” Cô không dám quay đầu, chỉ dám đứng tại chỗ.

“Thẹn quá thành giận cái con khỉ! Anh nếu muốn tìm người chăm sóc đứa nhỏ, không thể tự bỏ tiền kiếm bảo mẫu sao?” Phí Kiệt thét gào đằng sau, ánh mắt càng thêm âm trầm chờ cô trả lời.

“Ai biểu anh lại thổ lộ lúc không thích hợp chứ.” Cô nói

“Em không muốn quen với anh thì nói đi, cần chi phải tìm một đống lý do.” Phí Kiệt quăng tạp dề lên bàn ăn.

“Xấu tính lại hay nổi nóng, anh như vậy thì làm sao mà quen với ai được.” Cô quay đầu vừa vặn nhìn thấy Phí Kiệt nổi trận lôi đình quăng tạp dề.

“Anh không thiếu phụ nữ! Em còn đứng đó làm gì, sao không đi gọi điện cho Kỉ Đại Vũ, muốn quen nhau yêu nhau hay kết hôn thì tùy em. Chúng ta từ  nay về sau cứ duy trì quan hệ cộng sự, em vừa lòng chưa?” Anh đã hạ mình thổ lộ với cô, kết quả còn bị cô nghi ngờ nữa.

Anh đời này ghét nhất bị người khác nghi ngờ!

“Ô ô…” Phí Đình cầm quả táo trong tay, đôi mắt to tròn đang ngấn nước.

“Khóc cái gì? Nên khóc là tao nè!” Phí Kiệt trừng mắt nhìn đứa nhỏ.

Phí Đình oa một tiếng khóc lớn, hơn nữa mặt lại đỏ lên, cứ thút thít cái mũi không ngừng. Hứa Ân Ân chạy vọt vào phòng bếp, ôm lấy Phí Đình.

Phí Đình ôm cổ Ân Ân, đôi mắt to vô tội chờ mong nhìn cô, nước mắt cứ rơi xuống, khóc đến nỗi cô cảm thấy thương.

“Người nên an ủi lại không an ủi! Nó còn nhỏ thì phải được an ủi hả?” Phí Kiệt hai tay khoanh trước ngực khó chịu nhìn hai người bọn họ một lớn một nhỏ thân thân thương thương.

Reng reng reng….

Phí Kiệt giả bộ không nghe tiếng chuông.

“Đi nghe điện thoại.” Hứa Ân Ân cau mày gọi anh.

Phí Kiệt ấn nút pha café, cố ý quay lưng về phía hai người.

Reng reng reng reng reng reng….

“Nghe điện thoại, nếu không em sẽ không nói chuyện với anh.” Hứa Ân Ân đi đến cạnh Phí Kiệt, đá vào chân anh.

Phí Kiệt trừng mắt nhìn cô, hai mắt nheo lại, không tình nguyên đi ra phòng khách nghe điện thoại.

“Alo, có gì nói mau.” Anh thô lỗ trả lời điện thoại, vừa nói xong, sắc mặt lập tức thay đổi, cả người nháy mắt đứng nghiêm vững vàng, “Chú Hứa !”

Ba cô sao lại gọi điện ? Hứa Ân Ân đi ra phòng khách, thấy Phí Kiệt nhíu mày nghe điện thoại.

Cô đã kể gần hết mọi chuyện cho ba cô nghe. Hứa Ân Ân dỗ dành đứa nhỏ, một bên cắn môi bất an.

Advertisements

7 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s