Phóng Vương gia == Chương 25 ==

Chương 25 : Tuyển tú nữ

Hắn không đi xem Ngư Ấu Trần thế nào, đến đây làm gì ?

Như biết được nghi hoặc trong lòng Quân Vô Nặc, Vân Khởi mở miệng nói trước, “Ta không phải tới tìm ngươi.” Nói xong, hắn liếc mắt nhìn gian phòng

Hắn không đi xem Ngư Ấu Trần thế nào, đến đây làm gì ?

Như biết được nghi hoặc trong lòng Quân Vô Nặc, Vân Khởi mở miệng nói trước, “Ta không phải tới tìm ngươi.” Nói xong, hắn liếc mắt nhìn gian phòng bên cạnh, sau đó lại nhìn Quân Vô Nặc, “Từ hôm nay trở đi, ta ở kế bên phòng ngươi.”

Điều này có chút ngoài dự đoán của Quân Vô Nặc, nhưng mà, ánh mắt kinh ngạc chỉ thoáng qua, nhanh đến người ta không kịp phát hiện, hắn lại khôi phục bộ dạng bình tĩnh.

“Xem ra, Vân công tử tốn không ít tâm tư vì Ấu Trần.” Khiến Ngư Diệu Thiên để một nam nhân ở trong phủ tướng quân quả thật không khó, nhưng mà, đồng thời hai người…. Quân Vô Nặc trên mặt cũng không có biểu hiện gì, trong lòng hắn cũng có vài phần dè dặt.

“Ta làm sao bằng dụng tâm của ngươi.” Vân Khởi thản nhiên đáp lại, người ngoài không biết thì còn tưởng bọn họ đang nói chuyện phiếm, nhưng chỉ hai người biết rõ, tất cả chỉ mới bắt đầu thôi.

Giả vờ không nghe thấy ẩn ý trong lời nói của hắn, Quân Vô Nặc cười nói, “Đối với mọi chuyện, ta đều rất quan tâm.”

Vân Khởi đánh giá hắn, chân mày khẽ nhíu lại, một lúc sau, tiến về phía hắn, lúc Vân Khởi đi ngang người hắn, Quân Vô Nặc nghe được câu nói lạnh như băng, “Ngươi sẽ hối hận.”

Nhìn Vân Khởi cũng không quay đầu mà đi vào trong phòng, nụ cười trên môi Quân Vô Nặc cũng dần dần biến mất. Xem ra, những ngày kế tiếp sẽ không được yên ổn.

Ngư Ấu Trần ở trong phòng dùng cơm tối xong cũng đi ngủ sớm cho nên không hề biết chuyện Vân Khởi đến ở trong phủ tướng quân. Vì vậy, khi cô thấy Vân Khởi xuất hiện ở trong phủ dùng điểm tâm sáng, cô kinh ngạc thiếu chút nữa là quay đầu bỏ chạy.

Nhưng mà ý niệm trong đầu vừa mới lóe lên, liền bị Thu Nhị nương kéo ngồi xuống bàn, nói một câu làm cô suýt té ngửa, “Vân Khởi khó có được vài ngày nghỉ ngơi, đứa nhỏ này gia đình lại không ở đây, cho nên ta và cha con đã giữ nó ở lại trong phủ vài ngày.”

Thu Nhị nương nói xong liền nhìn về phía Vân Khởi, nói, “Con đừng khách sao, cứ coi như đây là nhà con.”

Ngư Ấu Trần thật sự đã xảy ra chuyện gì, vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy ánh mắt Quân Vô nặc đang nhìn mình chăm chú, nhìn khóe môi hắn khẽ nhếch lên, khuôn mặt thập phần tuấn tú, không biết ma xui quỉ khiến hay sao mà hình ảnh hắn tiếp khí cho cô, khuôn mặt cô nhất thời nóng lên, cô vội vàng bưng chén cơm lên, ăn lấy ăn để.

Cũng may, không khí trên bàn cơm cũng hòa thuận, Vân Khởi cũng không đề cập đến việc thích cô. Nhưng mà, huynh ấy ở lại torng phủ, có nghĩa chính mình không thể trốn đi được nữa, Ngư Ấu Trần trong lòng có chút hoang mang, lỡ như huynh ấy lại hỏi chuyện ngày đó, cô phải biết trả lời thế nào ?

Vất vả ăn xong một bữa cơm, cô đang muốn tìm cớ tránh đi, lại bị lão cha kêu vào thư phòng.

“Ấu Trần, chuyện chung thân đại sự của con, nói cha nghe, con hiện tính thế nào ?” Ngư Diệu Thiên ngồi dựa ở ghế nhìn con gái mình, nói ra mục đích nói chuyện hôm nay.

“Thời gian còn nhiều lắm, mà cũng chưa có ai đến cầu thân, chẳng lẽ cha muốn con kiếm đại ai đó mà lấy sao ?” Thật là kỳ lạ, không phải một tháng nữa mới đến hạn định sao, cha cô sao lại thúc giục cô chứ ?

May là lần trước có lời đồn thất thiệt ở trong thành, dù rằng cha cô đã loan tin chọn con rể, nhưng lâu như vậy vẫn chưa có ai dám tới cửa cầu thân, cũng tạo ra cái cớ để cô trì hoãn việc thành thân.

“Không có thời gian.” Ngư Diệu Thiên thở dài, nói, “Tri phủ thành Kinh Châu hôm qua có đến gặp cha, ý chỉ tuyển tú nữ năm nay đã được thông báo, phàm là con gái ngoài mười ba, đến mười tám, chưa kết hôn và gia thế trong sạch, đều phải tham gia tuyển tú nữ.”

Nước Hạ Thương 3 năm tuyển tú nữ một lần, phàm là quan viên thất phẩm, con gái trong nhà đều muốn thi tuyển tú nữ. Nhưng cha cô thì lại ngoại lệ. Ngư Diệu Thiên nhiều năm trấn thủ thành, chiến công hiển hách, hoàng thượng tự nhiên cũng có vài phần kính nể ông, cho nên lần thứ nhất tuyển tú nữ, ông cũng tìm cớ thoái thác cho cô.

“Thì cha cứ nói còn bị bệnh, không phải là được rồi sao ?” Ngư Ấu Trần không cho mọi chuyện quá khó khăn.

Nhưng mà lời của cô cũng chưa làm Ngư Diệu Thiên an tâm, “Tình huống có chuyển biến rồi, lần này tuyển tú nữ, chủ yếu là vì các hoàng tử tuyển phi, mọi chuyện…. rất phức tạp.”

Nói tới đây, Ngư Diệu Thiên nhìn cô thật lâu, lại nói, “Lời không nên nói cha cũng phải nói, hiện tại hoàng thương tuổi tác đã cao, lần này vì các hoàng tử tuyển phi, tưởng chừng là việc rất vui, nhưng nếu không cẩn thẩn, việc vui sẽ thành tai hoạ.”

 Hoàng thượng tuy rằng đã già, nhưng vẫn chưa quyết định ai sẽ là thái tử, các vị hoàng tử ai cũng tài giỏi, hiện tại kinh thành nhìn rất yên lành, nhưng bên trong lại rất bất ổn.

Đối với chính sự, Ngư Ấu Trần không hiểu nhiều lắm, nhưng việc lợi và hại cô cũng phân biệt được. Nghe đến đó, Ngư Ấu Trần khẽ nhăn mặt, “Cha nói không có thời gian, chính là muốn còn lập tức tìm ai đó gả đi ?”

Ngư Diệu Thiên liền gật đầu, “Trước khi lâm chung, mẹ con đã dặn dò ta, nhất định phải tìm một gia đình tốt gả con đi, không để còn chịu khổ. Cho nên, cho dù có gả con cho một gia đình bình thường, cha cũng sẽ không đưa con vào cung.”

Không phải chứ ? Cô hiện giờ không muốn lấy chồng cũng phải gả sao ?

“Cho nên, cha muốn hỏi qua ý kiến của con, Vân Khởi rất có tiền đồ, tương lai sẽ công thành danh toại. Các con cũng đã quen biết nhiều năm, cha nghĩ nó rất xứng đối với con.” Ngư Diệu Thiên vừa nói vừa đánh giá sắc mặt của con gái.

Lòng Ngư Ấu Trần hoảng loạn, vì chuyện này mà cha cô mới để Vân Khởi ở lại trong phủ ?

Thầy cô cúi đầu không nói, Ngư Diệu Thiên tưởng nữ nhi thẹn thùng, liền nói, “Ở đây không có người ngoài, con nghĩ thế nào thì cứ nói cha nghe, nếu con cũng đồng ý, cha sẽ thay các con làm chủ.”

Nếu muốn kiếm ai đó thành thân, cùng với việc gả con gái mình cho một người không quen biết, Vân Khởi xem như là lựa chọn tốt nhất. Huống hồ, huynh ấy đối xử với cô rất tốt, võ công lại cao cường, về sau cô muốn tìm người luận võ, cũng không cần đi đâu xa.

Nhưng mà không biết vì sao nghĩ đến đây thì thân ảnh Quân Vô Nặc đột nhiên xuất hiện trong đầu cô. Cô nếu thành thân, hắn có phải không thể ở trong phủ nữa ?

Thấy cô nhíu mày, Ngư Diệu Thiên bước đến gần cô, nói, “Thế nào ? Hay là con có ý với Quân Vô Nặc ?”

“Không có.” Ngư Ấu Trần lắc đầu phủ nhận, sau đó mới phát hiện mình phản ứng quá mạnh, cô liền nói thêm, “Hắn đang đợi người nhà hắn tới đón, không bao lâu nữa sẽ trở về nhà.”

Cho nên, không thể để hắn rời khỏi phủ tướng quân. Cũng cho nên, cô không muốn thành thân. Làm người dù sao cũng phải giữ chữ tín, huống chi, hôm qua hắn còn cứu một mạng, không muốn vì chuyện cô thành thân mà hắn buộc phải rời khỏi phủ tướng quân, nếu hắn gặp nguy hiểm, không phải cô có lỗi rất lớn sao ?

Ngư Diệu Thiên đương nhiên không biết suy nghĩ trong lòng cô, nói, “Nói gì thì nói, cha và Nhị nương con cũng xem trọng Vô Nặc, dù sao gả cho một thương nhân cũng tốt hơn gả cho một tướng sĩ vào sinh ra tử. Chẳng qua, thời gian cấp bách, đối với Quân gia, chúng ta cũng không biết rõ về họ, huống chi, cũng chưa biết ý bên gia đình hắn thế nào, cho nên…..”

Nói đến đây, Ngư Diệu Thiên đặt tay lên vai cô, quyết định nói, “Con hãy nghĩ lại chuyện thành thân với Vân Khởi đi, ta cho con thời gian 3 ngày. Mấy ngày này, con hãy thử tìm hiểu nó đi.”

Nghe cha cô nói vậy, giống như cô không còn đường lui vậy, Ngư Ấu Trần há hốc mồm, trợn to hai mắt nhìn ông.

6 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s