Mĩ Nam == Part 7.3 ==

Part 7.3

Sau đó, khi Phí Kiệt và Ân Ân cùng Phí Đình đang ngủ say sưa trong xe em bé đi ra ngoài, hàng xóm xung quanh ùa nhau đến chúc mừng.

“Ai nha, chúc mừng nha! Hèn chi dạo gần đây tôi nghe có tiếng đứa nhỏ khóc, không nghĩ hai người thật sự có con. Vậy mà cứ dấu hoài, không nói cho mọi người biết.” Mẹ Tạ kéo tay Ân Ân, lớn tiếng nói.

Hứa Ân Ân cười gương, không biế làm sao, liền xoay đầu nhìn Phí Kiệt.

Phí Kiệt nắm bả vai Ân Ân, cúi đầu hôn trán cô một cái.

Tim Hứa Ân Ân đập thình thịch, cô cố gắng trấn an mình, bởi vì anh chỉ làm bộ thôi!

“Vì lúc đó có một người phụ nữ cứ nhất mựa đi theo tôi không chịu buông, sợ đứa nhỏ sẽ bị gì, nên tôi không nói ra.” Phí Kiệt thản nhiên nói.

“Tôi biết thế nào hai người cũng sẽ thành vợ chồng mà. Phí Kiệt luôn luôn quan tâm cô, vật nặng cũng tự anh ta mang, tôi còn nói với con mình, tìm chồng thì phải tìm người như anh ấy.” Mẹ Đỗ sát nhà lớn tiếng nói.

Hứa Ân Ân cúi đầu nhìn Phí Kiệt đang cầm bao lớn bao nhỏ đồ dùng trẻ con, lúc này mới nhớ đến việc trước đây. Ngay cả khi torng nhà cần làm gì nặng nhọc, cô cũng chưa từng phải lo lắng. Nếu lúc ấy anh ở nước ngoài, anh cũng sẽ điện thoại về nhờ người giúp cô giải quyết. Khi anh ra nước ngoài, hai người cũng thường gọi điện thoại 2 ngày 1 lần.

Vậy là bình thường sao?

Hứa Ân Ân ngẩng đầu nhìn anh. Phí Kiệt nhíu mày nhìn cô – bởi vì ngay cả anh cũng không nhận ra một điều, trong tiềm thức anh đã coi Ân Ân như người phụ nữ của mình.

“Tôi còn nhớ lúc Ân Ân bị một tên dê xồm quấy rối, Phí Kiệt đã đánh hắn ta sống dỡ chết dỡ…” Một người hàng xóm khác nói thêm, “Còn kêu phóng viên đến chụp hình tên dê xồm đó rồi đăng lên báo nữa.”

Hứa Ân Ân gật đầu, cô nhớ rất rõ việc đó. Sau chuyện tên dê xồm ấy, một tháng đó anh mỗi ngày đều tự mình đưa cô về nhà.

Bởi vậy, dù có ai muốn theo đuổi cô, cũng đã nhanh chóng từ bỏ ý định của mình. Dù sao anh cũng rất đẹp trai, nếu người đàn ông nào muốn theo đuổi cô mà không có tự tin thì khó có thể nào bì kịp anh.

“Tôi cũng nói rồi mà, thấy Ân Ân làm việc ở nhà hàng, là biết ngay cô ấy muốn Phí Kiệt thành công trong sự nghiệp. Lúc anh ta đi nước ngoài, cô ấy thay Phí Kiệt quản lý nhà hàng, giống như là người vợ vậy.” Mẹ Hà nói thêm.

Hai tai Ân Ân nóng lên, Phí Kiệt thì tươi cười rạng rỡ, vẻ mặt đắc ý hề hề.

“Thanh mai trúc mã nhiều năm như vậy, khi nào định kết hôn đây? Phí Kiệt mau mau cầu hôn Ân Ân đi…”

Hàng xóm lớn tiếng nói làm đứa nhỏ thức giấc, nó mở to hai đôi mắt, nhìn qua nhìn lại thì thấy Ân Ân, lại thấy Phí Kiệt, lúc này nó mới yên tâm mà nở nụ cười như thiên sứ.

Hứa Ân Ân và Phí Kiệt nhìn nhau, cô cúi người ôm lấy đứa nhỏ.

“Ai nha, đứa nhỏ sao đáng yêu quá ! Bà ôm một cái nào…”

Như biết mọi người khen ngợi mình, Phí Đình nhe mấy chiếc răng nhỏ cười cười nhìn mỗi người, bộ dáng rất dễ thương, ai thấy đều chỉ muốn nựng muốn hôn mà thôi.

“Cô lúc mang thai, sao chúng tôi lại không biết nhỉ?” Mẹ Hà đột nhiên nhìn về phía Ân Ân.

“Xin lỗi, chúng tôi còn phải dẫn đứa nhỏ đi chích ngừa.” Phí Kiệt choàng tay ôm lấy đứa nhỏ, đặt nó vào xe em bé, sau đó kéo tay Ân Ân đi về phía xe.

“Ba của Ân Ân nhất định rất vui, ông ấy đã hy vọng hai người kết hôn nhiều năm rồi.” Phía sau truyền đến tiếng nhóm mấy bà mẹ nói chuyện.

Hứa Ân Ân kề sát Phí Kiệt hỏi nhỏ, “Em sao không biết ba hy vọng chúng ta kết hôn?”

“Anh chỉ biết lúc ở nhà em được một năm, có một lần em mặc quần đùi đi trong nhà, anh mới chỉ nhìn chằm chằm em một phút thôi, ba em liền kêu anh vào phòng giáo huấn cho một tiếng đồng hồ.”

“Khó trách về sau ngay cả nhìn anh cũng không nhìn em một cái.”

“Hắc, nghe qua hình như em cũng rất để ý đến anh.”

“Hắc, ai nhìn lén chân dài của em trước?” Cô không khách khi cãi lại.

“Ha, em như vậy mà cũng tự cho là chân dài sao?” Anh nhìn cô liếc mắt một cái.

Hứa Ân Ân đá anh một cước, “Dám chê chân của em !”

“Chân của em cân xứng vừa phải, vừa vặn thuộc loại hình anh thích.” Phí Kiệt ôm thắt lưng cô, kề lỗ tai cô mà nói, “Còn nữa, vừa rồi em dám đá anh, lá gan em lớn quá rồi đó. Nhớ ngày đó anh vừa đến nhà em, vừa mới ngồi xuống là có người bưng trà nước ra mời anh, thì ra tình nghĩa vợ chồng mười năm là như thế.”

Hứa Ân Ân đỏ mặt, trừng mắt nhìn Phí Kiệt, hất tay anh ra, “Ai là vợ chồng với anh?”

“Này, em cũng phải phối hợp chút chứ. Hôm nay ở nhà hàng, nhất định sẽ có rất nhiều phóng viên, chúng ta đương nhiên phải giả bộ đang yêu nhau, giống như thế này….” Phí Kiệt ôm thắt lưng Ân Ân, kéo cô dựa vào lòng mình, hai người cùng ngước nhìn lên bầu trời, “Nhìn lên bầu trời xanh, ông trời cũng đang khen ngợi việc làm của chúng ta.”

Hứa Ân Ân nghe anh nói, không tự chủ nở nụ cười, thật khó nhìn thấy bộ dáng vui vẻ này của anh.

“Nụ cười của em sai rồi, phải nhìn anh mà cười mới đúng.” Hai tay ôm mặt cô, nói, “Cười đi.”

Hứa Ân Ân liếc anh một cái, cúi đầu lộ ra nụ cười thẹn thùng.

Phí Kiệt nhìn cô mỉm cười với anh, cúi đầu hôn lấy môi cô. Cô hô hấp khó khăn, một tay đặt ở trước ngực anh.

11 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s