Mĩ Nam == Part 7.4 ==

Part 7.4

“Dì dì, ôm… ôm…” Phí Đình vung chân đá lung tung, cố gắng chồm người ra khỏi dây an toàn của xe em bé.

Phí Kiệt trừng mắt nhìn đứa nhỏ, lúc này Hứa Ân Ân cũng đã xoay người ôm lấy nó.

Cô vỗ vỗ lưng đứa nhỏ, hôn hai má nó thật lâu. Chết tiệt, tim cô đang đập rất nhanh….

“Vì sao em mỗi lần để đều ý đến nó mà bỏ mặc anh?” Phí Kiệt kéo tay cô, muốn cô chú ý đến mình.

“Ghen với một đứa nhỏ, không thấy xấu hổ sao?”

“Hoàn toàn không.” Phí Kiệt ôm lấy đứa nhỏ, ẵm nó lên cao, hai người bốn mắt nhìn nhau. “Mày thật to gan, dám cùng một người đàn ông 30 tuổi giành phụ nữ !”

Phí Đình bị anh ôm, lập tức khoa tay múa chân vui sướng, ai nhìn cũng tưởng nó sắp rơi xuống đất, miệng khò khè ô a nói gì đó mà chỉ có nó mới hiểu được.

Hứa Ân Ân miệng cười rạng rỡ đến híp mắt.

“Mày nhìn cô ấy kìa, cưới đến híp cả mắt.” Phí Kiệt cầm tay đứa nhỏ chỉ chỉ vào mặt cô.

“Em không có. Đừng ồn nữa, em có điện thoại.” Hứa Ân Ân lấy điện thoại từ túi ra.

“Alo…. A…. Đại Vũ hả?”

Cô rất nhanh quay sang nhìn Phí Kiệt, sau đó bước đến chỗ khác, nói nhỏ, “Đúng, em biết chuyện báo chí viết rồi, trước mắt kế hoạch là như vầy….”

Vẻ mặt tươi cười của Phí Kiệt biến mất, môi mím lại có vẻ không hài lòng. “Kỉ Đại Vũ nói sao?”

“Anh ấy nói sẽ chờ em.” Cô cúi đầu nhìn tay mình, không hiểu sao có chút áy náy.

“Tình sâu nghĩa nặng, chắc phải kêu chính phủ tạc tấm bia biểu dương hắn.” Phí Kiệt hừ lạnh một tiếng.

Hứa Ân Ân đi cùng với anh, cô có cảm giác phản bội cùng áy náy. Nhưng mà cô đã bằng lòng làm bạn gái Kỉ Đại Vũ, phải làm sao nữa chứ?

Phí Kiệt đi và bãi giữ xe tư nhân, đi đến bên xe của mình. Anh phụng phịu mở cửa xe sau cho cô, đặt đứa nhỏ vào băng phụ, đưa món đồ chơi để cho nó cắn, còn xe em bé thì gấp lại để ở băng ghế sau.

“Lên xe.” Giọng anh cứ như cô thiếu nợ anh mấy trăm vạn tệ vậy.

Cô ôm đứa nhỏ đặt trên người mình, xe vừa nổ máy, cô liền nhẹ giọng nói, “Trưa nay em mời anh ăn cơm.”

“Anh không phải nấu cháo cho em rồi sao, lãng phí đồ ăn thì trời sẽ phạt.”

“Nhưng mà em muốn dẫn anh đi ăn ở nhà hàng Nhật mà ba từng dẫn em đi ăn. Sushi cá thờn bơn của họ rất ngon, mùi vị đậm đà, nước chấm cũng rất tuyệt.”

“Có gì ngon chứ, món Nhật có gì mà đặc biệt?”

“Em thấy ngon mà, em cũng muốn anh đến đó ăn, em chưa từng dẫn ai đến đó cả.” Cô nhẹ giọng nói.

Hứa Ân Ân nhìn môi anh khẽ cười, nhưng rất nhanh lại nghiêm mặt làm như không có chuyện gì. “Thấy em đã có thành ý mời, bổn đại gia cũng nể mặt mà đi đến đó ăn. Còn nữa, anh tháng sau sẽ nghỉ ba ngày, anh với em cùng qua Nhật coi chợ cá bên đó. Chưa từng đến nơi đó, căn bản không xứng làm đầu bếp.” Anh đạp chân ga, đột nhiên huýt sáo rất vui vẻ.

“Không phải anh nói món Nhật không có gì ngon sao?” Hứa Ân Ân cúi đầu giỡn với Phí Đình.

“Đừng lôi thôi, em rốt cuộc có đi hay không?” Phí Kiệt liếc mắt nhìn cô.

“Có người mời đi nước ngoài chơi, đương nhiên là phải đi chứ.” Hứa Ân Ân cười cười, để mặc Phí Đình đang cắn cắn ngón tay mình.

“Đúng thật là lợi dụng mà.” Phí Kiệt hừ một tiếng.

Nhưng cô thấy anh bị cô lợi dụng rất vui nữa là đằng khác. Nhưng mà cô…. Hứa Ân Ân nhìn Phí Đình cười khanh khách, khuôn mặt nhỏ nhắn dễ thương, đột nhiên có tí chột dạ, hình như cô đã lợi dụng anh quá nhiều.

Laptop, dàn loa, kể cả điện thoại ở phòng khách ở nhà cô đều do anh mua cả. Cô cũng có lúc nói vụ tiền bạc với anh, nhưng anh luôn nói với cô 1 câu “đừng lôi thôi”. Khi ra ngoài dùng cơm, cũng là anh móc tiền ra trà.

“Hình như em đã lợi dụng anh rất nhiều thì phải?”

“Em biết thế là tốt rồi.” Phí Kiệt nheo mắt nhìn cô.

“Được rồi, em cam đoan sẽ giúp anh diễn tốt vở kịch này.” Hứa Ân Ân lớn tiếng nói, một tay tay vỗ vỗ vai anh.

“Nhớ là em đã nói gì đấy.” Phí Kiệt giơ hai ngón tay hình chữ V với cô.

Trên thực tế, người lợi dụng nhiều nhất lại chính là anh.

Anh không thích dạo phố, mỗi bộ quần áo đều do cô mua về để anh mặc thử. Anh ghét giải quyết mấy chuyện lặt vặt, vì thế tiền điện nước đến tiền thuê nhà đều do cô trả. Vai anh nhức mỏi thì cô liền massage cho anh. Bị bệnh lại không đi bác sĩ, cũng là cô nói hết lời anh mới chịu đi khám.

Anh thích nấu ăn, nhưng nếu muốn anh quản lý chuyện lớn nhỏ trong nhà hàng thì một ngày nổi nóng 18 lần cũng chưa đủ!

Nếu không có cô, anh….

Phí Kiệt nắm chặt tay lái, phát hiện chính mình căn bản không biết rõ bản thân mình. May mắn ông trời còn thương anh, làm anh đúng lúc phát hiện mình yêu Ân Ân.

19 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s