Mĩ Nam == Part 8.2 ==

Part 8.2

“Tôi và Chu Nghiên tám đời cũng chẳng có quan hệ vì, về phần Hứ Ân Ân, tôi đời này sẽ lấy mình cô ấy.” Một kênh khác trên TV cũng đang phát đoạn phỏng vấn Phí KIệt.

Hứa Ân Ân đứng bật dậy, dùng sức cắn môi, không thể tin trừng mắt nhìn màn hình.

“Đã nhiều năm như vậy, sao vẫn thích nói gì thì nói, hoàn toàn không nghỉ đến cảm nhận của người khác.” Cô nắm chặt hai tay, thì thầm trong miệng, nhưng khóe môi không tự chủ nở một nụ cười tươi.

Cô biết tính của Phí Kiệt, anh nếu ở trước mặt nhiều người tuyên bố như vậy, chắc chắn anh sẽ cưới cô.

Anh là người cố chấp, cho nên chỉ trong vài năm anh đã học nghề nấu ăn thành công, mà anh đối với cô, cũng như thể là tình thế bắt buộc.

“Độc tài.” Cô ôm khuôn mặt nóng ran của mình. Cô biết trong lòng mình sớm đã có đáp án.

Cô muốn gả cho anh, muốn gả vô cùng ! Cho nên, cô phải hoàn toàn cực tuyệt Kỉ Đại Vũ, dù sao cô cũng đã thích Phí Kiệt lâu như vậy, anh cũng thích cô, nếu không nắm bắt cơ hội này, chắc ông trời cũng sẽ không bỏ qua cho cô.

Hứa Ân Ân cầm di động của mình lên, phát hiện trên màn hình có vài tin nhắn chưa đọc — có cả tin nhắn của Kỉ Đại Vũ.

Phanh ! Cửa phòng bị ai đó đạp mạnh, Phí Kiệt mặt mày tối sằm bước vào.

“Anh anh anh… Anh sao có thể nói bậy bạ trên TV…”

Hứa Ân Ân vừa thấy anh bước vào, đầu tiên là mặt đỏ tai hồng chỉ vào anh mà mắng, nhưng vừa thấy sắc mặt anh không tốt, cô lập tức ngừng lại, kéo anh ngồi xuống sofa.

“Làm sao vậy ?” Cô hỏi.

Phí kiệt nắm chặt tay cô, đôi môi run run mím chặt.

“Đã có xét nghiểm DNA của đứa nhỏ, bác sĩ sợ anh lo lắng, liền gọi cho anh.” Anh cố gắng đè nén cảm xúc, đến nỗi từng chữ nói ra đều nghiến răng nghiến lợi.

“Kết quả thế nào ?”

“Tiểu quỷ kia là em trai anh.” Phí Kiệt gầm nhẹ, tức giận nháy mắt đều phun ra, “Ba anh đã sống đến tuổi này, mà còn đi chơi bời, anh thật sự muốn bóp chết ông ta ! Còn nữa, người phụ nữ kia đầu óc cũng có vấn đề, cô ta ta đem đưa nhỏ để ở cửa sau, lỡ như đứa nhỏ bị mấy tên sài lang hổ báo mang đi thì sao ? Tiểu quỷ kia xui xẻo lắm mới gặp cha mẹ như vậy !”

Anh tức giận đá văng cái bàn trước mặt.

“Cũng không nỗi tệ, đứa nhỏ còn có chúng ta mà.” Hứa Ân Ân ngồi dựa ở trên ghế, nắm chặt vai anh.

Hứa Ân Ân chỉ có thể mừng thầm vì đứa nhỏ được nhân viên nhà hàng phát hiện, nếu không thì không biết nó sẽ thế nào.

Phí Kiệt bị cô nắm chặt hai vai, hô hấp mới bình ổn lại.

“Anh gọi điện thoại cho ba anh, ông ấy nói sao?” Cô vuốt vuốt lưng anh.

“Rồi ! Ông ta nói lúc trước mượn anh một 100 ngàn là để đưa cho người phụ nữ kia, anh không cho ông ta, nên hậu quả mới như bây giờ. Chết tiệt ! Đó là con của ông ta, vì sao muốn anh thay ông ta chùi đít chứ ! Còn nữa, cô ta là phụ nữ đã có chồng, chồng cô ta công tác ở Đại Lục, cô ta đã cắm sừng, mà còn dám đòi phí che giấu, đúng thật là khốn nạn !” Nói tới đây, sắc mặt Phí Kiệt trở nên xanh mét.

Cô ôm cánh tay anh, nhẹ giọng nói, ”Bất luận như thế nào, đứa nhỏ cũng được chúng ta chăm sóc tốt, ai trong chúng ta cũng đều thích nó cả. Mặc kệ nó có cùng huyết thống hay không, chúng ta đều nguyện ý nuôi nấng, huống chi hiện tại đã biết nó là em trai anh.”

Đôi mắt Phí Kiệt bốc hỏa, nắm chặt tay cô, rít từng chữ, “Anh chỉ không cam lòng, lão già kia dù có làm chuyện gì tốt hay xấu, anh đều phải giải quyết giúp ông ta. Ông ta dựa vào cái gì mà muốn làm gì thì làm ? Dì Hồng rửa chén cũng bằng tuổi ông ta, dì ấy cũng đã lên chức bà, nhưng vẫn phải bươn chải kiếm sống, cuộc sống sao không có công bằng gì cả ?”

Cô vuốt vuốt lưng anh, hy vọng có thể làm anh bình tĩnh lại.

“Cuộc sống đôi khi không thể dùng công bằng để giải quyết mọi chuyện, chỉ cần cố hết sức thì sẽ không thẹn với lòng. Giống như dì Hồng vậy, cháu dì ấy còn nhỏ mà đã rất ngoan, bà ấy về sau nhất định sẽ hưởng phúc. Ba anh lòng tham không đáy, thì làm sao ông ta biết hạnh phúc là gì ?”

“Nhưng nghĩ đến việc ông ta gây chuyện thì anh phải giải quyết thì anh rất bực mình !” Anh gầm nhẹ, “Anh chịu ông ta đủ rồi !” Anh nằm trên đùi cô, cảm giác mệt mỏi mấy năm nay toàn bộ đều trào ra.

“Anh có nói cho ba anh biết, anh sẽ nuôi đứa nhỏ….”

“Vì sao anh muốn….” Anh bỗng dưng ngẩng đầu, hai mắt lóe sáng.

Cô vỗ về đầu anh, anh nằm úp mặt trên đùi cô.

“Anh cứ giảm 5000 tiền sinh hoạt hàng tháng của ông ta coi như trả tiền sữa bột, bảo ông ta phải đến văn phòng luật sư ký giấy giao đứa nhỏ cho anh nuôi dưỡng.”

“Nếu ông ta không muốn…”

“Tiền sinh hoạt đều do anh đưa cho ôgn ta, anh là đầu bếp đẹp trai nổi tiếng, làm gì phải sợ ông ta chứ ?” Cô cúi đầu nhìn anh mà cười.

Phí Kiệt nhìn nụ cười trong suốt của cô, đôi môi đầu tiên là giương lên, tức giận cũng giống như bánh xe bị xì, đều dần biến mất.

Advertisements

17 Comments

  1. Tks Elvie
    .
    Dù mình cũng thích truyện này nhưng hình như hơi khoa trương rồi. Phí Kiệt cũng chỉ là một đầu bếp thôi có tiếng thôi mà, làm gì mà cứ như siêu sao ý ạ =.=”
    đến Yancancook cũng không rùm beng như anh ==

  2. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s