Mĩ Nam == Part 9.1==

Part 9.1

Phí Kiệt và Hứa Ân kết hôn  ngày đầu tiên, “Philadelphia” vẫn hoạt động bình thường.

Trên thực tế, hai người nếu muốn hưởng tuần trăng mật thì phải đợi đến ngày nghỉ mỗi ba tháng của nhà hàng.

Việc ở nhà hàng rất bận rộn, may là Phí Kiệt cùng Hứa Ân Ân đã quen với chuyện này. Cùng nhau làm với suốt 5 năm, hai người cũng biết rõ sự vất vả của mỗi người, vì vậy không ai oán than một câu nào.

Tối nay, nhà hàng dùng ly sâm banh làm thành một tòa tháp sâm banh, chùm đèn thủy tinh trên trần nhà lóe ra ánh sáng óng ánh rạng ngời.

Mỗi vị khách bước vào nhà hàng đều được thưởng thức một ly sâm banh và được tặng một đóa hoa hồng, nhưng khi họ hỏi có vì mà nhà hàng ai nấy đều vui, nhân viên nhà hàng chỉ mỉm cười thay cho câu trả lời.

Chín giờ, đa số món chính đều đã được dọn lên bàn, Phí Kiệt kéo Ân Ân đi đến sảnh nhà hàng.

Phí Kiệt vẫn như cũ trưng bộ mặt lạnh lùng, nói năng thận trọng trước mặt mọi người, nhưng khi anh cúi đầu nhìn Ân Ân—đôi mắt anh lóe sáng có thể sánh bằng kim cương, yêu thương đong đầy trong mắt, làm cho Hứa Ân Ân cúi đầu cười, cũng làm cho khách nữ trong nhà hàng mê như điếu đổ.

“Mời sâm banh là vì, sáng nay chúng tôi đã đi đăng ký kết hôn.” Phí Kiệt ôm bả vai Ân Ân, lớn tiếng nói.

Khách nhân không hẹn mà cùng trầm trồ chúc mừng, đứng lên vỗ tay.

Hứa Ân Ân cười cùng mọi người, cô mặc một bộ âu phụ màu đen đứng bên cạnh Phí Kiệt, tay phải nắm lấy tay anh.

Phí Kiệt nhìn thấy có vài máy chụp hình đang nhắn ngay bọn họ, đôi mắt sáng đẹp lập tức nheo lại tức giận, khách nhân sợ tới mức đều thu hồi máy ảnh lại.

Hứa Ân Ân giật nhẹ cánh tay anh, thấp giọng nói, “Làm gì hung dữ vậy ?”

“Anh hôm nay đã chụp rất nhiều hình cưới rồi.” Anh cố chấp, không chịu thỏa hiệp.

“Anh chỉ chụp có mười tấm.” Bàn tay bị anh nắm chặt duỗi ra mười ngón giơ trước mặt anh.

“Bọn họ còn sửa lông mi, còn trang điểm nữa.” Phí Kiệt nghĩ đến việc trưa nay, anh đột nhiên rùng mình một cái.

“Bọn họ chỉ giúp anh đánh phấn lại, để màu da của anh nhìn giống màu da của em, để chúng ta chụp hình đẹp hơn.”, cô cười nói, “Nhưng hiện giờ anh cũng đâu có trang điểm, cũng đang ở nhà hàng, cười một cái đi.”

“Vậy thì em đứng ở phía trước anh, để bọn họ chụp cho đã ghiền đi.” Anh hừ lạnh một tiếng.

Cô ôm tay anh, nhẹ giọng nói, “Nhưng em muốn cùng chụp với anh.”

Mây đen trên mặt Phí Kiệt không biết bay đi đâu hết, anh đột nhiên mỉm cười.

Khách nhân nhìn Phí Kiệt luôn lạnh lùng nhưng giờ lại mỉm cười ăn nói nhỏ nhẹ với Hứa Ân Ân, mặt họ cũng lộ ra nụ cười tươi.

Hứa Ân Ân nhìn Phí Kiệt vì cô mở nở nụ cười, cô cảm thấy rất vui.

Cô cảm thấy mình như là một nhà ảo thuật, bởi vì Phí Kiệt luôn chiều theo ý cô. Phát hiện này lại càng cô thêm vui sướng, nhịn không được cô muốn thử một phen – “Khách nhân hiện tại có thể chụp hình rồi, phải không ?” Cô đặt một tay trước ngực anh, ánh mắt thập phần chờ mong nhìn Phí Kiệt.

“Sao cũng được ! Đem máy chụp hình các người ra đây hết đi, muốn chụp thì chụp một lần cho xong.” Phí Kiệt nói xong, thấp giọng nguyền rủa hai câu thô tục mà chỉ hai người có thể nghe được.

“Tôi có chân máy, có thể giúp mọi người chụp một ảnh chung.” Một nhiếp ảnh gia đưa cao máy ảnh lên.

“Trời ạ !” Phí Kiệt nhướng mắt, khuôn mặt đẹp trai như muốn vỡ ra thành từng mảnh vụn.

Anh trừng mắt nhìn mọi người, nói, “Muốn chụp thì chụp nhanh đi ! Chụp xong thì dùng cơm, sau đó tôi còn phải trở về tận hưởng đêm tân hôn của tôi nữa.”

Khách nhân cười to ra tiếng, Hứa Ân Ân nghe anh nói vậy mà mặt đỏ lên hết, lấy khủy tay húc vào ngực anh.

“Ai muốn chụp ảnh thì mời sang hành lang bên này. Chúng ta chỉ chụp một tấm, nếu không đầu bếp đẹp trai của chúng ta sẽ mất kiên nhẫn.” Hứa Ân Ân Ân kêu nhân viên nhà hàng dẫn đường cho mọi người, “Những người chụp hình xin hãy để địa chỉ ở quầy tính tiền, tôi sẽ gửi anh lại cho mọi người.”

Khách nhân rất nhanh đứng xếp sau Ân Ân và Phí Kiệt, nhiếp ảnh gia điều chỉnh máy ảnh chụp tự động xong cũng vội vàng đi qua.

“Tôi điều chỉnh chụp trong 3 giây.” Nhiếp ảnh gia nói.

Phí Kiệt ôm thắt lưng Ân Ân, cô ngẩng đầu nhìn anh cười — Anh bỗng nhiên cúi đầu,  hôn môi của cô.

Cửa chập máy ảnh lóe sáng, một tiếng “cách” vang lên. Toàn bộ khách nhân đều đang nhìn hai người bọn họ hôn môi.

Phí Kiệt ngẩng đầu đắc ý nhìn cô mà cười, “Buổi trưa cũng chụp hình như vậy thì tốt rồi, ít nhất cũng có chút hứng thú.”

Hai má Ân Ân đỏ ửng lan đến cả hai bên lỗ tai, khuôn mặt thập phần vui vẻ.

“Em đi làm việc.” Hứa Ân Ân lẩm bẩm, giãy ở trong lòng Phí Kiệt.

Chỉ một giây sau, Phí Kiệt cũng đi theo cô lầu.

“Các người nhanh chóng về bàn dùng cơm, vợ tôi nói muốn hoàn thành chút việc, sau đó sẽ cùng tôi tận hưởng một khắc xuân thu đáng giá ngàn vàng.” Phí Kiệt thản nhiên ôm eo Ân Ân, đi trở về văn phòng.

Hứa Ân Ân vừa bực mình vừa buồn cười nhìn vẻ đắc ý tươi cười mãn nguyện của anh, nhịn không được khiêu khích nói, “Buổi tối còn có Đình Đình nữa.”

“Anh và ba em đã thương lượng rồi, ba sẽ giúp chúng ta làm bảo mẫu, ông ấy còn mừng như bắt được vàng, có thể độc chiếm Đình Đình cả đêm !” Phí Kiệt cất tiếng hát, lời bài hát tựa chừng như là “Trên đời này chỉ có nhạc phụ đại nhân tốt nhất”

Cô cười kéo anh đi vào trong văn phòng.

“Anh cứ nên cười vậy đi, về sau ngày nào cũng cười với mọi người như thế là tốt lắm.” Cô nói.

“Không được, anh chỉ cười trước mặt em thôi.” Phí Kiệt nhướng mày, lập tức khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng hàng ngày, “Đúng rồi, anh có một câu hỏi.”

Anh ôm Ân Ân vào lòng, hôn lên mắt cô, sau đó nói, “Sáng nay em nói ” em cũng đã sớm muốn gả cho anh” là có ý gì ?”

Cô ôm cổ Phí Kiệt, tươi cười nhìn anh.

“Bởi vì em đã thầm thích anh mười năm.” Cô nhón chân nói thầm vài tai anh.

Phí Kiệt nhìn chằm chằm cô, nụ cười trên mặt cũng ngưng đọng, lòng giật thót lên.

“Mười năm ?” Anh lớn tiếng hỏi.

“Đúng vậy.”

Phí Kiệt đầu tiên là nhếch môi, sau đó trừng mắt tức giận nhìn cô, gầm nhẹ ra tiếng, “Em có bị bệnh không, thích anh thì tại sao không nói sớm, báo hại anh lãng phí nhiều thời gian vậy ! Chúng ta còn ở đây chờ đợi cái gì nữa ? Đêm tân hôn đáng lẽ phải nên qua một trăm lần rồi !”

Phí Kiệt kéo tay cô định đi ra ngoài.

“Công việc còn chưa làm xong mà, buổi tối em còn phải cùng sư phó cung ứng đồ ăn đi kiểm kê nữa.” Cô níu lấy cửa, không chịu đi với anh.

“Kêu hắn đi chết đi !” Phí Kiệt ẵm cô đi ra khỏi văn phòng, đám nhân viên nháo nhào ở phía sau huýt sáo, chúc họ “sớm sinh quý tử.”

“Phí Kiệt, tinh trùng anh chạy lên não sao, bỏ em xuống !” Cô nghĩ đến viện mọi người biết họ sắp làm gì, xấu hổ đến đem mặt úp vào ngực Phí Kiệt.

“Em nói đúng rồi đó.” Phí Kiệt cúi đầu nhìn cô, càng ôm Ân Ân đi nhanh hơn.

Cô gái này nói thích hắn mười năm, anh hiện tại cũng phải đem nhiệt tình đang tràn ngập trong người anh báo đáp lại cô,  anh đâu chỉ có tinh trùng dồn hết về não, anh vui đến cả não là gì cũng không nhớ rõ.

Advertisements

12 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s