Mĩ Nam == Part 9.2==

 Part 9.2

Ân Ân không nghĩ tới Phí Kiệt chở cô đến khách sạn 5 sao tận hưởng đêm tân hôn của hai người.

Khi cô bước vào căn phòng dành cho tuần trăng mật ở tầng cao nhất, cửa kiếng lớn có thể nhìn được toàn cảnh thành phố vào ban đêm lung linh ánh sáng, trong phòng thoang thoảng mùi hương hoa hồng, căn phòng tầm 30m vuông, trang trí nội thất theo phong cách Châu Âu rất tinh tế, còn có chiếc giường cổ điển rải đầy hoa hồng trên đó.

“Đẹp quá !” Cô vui vẻ nói.

“Giường đủ lớn.” Phí Kiệt hài lòng gật đầu, đứng dựa vào tường nhìn cô vui vẻ ngó đông ngó tây.

Biết Ân Ân rất thích phong cách Châu Âu, cho nên anh mới đặc biệt kiếm mua ra giường có ren này, đúng thật là làm khó cho một người đàn ông mà.

“Nhà ăn bận quá, không thể dẫn em đi hưởng tuần trăng mật được, cho nên chúng ta sẽ ở chỗ này 1 tuần.” Phí Kiệt hào phóng nói.

“Chỗ này rất đắt, ở ba ngày là được rồi.” Cô lắc đầu.

“Anh có tiền.”

“Có tiền thì cũng nên tiết kiệm, chúng ta sắp mở hai nhà hàng nữa, cũng nên để tiền dự phòng chứ.”

Phí Kiệt đi đến trước mặt cô, nâng cằm cô lên, cẩn thận đánh giá cô.

“Em chỉ là có sao nói vậy thôi, chứ anh muốn sao ?” Cô khoanh hai tay trước ngực, bộ dáng đề phòng.

“Anh có cảm giác sau khi cưới em, nửa đời sau của anh sẽ rất an toàn.” Phí Kiệt nhíu mày nói.

“Anh vì điều này mà cưới em sao ?” Cô nhăn mặt nói, ánh mắt tò mò nhìn Phí Kiệt.

“Em nói xem.” Đầu ngón tay Phí Kiệt khẽ vuốt cổ cô, làm cả người Ân Ân run lên.

“Đương nhiên không phải, em vừa xinh đẹp vừa tài giỏi, có thể thay anh chăm sóc Đình Đình mới có một tuổi, em là người vợ mà đàn ông trên thế giới này đều muốn kết hôn.” Cô đứng thẳng lên, cố gắng thể hiện tầm quan trọng của mình.

“Phải không ?” Anh tao nhã bước lên phía trước vài bước, cơ thể hai người giờ dính sát vào nhau.

“Vậy tại sao anh lại cưới em ?” Cô nhìn đôi mắt anh lóe sáng tựa như bảo thạch, hai má cô liền ửng đỏ, không tự chủ thụt lùi lại vài bước, cả người cô vì thế mà ghí sát vào vách tường.

Một tay Phí Kiệt vuốt hai má Ân Ân, nhẹ nhàng hôn vành tai cô, ánh mắt tràn đầy dục vọng.

“Anh cưới em đương nhiên vì anh không khống chế được thú tính đàn ông của mình. Vì muốn giải phóng dục vọng của anh, để từ nay về sau anh có thể ở trong phòng muốn làm gì em cũng được mấy chục năm, nên chỉ còn cách cưới em về.” Một tay anh ôm chặt thắt lưng cô, làm cơ thể cô gần sát vào anh thêm nữa.

“Dục vọng đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.” Cô nhéo cánh tay Phí Kiệt, chính là bị anh nhìn chằm chằm, cả người cô cứ run rẩy mãi.

“Anh không nghĩ như vậy. Anh cũng không biết sao bản thân mình lại muốn em đến như vậy, muốn đem em khóa lại ở trong phòng, yêu em thiên trường địa cửu….” Phí Kiệt lần theo môi cô xuống đến cổ Ân Ân, khẽ hít lấy mùi thơm nữ tính trên người cô.

“….Cảnh sát đáng lẽ nên bắt tên biến thái như anh…” Cô thở hổn hển, cảm giác toàn thân như mềm hóa bởi đôi môi của anh.

“Cảnh sát chắc chắn sẽ thả một người đàn ông yêu thương vợ như anh…”

 “Nói xạo. Anh không có yêu em.”

“Không biết từ lúc nào, chỉ cần một ngày không thấy em, cả người anh rất khó chịu. Em đi ra ngoài mà không gọi cho anh, anh sẽ mất ngủ. Anh rất ghét thấy em đi cùng Kỉ Đại Vũ. Em mà lấy người khác, anh nhất định sẽ đóng cửa Philadelphia, tìm một nơi hẻo lánh  nào đó mà sống…”

Thân mình Phí Kiệt đột nhiên động đậy, cả hai giờ đang nằm trên chiếc giường lớn.

Hứa Ân Ân nằm dưới người Phí Kiệt, nhìn hai mắt anh lóe sáng, mặt cô đỏ lên, tim đập thình thịch như muốn nhảy cả ra ngoài, cô cảm giác được dục vọng trong người anh đã lên đến đỉnh điểm.

“Như vậy với em, còn chưa yêu hay sao ?” Anh nói.

“Em một chút cũng không tin anh.” Cô kéo cổ Phí Kiệt, hôn lên môi anh. “Bởi vì em yêu anh quá lâu, lâu đến nỗi không thể đếm nỗi những người phụ nữ đã đi qua anh, lâu đến nỗi cho dù có đau lòng, cũng sẽ không thổ lộ với anh.”

“Từ nay về sau anh chỉ yêu cô gái ngốc này thôi…” Phí Kiệt cuồng liệt hôn môi côi, nhấm nháp từng hương vị trên đôi môi đó.

Lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, đầu lưỡi anh chạm vào từng góc ngách trong miệng cô, cuồng nhiệt hôn như sợ sẽ bỏ lỡ gì đó, làm cho Ân Ân thở hổn hển, cả người mềm nhũn, đến nỗi cái gì cũng quên hết.

18 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s