Mĩ Nam == Part 9.4 ==

Part 9.4

Hứa Ân Ân nửa đêm tỉnh dậy, mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của Phí Kiệt.

Anh nằm sát cô, một tay để trên hông cô, chiếc mền màu trắng che khuất thân dưới cùng đường cong đầy nam tính của anh, chỉ lộ ra cánh tay mạnh mẽ  cùng khuôn ngực rắn chắc.

Cô hít sau một hơi, vẫn là cảm thấy mọi thứ như một giấc mộng.

Có bao nhiêu nhiêu người con gái có thể gả cho bạch mã hoàng tử trong mộng của mình chứ? Cô nghĩ con số cũng không nhiều lắm.

Nghĩ đến tối hôm qua anh bao nhiêu ác liệt dùng đủ loại phương thức ép hỏi cô yêu anh ở điểm nào, cô đỏ mặt, kéo mềm trùm hết cả đầu.

“Anh còn nghĩ em tối hôm qua đã dùng xong bộ mặt thẹn thùng đỏ bừng này rồi chứ.”

Giọng nói trêu tức truyền vào tai Hứa Ân Ân, giây tiếp theo, chiếc mền bị kéo xuống, cô nhìn Phí Kiệt đang cười đến híp mắt.

Cô hít một hơi, cả người bỗng nhiên thụt lùi lại, gáy đập vào đầu giường rất mạnh.

“Cô gái ngốc!” Phí Kiệt biến sắc, lấy tay xoa xoa đầu cô, lần tìm đến chỗ vừa bị đụng, “Rất đau sao? Có cần bôi thuốc không? Khi không lại bị đụng đầu, sợ anh lắm sao?”

“Em không sao.” Cô kéo tay anh xuống, nhìn anh cười, thân mình vẫn là không tự chủ được mà lùi về phía sau.

“Anh đáng sợ lắm sao? Làm gì mà thấy anh là đã trốn? Có phải anh làm em đau không, nên em sợ? Thực nghiêm trọng sao? Anh quên em chưa có kinh nghiệm gì.”

Phí Kiệt nằm đè trên người cô, trực tiếp quăng mền trên người cô sang một bên, tách đùi cô ra.

“Nằm yên, để anh xem có cần bôi thuốc hay không….”

“Không cần!” Hứa Ân Ân thét chói tai ra tiếng, dùng chân đá bờ vai của anh, “Anh dám xem, từ này về sau em không cho anh thân mật cùng em.”

Phí Kiệt cầm mắt cá chân của cô, thân người rắn chắc tao nhã đặt giữa hai chân cô.

“Em khẩn trương cái gì? Không phải tối hôm qua anh đã chứng thật anh không chỉ dám xem sao?” Anh nhẹ cắn vành tai cô.

Hứa Ân Ân nhắm chặt hai mắt, đảo tai, làm bộ mình không nghe được Phí Kiệt nói gì cả, cô cảm nhận được thân người nam tính nóng rực của anh đã chạm vào người mình, còn có nhiệt độ trong máu của cô cũng tăng lên rất nhanh.

“Nghe không được cũng tốt, anh cũng không cần nói nhảm cả buổi.” Phí Kiệt hôn môi Ân Ân, đầu ngón tay vờn trên cơ thể cô.

Cô rất nhanh quên mất bản thân mình, chỉ nhớ rõ mình thần hồn điên đảo ở dưới người Phí Kiệt.

Nhiều năm yêu say đắm bị vạch trần, cô quả thật vẫn e lệ không dám nhìn thẳng mặt anh, nhưng anh lại muốn bù lại mấy năm nay không thể thận mật, cuồng liệt dùng nhiều phương cách dụ hoặc cô.

Anh lão làng kinh nghiệm, anh biết cách dễ dàng đưa hai người thăng hoa cảm xúc, cũng biết nên như thế nào kéo dài nhiệt tình đến khi cô không thể chịu nổi mà khóc ra tiếng.

Vì thế, sau vài lần hoan ái cao trào, Hứa Ân Ân ngã xuống giường mà ngủ, mệt mỏi nằm gọn trong lòng Phí Kiệt.

“Em mệt quá, để cho em ngủ được không…” Cô ôm mềm, không có sức lực, nhưng cũng không kháng cự được thú tính ác ma đang trỗi dậy.

“A…” Khi anh lần nữa phóng túng thật sâu trong cơ thể cô, cô cong người lên, cảm giác một luồng điện ngàn vôn lướt qua người mình.

“Một lần nữa thôi.” Anh hôi môi cô, thân hình rắn chắc dán sát vào cơ thể nóng ấm của cô, làm anh không nỡ buông xuống.

Anh chưa bao giờ quyến luyến một cô gái nào như vậy, vừa mới hoan ái xong, nhưng anh vẫn chưa thỏa mãn hoàn toàn. Chỉ cần liếc mắt nhìn cô, dục vọng như nắng hạn gặp mưa rào mà bùng phát ra hết.

Hứa Ân Ân phe phẩy đầu, hoàn toàn không thể ngăn cản anh phóng túng dưới thân người cô, làm cho người ta phát ra những âm thanh thẹn thùng, cho đến khi tiếng điện thoại vang lên làm anh có chút xao lãng gục trên người cô.

Reng reng reng….

Di động Phí Kiệt vang lên, Hứa Ân Ân nhìn đồng hồ trên tường — 4h sáng.

“Mặc kệ nó.” Phí Kiệt hôn phía sau lưng cô, hai bàn tay ôm chặt chiếc eo thon gọn cùng đường cong quyến rũ của cô, lưu luyến hôn chiếc cổ trắng ngần của cô.

Reng reng reng….

Điện thoại vang lên lúc này là của cô.

“Nhất định có việc.” Hứa Ân Ân quay đầu, tứ chi vô lực, đành phải dùng ánh mắt cầu xin nhìn anh.

Anh ôm người cô lên, đưa điện thoại đến bên tai cô.

“Alo, tôi là Ân Ân.” Vừa nghe đến lời nói đối phương, sắc mặt lập tức trắng bệch, hait ay cũng run run cầm lấy tay anh đang đặt bên hông cô.

Phí Kiệt lập tức ngồi dậy, chờ cô nói chuyện điện thoại xong.

“Được, tôi sẽ xử lý, chúng tôi lập tức đến đó.”

Hứa Ân Ân cúp điện thoại, Phí Kiệt liền cầm bả vai cô.

“Chuyện gì ?” Anh trầm giọng hỏi.

Cô nhìn anh, nước mắt đột nhiên trào ra.

“Bà lao công trực buổi tối gọi điện nói nhà hàng bị cháy.” Cô nói.

Đầu óc Phí Kiệt nháy mắt trống rỗng, ngực chợt nhiên nhói lên, làm cho anh không tự giác nắm chặt bàn tay.

“Mặc quần áo, anh đi gọi xe.” Phí Kiệt ôm cô đi xuống giường, đi về phía vòng tắm.

Trong hai phút, hai người rời khỏi phòng

Ba phút sau, hai người đón taxi đi thẳng đến Philedelphia.

14 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s