Mĩ Nam == Part 10.1 ==

Part 10.1

Đợi cho mọi việc đều được xử lý xong, Hứa Ân Ân cùng Phí Kiệt đến phòng cấp cứu thăm Phí Chính Minh một chút, sau đó trở về nhà hàng, lúc đó cũng đã sáng sớm tinh mơ.

Hứa Ân Ân mua bữa sáng, cùng Phí Kiệt ngồi ở bồn hoa trước cửa nhà hàng ngồi ăn, nhìn một phần tư nhà hàng bị cháy rụi.

Cô từ lúc ngồi xuống đến giờ cứ luôn tay làm.

Phí Kiệt chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Ân Ân lấy nhúng ướt khăn tay, lau mặt cho anh, sau đó lại lau tay anh. Tiếp theo đem ly sữa đậu nành có sẵn ống hút đến môi Phí Kiệt, để anh uống hết nửa ly, cô mới đút bánh nướng kẹp hành tây cho anh ăn.

“Anh không muốn ăn.” Phí Kiệt nhép môi.

“Vậy coi như ăn phụ em đi.” Cô mong đợi nhìn anh, đem đồ ăn đến bên miệng anh, “Một người ăn thì sẽ không ngon đâu. Hơn nữa bánh nướng kẹp hành của tiệm này cũng rất ngon, trước kia anh hay mua cho em ăn, không nhớ sao ?”

Đợi cho anh ăn hết bữa sáng, cô lại đưa ly cafe đen cho anh.

“Được rồi, giờ uống cafe mới không làm tổn hại bao tử.” Cô nhìn Phí Kiệt cười nói.

Phí Kiệt uống hết gần nửa ly cafe, anh tay cầm ly cafe nóng, cúi đầu ngắm nhìn Ân Ân.

Cô cầm lấy bữa sáng của mình, cái miệng nhỏ cắn một miếng bánh, bộ dáng rất bình dân.

Anh quàng tay ôm Ân Ân ngồi lên đùi mình, hôn môi cô một cái.

“Nếu không có em, anh phải làm gì bây giờ ?” Thân người anh run run, ngay cả ý nghĩ này anh cũng không dám nghĩ đến.

Cô quàng tay lên cổ Phí Kiệt, “Em nghĩ, cả đời này anh sẽ rất khó thoát khỏi em.”

Anh cầm bữa sáng của cô, ân cần đút cô ăn, cùng cô uống cafe, bầu trời lúc này càng lúc càng trong xanh lạ thường.

“Đúng rồi, ba anh sao lại có chìa khóa nhà hàng ?” Cô khó hiểu hỏi.

“Ông ta vốn không có học vấn, không nghề ngỗng gì cả, có thể có được tiền, ông ta có chuyện gì mà không dám làm ? Chắc lúc bác lao công đến quét dọn nên ông ta mới có cơ hội lẻn vào phóng hỏa.” Giọng nói anh đầy vẻ tức giận.

“Anh nghĩ vậy sao ?” Hứa Ân Ân hỏi.

“Ông ta sinh đứa nhỏ ra lại không nuôi nổi, anh giúp ông ta nuôi, ông ta không có công ăn việc làm, anh kiếm tiền nuôi ông ta. Anh chỉ là không giúp ông trả tiền cờ bạc, không muốn để ông ta muốn làm gì thì làm, như vậy là sai sao ?” Anh thấp giọng nói, ánh mắt có chút mờ mịt, “Vì sao ông ta muốn phóng hỏa nhà hàng anh chứ ? Anh quả thật không hiểu.”

“Không phải ông ta nói, ông ta chỉ muốn đến đập phá vài thứ, không ngờ lại thấy nhà hàng đang cháy sao ?”

“Ai có thể tin được lời ông ta chứ ?”

Hứa Ân Ân nhẹ nhàng vuốt vuốt khuôn mặt phút chốc đã tiều tụy của Phí Kiệt, cô ngồi thẳng người, để anh  tựa đầu vào vai mình, cũng ôm anh vào lòng  mình, nói khẽ, “Em không phải nói anh làm sao, nếu muốn trả tiền cờ bạc cho ông ta, anh kiếm bao nhiêu tiền cũng không đủ. Ba anh đã giải thích, và cũng thừa nhận uống say nên mới mất hết lý trí, cũng cam đoan sẽ không tái phạm nữa, những chuyện còn lại cứ để cho cảnh sát giải quyết đi.”

Anh dựa vào ngực cô, bởi vì sự quan tâm, cùng hiểu biết thấu đáo của cô, mặt anh mới dần dần dịu lại.

Advertisements

13 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s