Mĩ Nam == Part 10.2 ==

Part 10.2

Hứa Ân Ân nhẹ nhàng vuốt vuốt khuôn mặt phút chốc đã tiều tụy của Phí Kiệt, cô ngồi thẳng người, để anh  tựa đầu vào vai mình, cũng ôm anh vào lòng  mình, nói khẽ, “Em không phải nói anh làm sao, nếu muốn trả tiền cờ bạc cho ông ta, anh kiếm bao nhiêu tiền cũng không đủ. Ba anh đã giải thích, và cũng thừa nhận uống say nên mới mất hết lý trí, cũng cam đoan sẽ không tái phạm nữa, những chuyện còn lại cứ để cho cảnh sát giải quyết đi.”

Anh dựa vào ngực cô, bởi vì sự quan tâm, cùng hiểu biết thấu đáo của cô, mặt anh mới dần dần dịu lại.

“Mặc kệ thế nào, ba anh đã làm đúng một chuyện, là đem anh đến nhà em.” Cô nhìn anh, cảm thấy rất hạnh phúc.

“Em cũng không oán trách ông ta sao ?” Anh hỏi.

“Em với anh giống nhau, thấy ông ấy nghèo túng, lại bệnh, vừa đau vừa đau vừa khóc nói không phải ông ta làm, em còn có thể nói gì được nữa ?” Cô thở dài, nắm tay anh.

Lúc nãy ở phòng cấp cứu thấy ông ấy phải thở bằng máy oxi, cả người không thể cử động, nếu không bỏ qua cho ông ta, cô còn có thể làm gì được nữa ?

 “Hiện giờ tại vì ông ta bị bệnh nên mới cầu xin tha thứ, đợi đến khi ông ta khỏe lại, thì lại chứng nào tật nấy.” Anh căm giận nói.

“Có lẽ thay đổi hoàn cảnh sẽ tốt hơn cho ông ấy, ba em và một vài người bạn định đi nghỉ ở trang trại bên Úc, ông nói muốn tìm ba anh cùng đi, để ba anh thoải mái hơn. “

“Chú Hứa là người tốt, luôn cố gắng giúp đỡ ông ta.”

“Ba em cũng đã cho ba anh cơ hội, anh cũng thử cho ông ấy cơ hội đi. Ông ấy ở Úc thì sẽ không thể cờ bạc hay uống rượu như bây giờ, có lẽ ngày nào đó ông ấy sẽ cải tà quy chánh.” Cô vỗ vỗ tay anh.

 “Vậy thì ông ta nên cho anh cơ hội đi ! Ông ta dám đốt nhà hàng, chúng ta phải kiếm bao nhiêu tiền để bù lại tổn thất này….” Nhắc đến việc này, gân xanh trên trán Phí Kiệt nổi rõ lên.

Anh ôm cô ngồi sang một bên, bỗng nhiên đứng dậy chỉ tay lên trời nói, “Ông trời, tôi sẽ không gục ngã đâu.”

Anh rống to lên , giọng anh vang khắp phố phường tĩnh lặng vào sáng sớm.

“Đúng vậy, hơn nữa em cũng mua bỏ hiểm hỏa hoạn cho nhà ăn rồi.” Cô gật đầu phụ họa theo.

“Mua bao nhiêu ?” Anh thuận miệng hỏi.

“Ba trăm ngàn tệ.”

Phí Kiệt trợn mắt, khóe môi run run, cúi đầu trừng mắt nhìn cô.

“Vậy vừa rồi em khóc cái gì ? Làm người xấu một chút đi, lấy tiền về hưu dưỡng lão. ” Anh im lặng nhìn cô.

“Philadelphia giống như đứa con của em, em nhìn thấy nó bị cháy, trong lòng rất đau khổ.” Cô trách móc, trừng mắt nhìn anh, níu tay anh đứng lên. “Hơn nữa, còn phải chờ công ty bảo hiểm xem xét lại, cũng không biết bao lâu mới lấy được tiền, hoặc cũng có thể sẽ không có tiền bồi thường. SỐ tiền đó dùng để dự phòng cho nhà hàng thứ hai của chúng ta, vì vậy khả năng tham ô….”

Cô ngừng nói, bởi vì Phí Kiệt đang nhìn chằm chằm cô từ nãy đến giờ.

“Sao vậy ?” Cô lập tức đứng thẳng người, ngẩng đầu nhìn nhà hàng, sợ mình đã nói sai gì đó.

Phí Kiệt buồn cười vì hành động của cô, vỗ vỗ đầu cô, ôm cô vào lòng mình.

“Quả thật ông trời cũng không quá bất công với anh, có em bên cạnh, mọi việc đều ổn thỏa cả.” Anh nói.

Advertisements

14 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s