Mĩ Nam == Part 10.3 ==

Part 10.3

Phí Kiệt buồn cười vì hành động của cô, vỗ vỗ đầu cô, ôm cô vào lòng mình.

“Quả thật ông trời cũng không quá bất công với anh, có em bên cạnh, mọi việc đều ổn thỏa cả.” Anh nói.

“Anh biết vậy là tốt rồi, coi anh từ nay về sau còn dám đối xử tệ với em không, bằng không một ngày nào đó em không thèm để ý tới anh nữa, coi anh sẽ phải làm sao ?” Hứa Ân Ân lấy tay chỉ chỉ vào trán Phí Kiệt, làm bộ như muốn cắn tay anh.

“Em….” Phí Kiệt lập tức nhăn mày, hung hăng hỏi, “Em với Kỉ Đại Vũ còn liên lạc sao ?”

“Sao lại hỏi chuyện này ?” Cô khó hiểu nhìn anh.

“Chỉ cần trả lời, có còn liên lạc nữa không.” Môi anh mím chặt, chán chường ngồi xuống.

“Bởi vì tụi em vẫn là bạn bè, lúc trước em bằng lòng làm bạn gái của anh ấy, kết quả lại kết hôn với anh, Đại Vũ cũng thông cảm cho em. Em làm sao có thể không liên lạc với anh ấy được…” Nhìin Phí Kiệt bắt đầu trợn mắt tức giận, cô nắm cánh tay anh, “Huống chi tụi em quen nhau ở hội chợ sách, mà hội chợ ấy nửa tháng tổ chức một lần, nói chuyện, trao đổi tâm đắc, đây là chuyện bình thườngmà.” Cô bĩu môi, liếc mắt nhìn anh, “Huống hồ, em cũng đâu nói gì chuyện khách nữ đưa danh thiếp cho anh.” Đôi môi nhếch lên, khoanh hai tay trước ngực.

“Anh cứ lòng lòng tiểu nhân đo dạ quân tử, đâu phải ai cũng xấu, chỉ là….”

“Đúng, hắn là quân tử, anh là tiểu nhân.” Phí Kiệt bỗng nhiên đứng dậy, đưa lưng về phía cô.

Cái lưng rắn chắc của anh vì sợ hãi mà phập phồng, anh nhìn về phía trước, cảm thấy yêu thương một người quả thật rất đáng sợ. Nhưng anh hoàn toàn không cách nào khống chế được mình, mỗi ngày anh đều dính lấy cô, lúc naào cũng muốn cô ở bên cạnh mình.

Một đôi tay ôm lấy người anh, anh cảm giác được mặt cô đang tựa vào lưng mình, nhẹ nhàng nói với anh, “Đồ ngốc, hiện tại anh đã là chồng của em, người khác chỉ là người khác, em phân biệt rất rõ ràng.

“Nhưng mà là do anh ép em lấy anh.”

“Ép em lấy anh thì được sao?” Cô tươi cười đứng trước mặt Phí Kiệt, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Phí Kiệt, “Nếu em không muốn thì ai có thể ép em chứ?”

Trong mắt Phí Kiệt ôn nhu, khuôn mặt giờ như băng sương đã tan, anh cúi người, tựa trán vào trán Ân Ân.

“Đúng vậy, em giả bộ từ chối, dẫu sao em cũng đã thầm yêu anh lâu rồi.” Anh cười cắn môi cô.

“Chỉ có em thầm yêu thôi sao?” Cô ôm lấy cổ Phí Kiệt, không khách sáo dựa cả người vào thân Phí Kiệt.

“Anh yêu em đến không thể kiềm chế được, được chưa? Chúng ta trở về nhà tiếp tục đêm tân hôn đi.” Anh nháy mắt với cô.

“Anh…… Anh…… Sẽ không phải muốn……” Nàng đỏ cả mặt, không biết anh lấy đâu ra sức lực nhiều vậy.

Thấy Ân Ân mặt đỏ tai hồng, Phí Kiệt nhịn không được cười to ra tiếng. Tay anh đặt ở eo cô, ôm cô lên, giống như xách một túi khoai tây rất nhẹ nhàng.

“Ngủ một giấc trước đã.” Anh khẽ cắn vành tai cô, “Còn sau khi tỉnh ngủ thì anh không cam đoan có chuyện gì xảy ra không.”

Cô gật đầu, cho rằng về nhà hai người sẽ ngủ rất lâu.

Nhưng cô sai lầm rồi!

17 Comments

  1. Pingback: Mĩ Nam Bức Hôn [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s