Phóng Vương gia ==Chương 38.2==

Một Lúc sau, tiếng bước chân từ bình phong đến gần bên giường, ngay sau đó, mền bị xốc lên, lưng Ngư Ấu Trần hướng ra ngoài, cảm giác được thân thể nóng của hắn đang tiến vào trong mền. Nhất thời cả người cô cứng đờ, nhắm mắt thật chặt.

“Nằm ngủ xa vậy sao ?” Giọng nói Quân Vô Nặc cất lên, Ngư Ấu Trần giả bộ ngủ không trả lời, mà Quân Vô Nặc cũng không cần cô trả lời, trực tiếp ôm eo cô, kéo cô vào lòng mình.

Ngư Ấu Trần muốn giãy dụa, nhưng cánh tay hắn cứ như là sắt thép ôm chặt người cô, cô càng muốn thoát, hắn càng ôm chặt hơn, sau một lúc cô phản kháng, Quân Vô Nặc rốt cuộc phát hỏa.

“Nàng còn lộn xộn, ta sẽ nằm lên người nàng.” Hắn thấp giọng uy hiếp.

Ngư Ấu Trần cứng đờ người, động cũng không dám động. Nói về sức mạnh, cô thật sự không phải đối thủ của hắn.

Thấy cô ngoan ngoãn nghe lời, lực tay Quân Vô Nặc mới thả lỏng một chút.

Trong phòng yên ắng, Ngư Ấu Trần nằm cuộn trong lòng hắn, ánh mắt bất an đảo liên tục. Kỳ lạ, hắn sao chỉ có ôm cô, giống như là không định làm gì hết.

Hắn mà tốt vậy sao ? Hay là chờ cô ngủ say rồi…. Ngư Ấu Trần lập tức cảm thấy buồn cười vì suy nghĩ này. Vợ chồng thì phải luôn như vậy đúng không ?

Cô không phải giống như những khuê nữ khác, suốt ngày ở lì trong phòng, đối chuyện nam nữ, cô cũng biết chút ít, nhưng nói hiểu cặn kẽ thì chưa hẳn là như vậy. Nghĩ đến hôm qua Quân Vô Nặc cũng chỉ ôm cô ngủ, cô liền đỡ sợ hơn.

 Nhưng cái kia….Cái gì kết tinh của vợ chồng, nhất định là vì sinh con nên mới không thể không làm chuyện đó, mà Quân Vô nặc hiện tại hình như không muốn có con, cho nên mới không động tới cô.

Nghĩ như vậy, cô càng yên tâm hơn. Tuy rằng có thêm một người làm cô không quen, nhưng cũng không hẳn là chán ghét. Cánh tay hắn ôm thật ấm áp, trên người còn thoang thoảng mùi thơm, thật thoải mái.

Quân Vô Nặc lại không biết được suy nghĩ trong lòng cô, cảm giác thân mình cứng đờ của cô dần thả lỏng, khóe môi không khỏi cười mỉm, mở miệng hỏi, “Nàng quan tâm đến vấn đề chính sự sao ?”

“Hả ?” Ngư Ấu Trần không biết tại sao hắn lại hỏi như vậy, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, đáp, “Thân là thành viên của phủ tướng quân, quan tâm một chút cũng có vấn đề sao ?”

Quân Vô Nặc làm như cân nhắc điều gì đó, một hồi lâu mới nói, “Như vậy, chắc nàng cũng nghe một số chuyện về việc tấn phong thái tử ?”

“Ngươi nói chuyện ba cái Vương gia cái gì đó hả ?” Ngư Ấu Trần phấn khởi trả lời, “Nhưng thật ra nghe người ta nói tuyển tú nữ lần này là vì muốn tấn phong thái tử, không ít người đang xôn xao không biết ba cái Vương gia kia ai là người được hy vọng nhiều nhất.”

Cái gì mà ba cái Vương gia ? Quân Vô Nặc hơi nhíu mày, xoa nhẹ đầu cô, nói, “Cho nên, tuy rằng ngoài mặt mọi thứ đều yên ổn, nhưng chưa biết lúc nào sẽ phát sinh nội biến.”

Hắn nói như vậy Ngư Ấu Trần lập tức hiểu, cho nên cha cô mới đề cao cảnh giác, ngăn chặn giặc ngoại xâm, “Nói như vậy, sẽ lập thái tử thật sao ? Nhưng ta nghe nói hoàng thượng thân thể không tốt lắm, cũng là thật hả ?”

Cô hiếu kỳ nói, “Ngươi có nghe gì từ kinh thành không ? Ngươi có từng nghe qua chuyện hoàng thượng muốn lập ai làm thái tử không ?”

“Nàng nghĩ sao ? Dân thành Kinh Châu không phải rất thích đàm luận mấy chuyện này sao ? Nàng cho rằng ai có khả năng nhất ?” Quân Vô Nặc không đáp mà hỏi lại.

“Chuyện Cẩn Vương chắc hẳn cũng không phải là lời đồn bậy bạ, nghe nói hắn vì đào hôn nên trốn khỏi kinh thành.” Nghĩ đến đây, Ngư Ấu Trần cũng có chút tiếc nuối, nhịn không được than thởn nói, “Ngươi nói xem, thiên kim nhà ai mà dọa Vương gia nghe nói là ôn nhu như ngọc đến chạy bán sống bán chết ?”

“Lời đồn thì sao có thể tin được.” Quân Vô Nặc thản nhiên đáp lời.

“Chẳng lẽ ngươi biết nội tình bên trong ?”

Ngư Ấu Trần kỳ thật chỉ là thuận miệng mà hỏi, thấy Quân Vô Nặc do dự không trả lời, cười nói, “Chúng ta như vậy có tính là nghị luận chính sự không ?”

“Không tính.” Quân Vô Nặc cúi đầu nhìn cô, nói, “Nhiều lắm chỉ là vợ chồng trò chuyện thâu đêm thôi.”

Đi chết đi ! Ai vợ chồng với hắn chứ ? Nhưng nghĩ đến bản thân quên mất chuyện hắn đang nằm ở trên giường, còn cùng hắn trò chuyện, mặt Ngư Ấu Trần nóng lên.

Quân Vô Nặc như không phát hiện điều gì khác lạ, đột nhiên đổi đề tài, nói, “Ngày mai nếu rảnh, chúng ta đi hồ Yên Ba, chỗ đó có tửu lâu cũng không tệ lắm.”

Dẫn cô đi tửu lâu ? Ngư Ấu Trần mặc dù cũng ngờ vực, nhưng ngày mai cô quả thật không có chuyện gì làm, vì thể liền gật đầu đồng ý.

Nghe vợ chồng son muốn đi dạo hồ Yên Ba, Thu Nhị nương rất vui mừng, huých vào cánh tay Ngư Ấu Trần, nói, “Xem đi, Nhị nương nói không sai mà, con rể quả thật rất hiểu lòng người, thấy tâm trạng con không tốt, lập tức dẫn cô đi chơi giả sầu.”

“Con làm gì mà tâm trạng không tốt, Nhị nương đoán sai rồi.” Ngư Ấu Trần ngoài miệng nói thế, nhưng lại nhịn không được liếc mắt nhìn Quân Vô Nặc ở bên cạnh, là thật sao? Hơn nữa, biểu hiện của cô rõ ràng như vậy? Cho dù là thế, hắn thiệt tốt vậy sao ?

Thu Nhị nương liếc mắt nhìn hai người một cái, cũng không so đo với Ấu Trần, tiễn hai người ra cửa.

17 Comments

  1. Kiwi hôm nào cũng có tem nhỉ. Lần sau nhớ ới chị vào gom phong bì nhá. Công nhận truyện hay đọc nhanh thấy ngắn quá Elvie ơi. Nàng có tranh thủ cắt bớt của bọn ta không đấy. Icon đa nghi giả vờ. (he he he…)

  2. Nàng ơi, truyện này có tổng cộng mấy chương vậy nàng? Ý ta là bản chính và bản của nàng edit đó. Nếu lúc nào nàng muốn làm ebook, ta đăng ký phụ nàng chân chỉnh sửa nha, biết nàng vì cố gắng đưa truyện đến tay người đọc sớm nhất nên Typing bị lỗi chút mà.

    Moa (hôn chụt) nàng.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s