Phóng Vương gia ==Chương 39.2==

“Tỷ tỷ, tỷ phu, trùng hợp vậy?” Ngư Thần Sương ngạc nhiên khi thấy bọn họ, “Thiếu Dương dẫn muội đến du ngoạn hồ, không ngờ lại gặp hai người ở đây.”

Phó Thiếu Dương vẻ mặt nhiều lần thay đổi, cuối cùng trườn ra bộ mặt lạnh tanh, nói, “Nếu đều là người một nhà, không ngại chúng ta ngồi chung chứ?”

Nếu đã nói là người một nhà, cô có thể nói thấy ngại sao?

Quân Vô Nặc từ đầu đã gọi sẵn thức ăn, Phó Thiếu Dương sau khi ngồi xuống cũng kêu thêm vài món, nói, “Quân huynh là khách từ xa mới đến, nay chúng ta có duyên trở thành người một nhà, hôm nay coi như ta mời, xem như chủ mời khách vậy.”

Ngư Ấu Trần đang nghĩ không biết chuyện đời sao lại khéo như vậy, nghe Phó Thiếu Dương nói xong, cô nhịn không được nở nụ cười tươi. Còn có người coi tiền như cỏ rác sao?

Nhưng Quân Vô Nặc lại không nghĩ vậy, thản nhiên đáp, “Ta xin cảm ơn lòng tốt của Phó công tử, nhưng hôm nay ta cố ý mời phu nhân nhà ta dùng cơm, sao lại có thể để công tử đây làm mời được.”

Nhìn như khách sáo từ chối, nhưng vô hình trung lại như là biểu lộ phật ý trong lòng, Phó Thiếu Dương nghe xong, mặt cứng đờ vài giây, nhưng hắn vẫn là một thương nhân, da mặt so với người thường cũng dày hơn chút đỉnh, lập tức cười nói, “Thế thì bữa cơm này để Ấu Trần mời đi.”

Người coi tiền như rác giờ là cô sao? Ngư Ấu Trần hoàn toàn không tiếc bữa cơm này, nhưng lúc nãy Phó Thiếu Dương vừa mới thêm vài món ăn, bốn người ăn thì có quá lãng phí không? Bình thường nếu trong quán trọ, có mấy vị khách “hào phóng” như thế này, cô chắc chắn sẽ rất vui mừng, nhưng trong bụng lại thầm mắng bọn người đó là “đồ ngốc”.

Suy cho cùng cũng là tỷ muội, Ngư Thần Sương thấy thế, liền quay sang che miệng nói với Phó Thiếu Dương, “Ai nha, Thiếu Dương, chúng ta có phải kêu quá nhiều đồ ăn không? Vốn tưởng chúng ta mời, thật là ngại quá.”

“Không sao, nếu đã gọi thì cứ ăn.” Quân Vô Nặc thật ra rất nhàn nhã, lẳng lặng cầm bàn tay Ngư Ấu Trần, kề sát tai cô mà nói, “Này coi như xem ta là người một nhà chưa?”

Lòng bàn tay ấm áp làm cho Ngư Ấu Trần đờ người, còn chưa kịp giãy tay, liền cảm nhận được hơi thở hắn phả tai mình, cả người cô nổi cả da gà.

Trước mặt bàn dân thiên hạ, hắn dám có hành động thân mật với cô, cô trốn cũng không được mà né cũng không xong, lại không thế mắng hắn, quả thật rất xấu hổ, cô kề sát vào hắn thấp giọng nói, “Một phần ba sản nghiệp của nhà ngươi cũng là của ta.”

Muốn lợi dụng cô sao, phải trả giá thật đắt!

Quân Vô Nặc cười nhạt, nói, “Đây là đương nhiên.”

Nhìn hai người khe khẽ nói nhỏ, bộ dạng thân mật khắng khít, làm cho hai người ngồi đối diện có chút không được tự nhiên. Đúng vào luc này, tiểu nhị bưng đồ ăn lên, vì thế Ngư Ấu Trần nhân cơ hội rút tay về, bốn người bắt đầu thưởng thức món ăn.

Ăn được vài món, Phó Thiếu Dương liền tìm đề tài nói, “Từ lần trước biết Quân huynh là một trong những ông chủ của “Thương túc các”, ta cũng nói qua với gia phụ, nhưng theo như gia phụ nói, người khai sáng “Thương túc các” tổng cộng có bốn vị công tử, nhưng ông lại không nhớ vị nào có tên như Quân huynh đây, không biết Quân huynh là một trong bốn vị nào?”

Ngư Ấu Trần vừa đem miếng thịt nhét vào miệng, bỗng nhiên nghe được lời này, thịt còn chưa nuốt xuống, cô lập tức nhìn về phía Quân Vô Nặc.

Những năm gần đây Phó gia mở chi nhánh liên tục, từ cử gia cho đến kinh thành, “Thương túc các” tuy là hoàng thương, nhưng nếu muốn biết một chút tin tức, không có gì khó với Phó gia cả. Cho nên, lời nói của Phó Thiếu Dương hẳn là thật.

Người này, quả nhiên là giả mạo?

Advertisements

23 Comments

  1. Thank ss nhìu 😀 *chụt chụt*
    Cơ mà ngắn quá vậy ạ :(((((( E chưa kịp thưởng thức đã hết rồi *huhu*
    Mà sao e thấy Minh tinh ss post nhìu thế mà Vương gia lại ít thế ạ * khóc ròng*

  2. Hình như hôm trước Elvie nói 100 chương đúng không? nhưng mỗi chương nàng cắt ra nhiều chap ngắn quá. Chưa đọc được mấy đã hết rồi. Hay là đừng làm Lão công bất chính vội tập trung để cho bọn ta lại được tung hoa HOÀN mấy bộ đang going. Icon nịnh nịt, năn nỉ ỉ ôi.

    • edit hết mấy truyện này ít nhất phải 3 tiếng, + thêm lúc edit ngồi coi fim hay ăn cơm, làm số chuyện lặt vặt nên thành ra gần 5-6 tiếng… vì ta còn phải đi dạy nên buổi tối về nhà cũng 9-10h, nên hơi mệt, thành ra 1 ngày ta chỉ có thể edit 1 cháp 1 truyện, cái cháp vươgn gia 1 cháp rất dài… và có nhìu từ khó hiểu, edit hết nguyên 1 chương, thì cũng 2 tiếng hơn òi…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s