Phóng Vương gia ==Chương 41.1==

Chương 41 : Gần trong gang tấc

***** Ta k dịch phần sau của chương trước, cũng k có gì là quan trọng. Tóm tắt thế này : VK hẹn NAT ra ngoài thành, lúc đầu nói chuyện vẫn bình thường, nhưng sau khi Vk muốn NAT đi cùng mình, hai người ra biên ngoại sinh sống, NAT không đồng ý và đòi trở về, VK k chịu để cho cô đi, hai người một xảy ra xung đột, NAT vô tình làm tay VK bị thương. Sau khi băng bó vết thương và nói rõ thêm mình k muốn đi theo Vk, và cũng k có tình cảm gì với VK ngoài tình anh em, hai người mới lên ngựa trở về.

 

Vân Khởi vung roi quất ngựa, không nói hai lời, một đường ruổi ngựa đi vào thành. Nhưng chưa về đến phủ tướng quân thì đã thấy có một chiếc xe ngựa dừng bên đường, chặn đường họ.

Trước xe ngựa, một nam một nữ đang đứng nói gì đó, nghe được tiếng vó ngựa, lúc này mới quay đầu lại. Ngư Ấu Trần trong lòng kinh hãi, đó là Quân Vô Nặc và A Ngưng

Đôi mắt đen lạnh lùng mang theo vài phần sắc bén nhìn về phía hai ngựa đang trên lưng ngựa, chỉ đơn giản là thoáng qua nhưng ánh mắt lại làm cho người ta khiếp sợ, lạnh run cả người.

Ngư Ấu Trần nhất thời cứng đờ, như thế nào cũng không ngờ tới lại gặp Quân Vô Nặc trong tình huống này, trong tình cảnh cô cảm thấy chột dạ như mình bị bắt gian vậy, lưng toát cả mồ hơi lạnh.

Tệ hơn là Quân Vô Nặc đang đi về phía cô.

Khuôn mặt tuấn tú như ánh mặt trời vẫn bình tĩnh như trước, nhưng lúc này đây lại không làm người ta cảm thấy ấm áp gì trên khuôn mặt ấy, làm cho người ta sởn cả gai ốc. Hắn chậm rãi bước đến, mỗi bước chân làm lòng cô hoảng sợ thêm một chút.

Được rồi, cô chỉ là cùng Vân Khởi ra ngoài thành nói chuyện, lại không có làm chuyện gì vượt quá giới hạn, thật sự  không cần phải hoảng sợ. Ngư Ấu Trần ngẩng đầu, cố gắng trấn tĩnh bản thân mình.

Thấy cô có vẻ bất an, Vân Khởi nhíu mày thật chặt, thấp giọng nói, “Đừng sợ, không có việc gì đâu.”

Ai nói cô sợ chứ ? Quân Vô Nặc dám làm gì cô sao ? Cô chỉ là…. Muốn tìm một chỗ nào đó trốn vào mà thôi.

Chỉ trong vài giây, Quân Vô Nặc đã đến trước mặt bọn họ, nhìn cô, khóe môi giương lên cười tươi, nói, “Ta cứ nghĩ sao không thấy nàng nữa, thì ra là gặp người quen cũ sao ?”

Hắn cười làm cho Ngư Ấu Trần hết hồn, nếu hắn giận dữ, hoặc tức giận chất vấn cô, cô còn có thể cãi lại, nhưng giờ hắn lại coi như không có xảy ra việc gì, càng làm cho người ta cảm thấy có vấn đề.

Hơn nữa, hắn làm sao biết cô theo dõi hắn ?

“À, ta quên cưỡi ngựa theo, cho nên cùng Vân Khởi về chung.” Nếu đã bị hắn phát hiện, cô đơn giản thừa nhận, mượn cơ hội này hỏi ngược lại hắn, “Mà không phải ngươi đi lo chuyện buôn bán sao ? Sao lại cùng A Ngưng xuất hiện ở đây ?”

“A Ngưng tinh thông dược lý, ta cũng sắp mở một tiệm thuốc, tất nhiên phải mang A Ngưng theo. ” Quân Vô Nặc đáp, trong mắt có chút chêu trọc, vươn tay ra trước mặt cô, hỏi, “Câu trả lời này phu nhân có hài lòng không ?”

Hắn nói hợp tình hợp lý, nhưng ánh mắt hắn làm cho Ngư Ấu Trần bối rối, giống như cô rất để ý chuyện của hắn.

Cô đưa tay nắm tay hắn, nương theo tay hắn nhảy xuống ngựa. Chân vừa chạm đất liền bị hắn nhân cơ hội kéo thắt lưng cô, làm cô ngã vào người hắn.

Đang ở trên đường lớn, trên đường có rất nhiều người, Ngư Ấu Trần muốn đẩy hắn ra, nhưng không biết sao tay hắn nắm rất chặt eo cô, làm cô không thể thoát ra khỏi tay hắn, miễn cưỡng mặc cho hắn ôm.

Quân Vô Nặc lúc này mới chú ý đến Vân Khởi, nói, “Vân công tử, làm phiền ngươi đưa phu nhân ta về, thật có lỗi.” Nói xong, ánh mắt sắc bén lướt qua cổ tay Vân Khởi, chỗ băng bó vẫn còn vết máu chưa khô, làm lực tay hắn ôm Ngư Ấu Trần càng chặt hơn.

Nhìn Ngư Ấu Trần bị Quân Vô Nặc ôm vào lòng, sắc mặt Vân Khởi nhất thời trầm xuống, nhất là nhìn thấy ánh mắt của Quân Vô Nặc, tuy rằng biết rõ hai người đã thành thân, nhưng giờ lại tận mắt nhìn thấy, trong lòng hắn rất đau, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng.

“Ta chưa bao giờ xem Ấu Trần là người ngoài, cái này chỉ là việc cỏn con thôi.”

Cách nói chuyện hai người rõ ràng có chút cay cú, Ngư Ấu Trần không ngốc đến nỗi nghe không hiểu, cắt ngang bọn họ, nói với Quân Vô Nặc, “Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta hồi phủ đi.”

“Cũng tốt, mấy ngày nay bận rộn chuyện mở tiệm mới, không có thời gian ở bên cạnh phu nhân, hôm nay ta sẽ bù lại cho phu  nhân.” Quân Vô Nặc nói xong, thuận thế hôn lên tóc cô, sau đó quay sang nói với Vân Khởi, “Vân công tử, cáo từ.”

Dứt lời, hắn đỡ Ngư Ấu Trần  lên xe ngựa, A Ngưng từ đầu đến cuối đều đứng bên cạnh xe ngựa, giờ phút này mới đến gần hai người, vén màn xe, “Gia, phu nhân, mời lên xe.”

Bình thường bị Quân Vô Nặc kêu như vậy, Ngư Ấu Trần cũng chẳng muốn so đo với hắn, nhưng lúc này lại nghe A Ngưng gọi cô như vậy, cảm giác lại rất khác.

Cô không còn là Ngư Ấu Trần trước kia nữa, hiện tại cô đã trở thành vợ của Quân Vô Nặc.

 

Ta spoil 🙂

Ngư Ấu Trần cảm thấy cả người mình nóng ran lên, nụ hôn như cuồng phong kia làm cô chịu không nổi, bàn tay hắn ép sát vào ngực cô, mềm mại vô lực. Sau một lúc phản kháng không thành, cuối cùng cô ôm cổ hắn.

………

Cảm giác này làm cho Ngư Ấu Trần kìm lòng không nổi thở nhẹ một tiếng, Quân Vô Nặc toàn thân căng thẳng, “xoẹt” một tiếng vải bị xé rách.

………

Áo của cô bị hắn xé rách, giờ phút này cô càng kịch liệt thở dốc, lộ ra bộ ngực phập phồng phía sau chiếc áo yếm màu đỏ.

………

***** 1. mọi chuyện đều ở trong xe ngựa 😀

2. mấy chỗ …….. là còn nữa =))

28 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s