Phóng Vương gia ==Chương 41.2==

Chương 41.2

Nghĩ  đến vừa rồi cô chất vấn chuyện của Quân Vô Nặc và A Ngưng, cô cảm thấy thật mất mặt, ngẩng đầu nhìn A Ngưng cười, tựa như xin lỗi, sau đó vào bên trong xe ngựa.

A Ngưng ngượng ngùng, nhưng rất nhanh khôi phục lại nét lạnh lùng của mình, lúc Quân Vô Nặc lên xe, hắn quay đầu lại nhìn về một người một ngựa cách đó không xa.

Hành động thân mật của hai người khi lên xe làm Vân Khởi rất đau đớn, cảm giác cô đã hoàn toàn thuộc về người khác làm hắn rất khó chịu, hắn không thể nào chấp nhận được. Hắn vung roi lên, cưỡi ngựa đi.

Có lẽ vì không muốn quấy rầy hai người bên trong xe, A Ngưng cùng phu mã ngồi ở ngoài xe.

Trong toa xe ngựa chật hẹp, hai người ngồi song song, không ai nói gì với ai, bầu không khí có chút quẫn bách.

Chẳng lẽ hắn muốn tính sổ với cô? Ngư Ấu Trần suy nghĩ ở trong lòng, giương mắt nhìn người ngồi đối diện mình, trên mặt hắn không biểu lộ cảm xúc gì, không biết lúc nãy hắn đang tính toán gì nữa.

Ngư Ấu Trần nghĩ tới lời nói của Vân Khởi, Quân Vô Nặc là kẻ xảo trá, là nội gián hay sao? Nếu như vậy thì cô sẽ phải làm gì bây giờ? Quan trọng nhất là cô phải chứng thực lời nói của Vân Khởi là thật hay giả?

“Có chuyện muốn nói sao?” Thấy cô cứ ấp a ấp úng, Quân Vô Nặc lên tiếng nói.

Biết hắn nhớ rất dai, nhưng mà cô cũng không có làm gì sai, Ngư Ấu Trần hỏi ngược lại, “Chẳng lẽ ngươi không có?”

Quân Vô Nặc nhìn về phía màn xe, nói, “Phu nhân nói trước đi.”

Ngư Ấu Trần vốn đang cau có, đột nhiên nhịn không được nở nụ cười, nói, “Ngươi nếu lo lắng cho ta, thì mai mốt dẫn ta theo đi.”

“Nàng muốn vậy thật sao?” Quân Vô Nặc lúc này mơi xoay đầu nhìn cô, nhướng mày khiến cô nghĩ mình bị hắn nhìn thấu, nhưng hắn chỉ cười nhạt, “Hay là phải nói, người lo lắng là phu nhân mới đúng?”

“Cũng… có chút lo lắng.” Ngư Ấu Trần ngượng đến muốn độn thổ, rõ ràng là lời nói từ trong đáy lòng, cô làm gì mà khẩn trương vậy?

Ánh mắt Quân Vô Nặc híp lại, lại thấy mặt cô đỏ gay, khuôn mặt lạnh tanh mới hòa hoãn một phần nào, “Nếu như vậy thì tốt rồi.”

Lời hắn có ý gì chứ? Chẳng lẽ hắn đã đoán được mục đích của cô? Ngư Ấu Trần cứng đờ người, nói, “Đương nhiên là thật, ngươi không biết mọi người đang đồn gì sao? Cẩn vương kia vì gương mặt tuấn tú, dây dưa không rõ với biết bao nhiêu thiên kim. Ngươi ngày thường cũng hào hoa phong nhã, ta lo lắng cũng là phải thôi.

Vốn là định nịnh hắn, tưởng rằng hắn sẽ vui mừng, ai ngờ ngược lại hắn còn nhíu mày, đôi mắt híp thành một đường dài, cực kỳ nguy hiểm.

“Ngư Ấu Trần.” Hắn gọi tên cô, áp sát cô, “Nàng có biết, nàng nói dối rất tệ.”

“Ta nói đều là sự thật….” Ngư Ấu Trần nhích sang một bên, muốn kéo xa khoảng cách của hai người, cố gắng trả lời.

Dù sao cô nói cũng không sai, tuyệt đối không thể hắn nghi ngờ.

“Thật sự lo lắng cho ta ?” Quân Vô Nặc không buông tha cô, một tay ôm lấy eo Ấu Trần, nhẹ nhàng ôm cô ngồi lên đùi mình. Cúi sát mặt cô, nói, “Nếu như thế thì kêu ta một tiếng phu quân đi.”

Ngư Ấu Trần đột nhiên cảm giác mình như rơi vào cãm bậy, mà cảm bẫy này chính là do  mình khởi xướng.

Được rồi, bất quả chỉ là cách xưng hô, kêu thì kêu.

Ngập ngừng nửa ngày, cô cắn răng nói, “Phu quân!”

Lập tức một trận cười nhẹ vang lên, Ngư Ấu Trần đỏ mặt từ đầu đến chân, thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn nam nhân trước mặt mình cười rất hả hê.

Hắn dám trêu chọc cô!

Advertisements

12 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s