Lão Công == Part 5.6 ==

“Kỳ thật ông ta là….”

“Ba cô.” Anh tiếp lời. Ôn Gia Hinh khiếp sợ nhìn hắn, “Anh làm sao biết?”

“Tôi nghe các người nói chuyện.” Bàn tay to nhẹ nhàng kéo cô vào lòng anh, giọng nói đầy vẻ đau lòng, “Tôi nghĩ có lẽ cô không muốn tôi nhìn thấy, cho nên tôi không lên tiếng, xin lỗi đã lén nghe các người nói chuyện.”

“Không có gì, tôi chỉ là không muốn người khác thương hại mình.”

“Tôi không thương hại cô, tôi đau lòng thay cô, cho nên mới nhịn không được ra mặt dùm cô, không muốn cô bị người khác xem thường. Gia Hinh , cô không nên tức giận vì loại người đó, đừng để những người đó ảnh hưởng tâm trạng mình, cô không phải còn em gái và Tiểu Khải sao ?”

“Cám ơn…” Không đợi nước mắt cô chảy ra, anh đã ôm chầm cô vào lòng.

“Nếu cô muốn khóc, tôi có thể cho mượn vai mình.”

“Cám ơn….” Cô nghẹn ngào nói.

Bàn tay anh vuốt mặt cô, khóe miệng cười nói, “Tôi muốn làm việc thiện để cô dẹp bỏ ý định mướn sát thủ giết tôi.

Cô lại nín khóc bật cười, “Anh hứa không nhắc đến chuyện này mà.” Người đàn ông này…. Làm cô vừa yêu vừa giận.

*******************************************************

“Lão Tiêu, ông làm gì ở đây ?” Sáng sớm mới bước vào công ty, cô liền thấy lão Tiêu đeo cái bóp ngang hông đứng nhịp nhịp trong sảnh tập đoàn Lôi Dương.

Ôn Gia Hinh lo lắng hỏi, “Ông có biết đây là đâu không, ở đây không cho phép người ngoài tùy tiện vào đâu, chẳng lẽ ông muốn bảo vệ đuổi ông ra ngoài hả?”

“Nghe tôi nói, hôm nay tôi tới đây là…….”

“Đi nhanh, ông chủ của tôi là người thiết diện vô tư, nếu lỡ lát nữa anh ta thấy ông, thế nào cũng kêu bảo vệ đuổi ông ra ngoài, rồi đưa ông đến đồn cảnh sát.” Cô kéo tay ông đi ra ngoài.

“Này, cô cũng phải nghe tôi nói hết đã.”

“Còn nói cái gì nữa ? Tôi biết trước kia ông hay nghe ông chủ đàn áp tôi, nên ông muốn trả thù phải không ?! Nhưng tôi chỉ nói đùa thôi, hơn nữa gần đây tôi phát hiện anh ta cũng không phải xấu lắm.”

“Tiểu Hinh, chẳng lẽ cô đổi tính rồi sao ?” Lão Tiêu cười mờ ám.

“Đúng vậy, tôi đổi tính rồi, ông mau đến cửa hàng bánh của em tôi đi, hôm nay ăn miễn phí, tôi mời khách.”

Cô một đường kéo ông đi thẳng ra ngoài, đúng lúc gặp Quý Tiệp mặc âu phục từ cửa đi vào, cô sợ tới mức đem lão Tiểu dấu phía sau mình. Thấy thế, Quý Tiệp liền đi đến bên cô, nhíu mày, giống như suy nghĩ gì đó.

“Anh đừng hiểu lầm, ông ta là ông ngoại của tôi, đi lạc đường mà thôi, tôi sẽ dẫn ông ấy về ngay.”

“Ông ngoại, sao ông lại tới đây ?” Quý Tiệp nhìn lướt qua người sau lưng cô, vẻ mặt khó hiểu.

“Hả ? Anh gọi ông ấy là ông ngoại ?”  Ôn Gia Hinh nhất thời khó hiểu, nếu anh ta muốn gia tăng tình cảm với cô thì cũng không cần nhận người nhà bậy bạ vậy chứ.

15 Comments

  1. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s