Phóng Vương gia ==Chương 42.3==

Ban ngày thì còn có chút thoải mái, nhưng đến tối thì Ngư Ấu Trần lại cảm thấy khẩn trương. Lúc đó chỉ cảm thấy chọc hắn rất thú vị, nhưng giờ hai người lại ngủ chung giường, nếu lại xảy ra chuyện như ở trên xe ngựa, cô chỉ sợ không thể giữ nổi bản thân mình.

Hai người đều đã tắm rửa xong, Quân Vô Nặc thấy cô không giống mọi thường tắm xong là chui vào chăn để ngủ, mà hôm nay lại ngồi trước bàn, hắn không khỏi nhíu mày.

“Sao không đi ngủ ?” Hắn đến gần cô, thăm dò đánh giá.

Ngư Ấu Trần cầm quyển sách, sờ sờ cái mũi, nói, “Chưa buồn ngủ, ta muốn đọc sách một tí, ngươi đi ngủ trước đi.”

“Phải không ?” Quân Vô Nặc cười mỉm, càng muốn trêu chọc cô hơn, nhìn lướt qua cuốn sách cô đang cầm, cười nói, “Con cá, không phải nàng sợ chứ ?”

“Ta sợ cái gì.” Hơi thở nóng ấm của hắn phả bên tai cô, cô mẫn cảm rụt cổ lại, chỉ là kêu cô con cá thôi, nhưng lại làm cho người ta mặt đỏ tim đập.

“Nàng biết mà.” Hắn cố ý dùng lời nói mờ ám, ngón tay thon dài vuốt tóc cô, khẽ lướt xuống hai má đang ửng đỏ của Ấu Trần, da thịt cô rất mịn màng khiến người ta rất thích, “Lúc sáng nàng không phải rất to gan sao ?”

Ngư Ấu Trần căng thẳng, “Vì…vì gà nhà không nên bôi mặt đá nhau vào buổi tối.” (ý nói là huynh đệ tương tàn)

Gà nhà bôi mặt đá nhau còn cách dùng như vậy sao ? (ý nói đó giờ người ta bảo là anh em thì k nên gà nhà đá gà nhà thôi, mà chị ấy lại dùng trong trường hợp này) Quân Vô Nặc rốt cuộc không nhịn được cười rất sảng khoái, thấy ánh mắt cô hầm hầm nhìn hắn, một lúc sau, mới nói, “Ngủ đi. Nàng yên tâm, trước khi chính thức thành thân, ta sẽ không làm gì nàng đâu.”

Ngư Ấu Trần giống như có chút cảm động, đây chính là nguyên nhân hắn mỗi tối chỉ ôm cô mà ngủ ? Nói không cảm động là giả, hắn tôn trọng cô, mà loại tôn trọng này chỉ sợ rất ít đàn ông có thể làm được.

Có lẽ, hắn cũng không phải xấu lắm.

Đêm nay chính là đếm mà Ngư Ấu Trần ngủ ngon nhất từ khi thành thân đến giờ.

Buổi sáng hôm sau, không cần Ngư Ấu Trần nhắc, Quân Vô Nặc liền chủ động chuẩn bị xe ngựa, muốn dẫn cô đi gặp “người của hắn.”

Trên xe ngựa, Quân Vô Nặc hiếm khi bắt chuyện trước với cô.

“Lần trước, nàng nói muốn biết chuyện Cẩn vương sao ? Tiếp tục hỏi đi.”

“Ngươi cũng không phải là ông chủ của Thương túc các mà, vậy ngươi thật sự quen Cẩn vương hả ?” Ngư Ấu Trần không tin lời hắn nói, nhưng mà giờ cũng không có việc gì làm, ngồi nói chuyện phiếm với hắn cũng tốt, sẵn coi hắn trả lời thế nào.

Vì thế, cô nghĩ sao nói vậy, hỏi, “Vậy ngươi nói đi, Cẩn vương thật ra là người thế nào ? Có phải giống như người ta bàn tán không ? Còn nữa, hắn vì sao đào hôn ? Chẳng lẽ thật sự có liên quan đến mấy vị tiểu thư kia ?”

Quân Vô Nặc cũng mặc cô tin hay không, thẳng thắng nói, “Cẩn vương là con trai thứ bảy của đương kim hoàng thượng, gia đình mẹ của hắn là Thái Úy, danh vọng không thấp, cho nên rất được Hoàng Thượng coi trọng. Mẫu thân của hắn tuy rằng mất sớm, nhưng hắn được hoàng hậu chăm sóc rất tốt.”

Vốn tưởng rằng hắn sẽ nói về mấy tin đồn để đối phó với cô, lại thật không ngờ hắn lại kể rành mạch lai lịch của Cẩn Vương kia, trong lúc nhất thời, Ngư Ấu Trần nghe đến thất thần.

“Khác với cái vị hoàng tử khác, hắn không muốn tranh ngôi đoạt vị, cũng không nổi danh. Nhưng cuộc sống trong cung chính là như vậy, không ai bởi vì nàng không tranh giành mà coi nhẹ nàng. Cho nên, dân chúng nói cái gì Kỳ Vương lãnh khốc, Cẩn Vương đào hoa, Cần Vương hiền hòa, nhưng đó chỉ là bề ngoài mà thôi. Mỗi người đều rất phức tạp. Ta nghĩ, có lẽ chính Cẩn Vương cũng không biết bản thân mình rốt cuộc là người thế nào.”

Cung đình là thế nào Ngư Ấu Trần cũng không biết, nhưng vài năm nay cô mở quán trọ, nên cũng hiểu đôi chút về mấy điều này. Trong cung ai nấy đều đấu đá nhau, tranh giành đoạt vị đến đổ máu.

Nhưng sao hắn lại biết nhiều như vậy ?

Thấy vẻ mặt cô nghi ngờ, Quân Vô Nặc cũng không giải thích, cười nói, “Nhưng hắn cũng không phải xấu, đối với người nhà cũng tốt lắm, hơn nữa, hắn mỗi ngày cũng hưởng không ít bổng lộc, bình thường cũng làm ăn buôn bán, nên gia tài cũng rất lớn. Cuộc sống sau này cũng không phải lo.” ( =]] anh pr bản thân mình á)

Ngư Ấu Trần chưa nghe điều này bao giờ, cộng thêm mấy lời đồn trong dân gian, Ngư Ấu Trần liền nửa tin nửa ngờ, thấy hắn dừng lại, cô mới hỏi, “Vậy mấy tiểu thư thiên kim kia thì sao ? Có thật không ? Chuyện hoàng tử đào hôn chắc không ai dám nói bậy bạ đâu.”

Quân Vô Nặc vuốt cằm, nói, “Ta nghĩ, chuyện này có chút hiểu lầm, một tiểu thư khuê phòng chân chính thì làm sao lại làm ra mấy chuyện hoang đường vậy được. Kinh thành quan lại rất nhiều, mọi người tình cờ gặp nhau là chuyện bình thường, có lẽ cũng vì vậy mà dân chúng mới nghĩ đông nghĩ tây.”

15 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s