Phóng Vương gia ==Chương 43.1==

Chương 43 : Để lộ nội tình

Bộ dáng Quân Vô Nặc dường như không phải nói dối, nhưng muốn Ngư Ấu Trần hoàn toàn tin tưởng hắn nói mấy chuyện này chỉ là lời đồn, hoàn toàn không đúng thì thật sự rất khó.

“Theo như ngươi nói, Cẩn Vương kia là người trong sạch ? Người trong hoàng tộc, ai mà không háo sắc chứ ? Ba năm tuyển tú nữ một lần, năm năm tuyển phi một lần, đám người đó còn hận không thể đem giai nhân thiên hạ chọn hết một lần.” Nói đến điểmnày, Ngư Ấu Trần cảm thấy bất công, càng nghi ngờ Quân Vô Nặc hơn, “Ta thấy ngươi luôn luôn bênh vực Cẩn Vương kia, ngươi và hắn ta rốt cuộc có quan hệ gì ?”

Bị cô quở trách, Quân Vô Nặc không khỏi nhíu mày, tiện đà nhìn về phía cô, nửa thật nửa đùa nói, “Nàng có từng nghĩ đến ta chính là Cẩn vương không ?”

“Ngươi ?” Ngư Ấu Trần trừng to hai mắt nhìn hắn, sau một lúc, mới nói, “Ngươi không phải lại muốn giả mạo Cẩn Vương nữa hả ? Lúc trước ngươi giả mạo ông chủ Thương túc các, giờ lại muốn giả mạo Cẩn Vương sao !”

Xem ra ở trong mắt cô, hắn đã thành người chuyên gia lừa đảo. Quân Vô Nặc tự cười bản thân mình, cũng không giải thích, chỉ trong chốc lát, xe ngựa đã dừng, hắn đỡ cô xuống xe.

Trước mắt cô chính là tiệm thuốc hôm trước, Quân Vô Nặc tiến lên gõ cửa, người mở cửa là A Ngưng, thấy bọn họ, A Ngưng cúi người thi lễ, “Gia, phu nhân.”

Quân Vô Nặc hỏi, “Mọi người đã đến đủ chưa ?”

A Ngưng đáp, “Đã đến đủ.” Nói xong, cô dẫn đường cho hai người đi vào nội đường.

Ngư Ấu Trần đi kè kè bên người hắn, trong lòng rất hiếu kỳ, hắn kêu mọi người đến lúc nào vậy ? Sao cô lại không biết ? Không phải từ hôm qua đến giờ hắn đều ở trong phủ tướng quân sao ?

Hơn nữa, trước kia cô cũng không để ý nhiều đến những người bên cạnh hắn, dù sao một thương gia giàu có thì có vài tùy tùng bên cạnh cũng là chuyện bình thường.

Nhưng mà hiện tại cô đã biết rõ thân phận của Quân Vô Nặc, cô cũng bắt đầu hoài nghi thân phận thật sự của hắn. Giống như Chỉ Huyên vậy, hắn thân thủ bất phạm, là một cao thủ, tính tình thì lạnh lùng, suốt ngày im lặng, nhưng lại rất cung kinh với Quân Vô Nặc.

Hoặc như A Ngưng, tuổi còn trẻ nhưng y thuật cao minh, chỉ dựa vào điều này thôi, cô ta cũng có thể tự mình mở tiệm thuốc, kiếm thật nhiều tiền, nuôi sống bản thân mình, nhưng lại hạ thấp mình nghe hắn sai biểu, sao cô ta lại cam tâm tình nguyện phục tùng Quân Vô Nặc ?

Lại nhìn Quân Vô Nặc, khí khái bất phàm, nói hắn xuất thân phú quý thì chắc chắn ai nấy đều tin. Chẳng lẽ hắn chính là Cẩn Vương thật sao ?

Vừa nghĩ như vậy, Ngư Ấu Trần lập tức bác bỏ. Cẩn Vương không phải đào hôn sao ? Sao có thể đến Kinh Châu xa xôi này ? Mà Cẩn Vương có quan hệ lung tung với mấy thiên kim tiểu thư đó, cần chi ngàn dặm xa xôi đến đây thành thân với cô ?

Hơn nữa, nếu như là người trong hoàng tộc, thì phải sống rất vương giả, sao lại như Quân Vô Nặc đạm bạc sống qua ngày ? Huống chi, từ lúc quen hắn đến giờ, chưa từng thấy hắn phách lối bao giờ, bọn Lôi Nhị và Vân Nương sai hắn làm việc này việc kia, nếu hắn là Vương gia thật, không phải đã sớm chém đầu bọn họ hết rồi sao ?

Nghĩ như vậy, Ngư Ấu Trần nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ hắn chỉ là một công tử giàu có ở kinh thành, bởi vậy hắn mới quen biết ông chủ Thương túc các và Cẩn Vương kia.

Kỳ thật, chỉ cần hắn không phải là gian tế, không làm gì nguy hại đến cha cô, dù hắn là ai cũng được, cô cũng không quan tâm, dù sao sớm muộn gì mọi chuyện sẽ sáng tỏ thôi.

Advertisements

7 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s