Phóng Vương gia ==Chương 43.4==

Cẩn Vương ? Hắn là Cẩn Vương ? Mọi chuyện từ lúc quen hắn đến nay nháy mặt ẩn hiện trong đầu cô, sao hắn có thể là Cẩn Vương được ?

“Ngươi tới Kinh Châu làm gì ?” Không phải người ta nói hắn đào hôn sao ? Sao lại cầm lệnh bài của hoàng thượng mà chạy đến Kinh Châu giả làm thương nhân ? Còn cùng cô thành thân nữa ? Rồi còn đám người vừa nãy nữa, bọn họ lén lút liên lạc, nói cái gì kế hoạch, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra ?

Trong mắt hiện rõ sự đề phòng, điều này khiến cho Quân Vô Nặc có chút bất ngờ, “Việc này một lời khó nói hết, sau này nàng sẽ biết rõ, hôm nay đưa nàng đến đây chính là muốn nàng yên tâm.”

Ngư Ấu Trần bối rối, “Cha ta biết không ?”

“Biết.” Hắn trả lời không do dự.

Cha cô không phải không muốn cô gả vào hoàng thất sao? Đã biết rõ thân phận của hắn còn gả cô cho hắn, vì sao? Hắn rốt cuộc đã nói gì với cha cô? Hay hắn đã dùng thủ đoạn gì đó uy hiếp cha cô?

“Hình như nàng…. Đang nghĩ xấu cho ta ?” Quân Vô Nặc nghi ngờ, trong mắt Ngư Ấu Trần giờ chỉ còn là sự đề phòng, xem hắn như là kẻ thù, hắn bước đến gần cô, không ngờ cô lại kích động lùi ra sau mấy bước, nháy mắt hai người có khoảng cách rất lớn, Quân Vô Nặc nhíu mày định nói gì đó thì đã bị cô cắt ngang.

“Ngươi không cần nhiều lời, chuyện này ta sẽ tìm hiểu.” Trước mắt cô sẽ không tin những lời hắn giải thích.

Nói xong, Ngư Ấu Trần liền xoay người đi ra ngoài, suýt nữa là đụng phải A Ngưng. Cô cũng mặc kệ, dù sao bọn họ đều chung một loại người.

Sau khi lên xe ngựa, cô lập tức kêu mã phu đi đến quân doanh.

Quân Vô Nặc đuổi tới nhưng không ngăn được cô, trơ mắt nhìn cô và xe ngựa đi xa. A Ngưng đi theo phía sau hắn, tò mò hỏi, “Gia, cô ấy đã biết?”

“Phải.” Quân Vô Nặc nhìn theo phía xe ngựa đi xe, không ngờ cô lại có phản ứng mạnh như vậy, sớm biết như thế thì hắn đã không nói cho cô nghe.

A Ngưng lạnh lùng nhìn theo phía xe ngựa, nói, “Nay ván đã đóng thuyền, dù cô cô ấy không thể chấp nhận, thì cũng không thể thay đổi được mọi chuyện.”

Quân Vô Nặc khó chịu quay sang nhìn người đứng bên cạnh mình, trong giọng nói có chút quở trách, “A Ngưng, đừng quên cô ấy là chủ tử của ngươi.”

A Ngưng nhất thời giật mình, thật lâu sau mới cúi thấp đầu xuống, “Là A Ngưng lỡ lời.”

Quân Vô Nặc cũng không nhiều lời với A Ngưng, phân phó, “Chuẩn bị xe ngựa.”

Hiện tại, chỉ có thể chờ Ấu Trần bình tĩnh lại thôi.

8 Comments

  1. truyện hay thật ngày nào mình hóng ở nhà pạn hết,ta thấy tính tình Tiểu Ngư sao trẻ con với ngộ ngộ thế nào đó, sao lúc đầu nói là lão bản của 1 hắc đếm thêm tiền như mạng mà sao gặp chuyện Vân Khởi thì ko phát huy hết tính cách như zậy, còn bên Quân ca thì thấy Tiều Ngư ngốc ngốc sao mất tính lão bản gùi…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s