Phóng Vương gia ==Chương 44.2==

Nghĩ đến tại mình nhất thời tham tài dẫn sói vào nhà, suýt nữa hại cả gia đình, Ngư Ấu Trần nếu biết như thế thì nhất định sẽ làm không làm. Hắn dám lợi dụng tính ham tiền của cô, thật đáng giận !

“Con cũng đừng trách nó, hơn nữa, cha còn phải cảm ơn nó.” Không ai hiểu con bằng cha, huống chi Ngư Ấu Trần nghĩ gì đếu hiện hết lên mặt, Ngư Diệu Thiên làm sao mà không hiểu được, “Ngày đó ở thư phòng, nó cùng cha nói rất nhiều chuyện, uổng cho cha nhiều năm chinh chiến sa trường, đối với tranh quyền đoạt lợi như thế này lại không hiểu rõ bằng hậu sinh. “

“Cho nên cha tin hắn hoa ngôn xảo ngữ (lời nói xằng bậy của hắn) ? Hắn nói với cha nếu đem con gả cho hắn, hoàng thượng sẽ tin cha ?” Quân Vô Nặc thực là người dối trá, Ngư Ấu Trần thừa biết điều đó lâu rồi, nhưng không kể cả cha cô và Nhị nương cũng bị hắn lừa gạt.

“Nó không có nói vậy. Nhưng cho dù có thì cũng vì nó có tình ý với con.” Ngư Diệu Thiên biết rõ con gái mình rất ngốc trong mấy chuyện tình cảm nam nữ, lập tức phân tích, “Cha đang trong tình cảnh ngàn cân treo sợ tóc, nó thành thân với nó, kỳ thật cũng đang chịu một phần nguy hiểm.”

Nghe đến đây, mặc dù còn tức giận nhưng giọng nói của Ngư Ấu Trần mới dịu bớt, “Hắn ở nhà chúng ta giả thần giả quỷ. Cha vì bọn họ bán mạng, bọn họ lại tố cáo cha, hoàng thượng nói nghi ngờ thì liền nghi ngờ, lại phái chính con trai mình đến thám thính. Rõ ràng cả đám hoàng tộc bọn họ muốn lợi dụng cha thôi, mà cha con mang ơn họ, trên đời này làm gì có chuyện bất công như vậy.”

Ngư Diệu Thiên bị con gái trách móc mà dở khóc dở cười, đã là thần tử thì tất nhiên phải phù trợ hoàng thượng, làm gì có chuyện công bằng hay không công bằng ?

“Con đừng nghĩ Vô Nặc xấu xa như vậy, nó cũng không phải đến để thám thính. Tuy rằng việc cha tư thông với địch là hoàn toàn không có, nhưng Kinh Châu đúng thật là có gian tế.”

Ngư Ấu Trần hoảng sợ, do dự một hồi, hỏi, “Vân Khởi đâu ? Lúc nãy sao con không nhìn thấy huynh ấy ?”

Sắc mặt Ngư Diệu Thiên thay đổi, nhìn về phía cô, trong mắt có chút phức tạp, nghĩ nghĩ mới nói, “Sau khi con thành thân, cha thấy nó cả ngày ỉu xìu, vì vậy khi nó đến cáo bệnh xin nghỉ, cha liền đồng ý, mấy ngày nay cha cũng không gặp nó.”

“Cha, con nghe một cô gái gọi huynh ấy là Nam Cung đại ca.” Tuy rằng không phải nghi ngờ gì Vân Khởi, nhưng Ngư Ấu Trần vẫn muốn hỏi rõ, “Còn nữa, hôm qua huynh ấy lén lút theo dõi Quân Vô Nặc.”

Mắt Ngư Diệu Thiên trợn to đầy kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh, khuyên nhủ, “Việc này cha sẽ điều tra rõ, nhưng mấy ngày nay Kinh Châu có chút biến động, con không có việc gì thì đừng ra ngoài. Nếu có chuyện cần giải quyết thì con kêu Vô Nặc cùng đi với con.”

“Vậy con về trước.”

“Con cũng đừng giận Vô Nặc nữa, tuy nó che dấu thân phận của mình, nhưng nó đối xử với con rất tốt. Hơn nữa…. có một số việc, mai mốt con sẽ hiểu rõ.” Ngư Diệu Thiên muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn để Ngư Ấu Trần đi.

Vừa hồi phủ thì đã thấy Quân Vô Nặc và Phó Thiếu Dương đang chơi cờ, Ngư Thần Sương thì ở một bên chăm chú xem. Cô đang định đi vào phòng thì lại bị Ngư Thần Sương gọi lại.

“Tỷ tỷ, tỷ về thật đúng lúc, lại đây xem tỷ phu chơi cờ nè.”

Muốn đến xem hắn giở trò sao ? Nếu hai người họ biết người bị gạt chính là bọn họ, mà người ngồi trước mặt bọn họ không phải ông chủ Thương túc các mà là thất Vương gia của Hạ Thương thì bọn họ sẽ nghĩ sao ?

Nhưng đối với mấy kẻ lừa đảo bỉ ối này, cô chẳng muốn nhìn mặt hắn, nếu không cô sợ mình không khống chế được bản thân mà liều mạng với hắn. Vì thế, cô làm bộ như không nghe thấy, tiếp tục bước đi.

“Con cá !” Giọng nói Quân Vô Nặc truyền đến, “Còn giận sao ?”

Không nhiều lời, hắn liền rời khỏi ghế đi thẳng đến trước mặt cản đường Ngư Ấu Trần.

Hắn càng dám giả bộ như không có việc gì, Ngư Ấu Trần dù trong lòng tức điên lên nhưng khuôn mặt vẫn bình tĩnh, thản nhiên đáp, “Không biết ngài cản đường ta có gì chỉ giáo ?”

Cô cố ý xưng hô như thế làm cho Quân Vô Nặc giật mình, hắn thoáng mỉm cười, nói, “Việc này là ta sai, tùy nàng trừng phạt, được chứ ?”

Hắn lần nào cũng như vậy, luôn nói ngon ngọt khiến người ta xiêu lòng. Ngư Ấu Trần cắn chặt răng, vẫn không thèm đếm xỉa gì tới hắn, “Ta không dám đâu.”

Quân Vô Nặc nhăn mặt, nhưng vẫn phong độ nói, “Phu nhân kính trọng ta như thế, ta rất cảm động. Tuy nhiên, ta cảm thấy vợ chồng thì cũng không cần giữ lễ tiết quá nhiều.”

“Ai rảnh nói giỡn với ngươi ?” Ngư Ấu Trần bước vòng qua người hắn, lại bị hắn từng bước theo sát, vì thế cô nhịn không được, liền dừng lại, quay sang nói với hắn, “Được rồi, ngươi không phải nói tùy ý ta trừng phạt sao ? Vậy thì từ giở trở đi, chúng ta ngủ phòng riêng.”

Nói xong, mặc Quân Vô Nặc đứng đó, cô càng bước nhanh về phòng.

Quân Vô Nặc dù có thông minh đến đâu cũng không nghĩ đến việc cô đưa ra điều kiện này, sắc mặt tối sầm, không nghĩ ngợi nhiều liền đi theo cô. Phía sau, Phó Thiếu Dương và Ngư Thần Sương từ nãy giờ ngồi đó trợn má há hốc mồm ngồi xem hai người diễn.

Chuyện ngủ phòng riêng còn chưa được thực hiện thì đã bị Nhị nương can thiệp.

“Trên đời này là gì đôi vợ chồng nào chưa cưới nhau được một tháng thì đã ngủ phòng riêng ? Dù có cãi nhau thì đóng cửa lại nói chuyện đến khi nào giải quyết được thì thôi. Con nhìn đi, cô gia cũng đã nhận lỗi rồi, làm thê tử thì ít nhất cũng phải giữ thể diện cho phu quân của mình chứ, phải không ?”

Quân Vô Nặc ngồi im lặng một bên nghe, hai mắt rũ xuống tỏ ra biết lỗi, càng làm cô thêm giận sôi ruột sôi gan.

Cô chỉ nhốt hắn ở ngoài cửa, hắn lại không biết xấu hổ xúi dục Nhị Nương về phe hắn, còn kêu Nhị nương đến đây quở trách cô, còn dám giả bộ đáng yêu, vô tội, nhìn thấy là phát bực.

25 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s