Phóng Vương gia ==Chương 45.1==

Chương 45: Nảy sinh tình cảm

Ngư Ấu Trần cuối cùng cũng không vạch trần Quân Vô Nặc, tức giận là một chuyện, nhưng cô không thể nào làm cho Nhị nương lo lắng được, hơn nữa thành Kinh Châu cũng chưa yên ổn mấy.

Nhưng cô ngàn vạn lần không nghĩ tới, Nhị nương lại lần nữa khóa hai người trong phòng.

“Hai con cứ từ từ nói chuyện đi, chờ ngày mai hai con bình tĩnh lại, Nhị nương sẽ mở khóa phòng cho hai con.” Nhị nương bỏ lại hai người trong phòng, nghênh ngang mà đi, còn lại hai người trong phòng mắt to mắt nhỏ nhìn nhau.

“Tảng đá, kéo, búa, bao, chọn cái nào ?” Sau một lúc im lặng, Ngư Ấu Trần mở miệng trước.

Lời này tương đối lạc đề, nhưng xem ra cũng đã bình tĩnh hơn nhiều.

Ngư Ấu Trần cũng không để hắn có thời gian nghĩ nhiều, đi qua phía hắn, nói, “Ra quyền đi.”

Tuy rằng không hiểu cô đang muốn làm gì, nhưng cô đã tâm trạng muốn chơi thì hắn cũng nguyện ý làm theo.

Một người ra kéo, một người ra bao, thắng bại đã phân rõ.

Cô thua thật sao ? Ngư Ấu Trần thầm mắng trong lòng, được rồi, cô không phải kẻ nằm lì ăn vạ, lập tức nói với hắn, “Đêm nay ngươi ngủ giường, ta ngủ dưới đất.”

Thì ra chơi kéo búa bao là vì cái này ? Quân Vô Nặc nhìn hai ngón tay đang chìa ra của mình, nhíu mày nói, “Xem ra, hai ngón tay này không chỉ dùng để điểm huyệt mà còn có thể ra quyền.”

Hắn còn có thể đê tiện hơn nữa không ? Ngư Ấu Trần hung hăng liếc hắn một cái, xoay người đi vào phòng thu thập mền gối xuống đất ngủ.

Quân Vô Nặc đi phía sau cô, không chút hoang mang nói, “Là ta thắng, cho nên nàng phải nghe ta, đêm nay cùng nhau ngủ.”

“Ai nói nghe lời ngươi ? Thắng ngủ giường, thua ngủ đất.”

“Lúc đánh cược cũng không có nói điều kiện gì cả.” Quân Vô Nặc ngồi xuống mép giường, nói, “Hơn nữa, nàng cũng thừa biết, cho dù là ta thắng, ta làm sao có thể để mặc nàng mà nằm trên giường ngủ ? Cho nên, theo ta thây, hay là chúng ta chơi thêm một ván nữa đi, ai thắng thì nghe lời người đó, thế nào ?”

Điều kiện nay cũng không phải có lợi gì cho cô, trừ phi cô thắng. Cô hôm nay đã thua, hay là nên thử lại lần nữa ? Ngư Ấu Trần phân vân, kỳ thật mấy trò kéo búa bao này với cô không là gì cả, chỉ vần vận khí một tí thì sợ gì mà khôyng thắng hắn, dù sao cũng đã thua, thì sao không thử lại lần nữa ?

“Được.”

Vì thế, cho đến ngày hôm sau khi tỉnh dậy, Ngư Ấu Trần hối hận mình nhất thời xúc động. Cô lại thua, cô thật không ngờ, loại người như Quân Vô Nặc quả thật âm hiểm xảo trá, hắn ra kéo búa bao đều có tính toán cả.

Tình huống lúc đó là như thế này, cô nghĩ hắn đã ra kéo thì chắc sẽ không ra lần thứ hai, nhưng thấy Quân Vô Nặc lại cười rất gian xảo, cô cảm thấy nói không chừng hắn muốn lợi dụng điểm này mà đánh vào tâm lý cô, để cô không nghi ngờ. Sau một lúc đắn đo suy nghĩ, cô thấy ra kéo cũng tốt lắm, cứ thử tình hình của địch trước đã.

Nhưng Quân Vô Nặc hoàn toàn không cho cô cơ hội, lại một ván quyết định thắng thu. Cô nghĩ mãi cũng không ra chẳng lẽ hắn đi guốc torng bụng cô ?

Cô nhất định phải lấy sở trường của mình ra để cho hắn biết tay, vì thế ngày hôm sau so về tính toán sổ sách, cô thua. Ngày thứ ba thi cầm nghệ, cô lại thua. Đến ngày thứ tư, cô thẹn quá hóa giận, xuất đòn sát thủ, rốt cuộc thắng không vinh quang gì.

Ngày thứ tư cô so thêu hoa với hắn. Cái này Ngư Ấu Trần phải cảm ơn mẹ cô, nghe nói năm đó ở Kinh Châu, tài thêu thêu thùa của mẹ cô là số một, chưa ai có thể qua mặt được bà, mà cô lại có di truyền thiên phú này từ bà, tuy rằng bình thường rất ít khi may vá, nhưng thêu mấy thứ đơn giản cũng không làm khó gì cô.

Nói là so thêu hoa, nhưng Quân Vô Nặc chỉ ngồi đó mà nhìn cô thêu.

Tuy rằng thắng không vinh quang gì, nhưng nhìn thấy thất Vương gia ngày thường ngạo mạn, chưa bao giờ ngủ dưới dất giờ lại nằm ở chân giường, cô cũng coi như đã trả được thù. Cô nằm một mình ở trên giường, điều chỉnh tư thế chuẩn bị ngủ một giấc ngon lành. Tuyu nhiên cô lại nằm trằn trọc không thể ngủ được, cảm thấy có gì đó không thoải mái.

Vì thế, cô nghĩ thầm trong lòng, không biết có phải cô đã quen có Quân Vô Nặc ngủ  cạnh không ?

Hắn là người hoàng tộc, hoàng tộc đều dối trá cả, mà hắn rõ ràng chính là kẻ lừa đảo chính thống. Hắn rất giỏi tính kế, cô căn bản không phải đối thủ của hắn. Cha cô nói hắn lấy cô chính là chịu một phần nguy hiểm, hắn đã biết tiến thoái lưỡng nan sao còn muốn thành thân với cô ? Có thiếu gì tiểu thư khuê các vây quanh hắn, hắn vì sao còn muốn mạo hiểm thành thân với cô ?

Chuyện hôn ước đến đột ngột như vậy, đến bây giờ cô vẫn còn tưởng mình đang nằm mơ, cô đã từng nghĩ đến tháng ngày sống cùng hắn sau này, thế mà đùng một cái, hắn lại biến thành Vương gia, cô cảm thấy hắn rất xa lạ.

Huống chi, có thể trong phủ hắn thê thiếp thành đàn ? Nghe nói, đến độ tuổi nhất định, hoàng thượng sẽ thay cái vị hoàng tử chọn tú nữ trong cung làm thị thiếp, Quân Vô Nặc hiển nhiên đã hơn số tuổi đó, cũng không biết trong phủ hắn đã có bao nhiêu thê thiếp rồi ?

Còn nữa, mấy vị thiên kim tiểu thư mà mọi người đồn đãi, hắn còn dám lừa cô là lời đồn không thể tin, không chừng chuyện này là có thật.

Trong lòng oán hận suy nghĩ một lúc, Ngư Ấu Trần đột nhiên phát hiện, cô đã bắt đầu mềm lòng rồi.

Advertisements

13 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s